*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cửa nhẹ nhàng đóng lại.
Quý Dữ cúi đầu nhìn về phía Tiểu Vũ Trụ, đè thấp âm thanh: “Ba con đi rồi a.”
“Hắn là ba ruột con, biết không?”
Tiểu Vũ Trụ không lên tiếng, chuyên tâm mà nắm cúc áo của hắn.
Quý Dữ lại nói: “Nói như thế nào đâu, ông ngoại con thật không phải là con người, thủ hạ của hắn cũng đều không phải cái thứ gì tốt. Ba mẹ con còn có con, tất cả đều chịu ủy khuất.”
Nói hắn buông tiếng thở dài, duỗi tay xoa xoa đầu Tiểu Vũ Trụ “Con…… Còn nhớ rõ mẹ con không?”
Vấn đề vừa nói ra khỏi miệng, Quý Dữ liền có điểm hối hận.
Yết hầu lăn lăn, hắn rũ mắt nhìn chằm chằm Tiểu Vũ Trụ, có chút lo lắng phản ứng của nó.
Lại không nghĩ rằng, Tiểu Vũ Trụ sau khi nghe xong lập tức vươn một ngón tay chỉ vào hắn, đôi mắt nháy mắt, đầu nghiêng một cái, mềm mại “a~” một tiếng hướng hắn kêu lên.
Khuôn mặt nhỏ cười khanh khách, đáng yêu thật sự, là một đứa trẻ đặc biệt ngây thơ tốt đẹp.
Nơi mềm mại nhất trong lòng nháy mắt bị đánh trúng, Quý Dữ cắn môi dưới.
Nguyên bản còn muốn nói chuyện cuối cùng lại nói không nên lời, hắn thu liễm cảm xúc, cười chọt chọt khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Vũ Trụ: “Bỏ đi, như vậy cũng tốt, con cứ luôn khoái hoạt vui sướng như vậy là được.”
Không nói chuyện này, Quý Dữ lại nhớ thương mất chuyện khác.
Hắn thì thầm một tiếng sau đó sờ sờ cổ, giương mắt nhìn điều hòa, hai bảy độ, không cao cũng không thấp. Hiện tại vừa vào thu, tuy rằng còn có chút nóng, nhưng cũng không phải quá nực, cái nhiệt độ này hẳn là vừa phải mới đúng.
Hắn bế Tiểu Vũ Trụ đi đến dưới điều hòa, duỗi tay chặn đầu gió xem xét: “Không có vấn đề a……”
Lại hỏi Tiểu Vũ Trụ “Con không thấy nóng (rè) hả?”
Tiểu Vũ Trụ: “Vui (lè)?”
“Đúng vậy, vui sao? Không đúng, là nóng sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)