Quý Dữ ngẩng đầu, đối diện với tầm mắt Hạ Trụ.
Hai người nhìn nhau, trong nhất thời đều nói không nên lời.
Hầu kết Hạ Trụ động lại động, hắn bỗng nhiên cúi người, nói với người bên kia điện thoại: “Chứng cứ đâu?”
Người bên kia liền trả lời: “Đưa tư liệu rồi còn chưa xem sao? Người đang thực nghiệm mà thụ thai thì sau khi sinh sẽ bị biến dị, dù sao người thường làm sao có thể ăn khớp với gien động vật.”
Vài giây tĩnh mịch qua đi, là “Phanh” một tiếng vang lớn, bàn pha lê trong phòng bị đập ra vết rạn.
Hạ Trụ bỗng nhiên cắn răng, giống như con thú bị nhốt tức giận đi qua đi lại.
Hắn đột nhiên vuốt tóc, quay người lại trực tiếp đoạt lấy điện thoại trên tay Quý Dữ “Vậy các ngươi con mẹ nó đứng nhìn tôi hiểu lầm hắn! Trừng mắt nhìn hắn chết sao?!”
“Các ngươi cái gì cũng biết! Cái gì cũng rõ ràng!”
“Tạ Vũ Tinh không phải nhìn chằm chằm hắn sao? Ha? Tình huống của hắn không phải Tạ Vũ Tinh hiểu rõ nhất sao? Trơ mắt nhìn hắn đi tìm chết cũng không gọi cho tôi một cuộc điện thoại? Nói cho tôi một chút chân tướng?”
Tiếng trẻ con khóc thút thít vang lên.
Âm thanh Hạ Trụ ngưng bặt, giọng nói thoáng chốc giảm xuống, ngực hắn phập phồng, thần sắc phức tạp mà nhìn đứa trẻ nho nhỏ nằm trên giường.
Quý Dữ nhanh hơn một bước chạy tới bế Tiểu Vũ Trụ lên, trong miệng “Nga nga” mà một bên vỗ một bên dỗ.
Hạ Trụ cũng đi tới bên giường.
Hắn giống như không nghe thấy tiếng trong điện thoại, trước mắt tựa hồ chỉ còn lại Tiểu Vũ Trụ cuộn trong lòng Quý Dữ, khóc đến nghẹn ngào.
Ánh mắt nhìn theo khuôn mặt khóc đến đỏ lên, rơi xuống cái đuôi ngân bạch kia.
Nắm tay rũ bên người nắm chặt, Hạ Trụ cố nén lửa giận: “Quý Viễn Sinh ở đâu?”
“Châu Phi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)