9
Huyền Ngật tính toán thời gian vô cùng chuẩn xác. Hai người chúng ta chưa phải chờ bao lâu thì cửa bí cảnh đã mở ra.
Huyền Ngật siết chặt lấy tay ta. Dường như vẫn chưa yên tâm, huynh ấy móc luôn Khổn Tiên Tác (Dây trói tiên) ra, buộc chặt hai bàn tay của chúng ta lại với nhau. Ta hoàn toàn mù tịt: "Đại sư huynh?"
Huyền Ngật càng nắm chặt tay ta hơn: "Bên trong bí cảnh nguy hiểm trùng trùng, làm thế này, khi cổng bí cảnh khởi động trận pháp truyền tống sẽ không thể tách chúng ta ra được."
Có lý nha!
Ta vội vã siết chặt lại tay huynh ấy: "Đại sư huynh, huynh tuyệt đối đừng có vứt bỏ muội đấy nhé."
Chân mày Huyền Ngật dần giãn ra: "Ừm."
Ta và Huyền Ngật thuận lợi vượt qua cánh cổng tiến vào bên trong bí cảnh. Đập vào mắt là một biển cát vàng mênh mông, bát ngát không thấy điểm dừng.
"..."
Không phải người ta đồn bí cảnh phần lớn đều là động phủ lưu lại của các vị đại năng đã vũ hóa sao? Vị đại năng nhà nào lại đi xây động phủ ở cái nơi sa mạc hoang vu hẻo lánh thế này cơ chứ? Thật sự chưa từng nghe thấy bao giờ!
"Đại sư huynh? Có phải chúng ta bị truyền tống nhầm chỗ rồi không?"
Huyền Ngật không đáp, chỉ đưa tay vén lại mành che trên mũ cho ta: "Nơi này gió cát rất lớn."
Thấy vẻ mặt bình thản không đổi của Huyền Ngật, tâm lý của ta cũng dần buông lỏng được vài phần: "Sư huynh, những bí cảnh huynh từng đi trước đây cũng hoang tàn thế này sao?"
Huyền Ngật một tay cầm la bàn, một tay kéo ta đi về một hướng: "Không phải."
"Ồ."
Ta lải nhải theo sau Huyền Ngật, gặng hỏi đủ thứ chuyện phát sinh trong những lần huynh ấy đi thám hiểm bí cảnh trước đây. Huynh ấy cũng vô cùng kiên nhẫn giải đáp từng câu một. Đi chưa được bao xa, trước mắt bỗng xuất hiện một ốc đảo xanh tươi:
"Sư huynh, huynh xem kìa!"
Huyền Ngật khẽ nhíu mày. Huynh ấy vừa định mở miệng nói gì đó thì từ phía xa bỗng truyền đến tiếng gọi ồn ào:
"Ế? Chẳng phải là Huyền Ngật sư huynh sao? Đại sư huynh!!"
"Đại sư huynh!"
Nghe thấy tiếng gọi, ta lập tức ló đầu ra xem. Hóa ra là đám sư huynh sư tỷ đã xuống núi trước chúng ta. Mà không chỉ có bọn họ đâu, cái kẻ đang thậm thò thậm thụt ló đầu ra ngó nghiêng ở tít đằng sau kia... không phải nữ chính thì còn ai vào đây nữa!
Ta theo bản năng đánh mắt sang nhìn Huyền Ngật. Sắc mặt huynh ấy vẫn lạnh tanh như tượng đá, hoàn toàn không nhìn thấu được huynh ấy đang tính toán cái gì trong đầu.
"Đại sư huynh, là các sư huynh sư tỷ, còn có cả cô nương từ trên trời rơi xuống hôm bữa nữa kìa."
Giọng Huyền Ngật trầm hẳn xuống, cất lên nhẹ bẫng: "Sao hả? Muội muốn đi cùng bọn họ sao?"
"Muội..." Huynh ấy siết chặt tay ta: "Họa Họa, muội cảm thấy bọn họ bảo vệ được muội sao?"
Ta chần chừ mất hai giây. Theo lý mà nói, ta nên giữ khoảng cách với nam chính, tiện thể tác hợp cho huynh ấy và nữ chính, rồi ôm chặt lấy đùi nữ chính mới phải. Nhưng đây là bí cảnh cơ mà! Các sư huynh sư tỷ gặp nguy hiểm còn chưa chắc đã tự lo nổi thân mình, nói gì đến chuyện bảo vệ một đứa phế vật như ta.
Huyền Ngật thì khác, huynh ấy là thiên tài của tông môn, tuổi còn trẻ mà đã có thể phân cao thấp với các vị trưởng lão. Sư tôn cũng thường xuyên khen ngợi huynh ấy, nói rằng sớm muộn gì cũng có ngày huynh ấy vượt qua người.
Giữa một vị sư huynh thiên tài được sư tôn khen ngợi và các sư huynh sư tỷ nội môn khác...
"Không có nha, muội vẫn muốn đi theo đại sư huynh cơ."
Huyền Ngật đưa tay chỉnh lại cái mành che vừa bị gió thổi tạt của ta, tiện tay véo má ta một cái: "Giảo hoạt."
Ta cái này rõ ràng gọi là kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt!
10
Ta cười hì hì, quay sang chào hỏi mọi người vừa bước tới: "Nhị sư huynh, Tam sư tỷ, Tứ sư huynh... Thật trùng hợp quá a."
Nhị sư huynh mỉm cười: "Đại sư huynh quả nhiên thương tiểu sư muội nhất. Ngoài miệng thì bảo phải giữ muội ấy ở lại tu luyện đàng hoàng, thế mà cuối cùng vẫn dắt muội ấy xuống núi. Chắc hẳn là huynh ấy không yên tâm giao tiểu sư muội cho bọn ta dẫn đi rồi."
Tam sư tỷ gật gù: "Tiểu sư muội lần đầu xuống núi, có đại sư huynh bảo vệ, bọn ta cũng yên tâm phần nào."
Tứ sư huynh lên tiếng đề nghị: "Đã có duyên gặp nhau, chi bằng chúng ta đi chung đi, còn có thể chiếu ứng lẫn nhau."
Ngũ sư huynh hùa theo: "Đại sư huynh, cho bọn đệ đi cùng với, đệ hứa sẽ không làm vướng chân đâu."
Nói xong, huynh ấy ném cho ta một cái túi trữ vật: "Đây là mấy món đồ chơi nhỏ bọn ta mua cho muội lúc xuống núi đấy."
Ta ngước mắt nhìn Huyền Ngật, huynh ấy hơi nhướng mày rồi buông tay ta ra. Đang mải mê lục lọi túi trữ vật, ta bỗng sực nhớ ra điều gì, ngẩng đầu lên thì chạm ngay ánh mắt của nữ chính đang núp sau lưng Cửu sư huynh. Thấy ta nhìn sang, nàng ấy liền cười tươi vẫy vẫy tay.
Ánh mắt nàng ấy rất trong veo, lúc cười hai mắt cong cong như vành trăng khuyết, trông vô cùng xinh đẹp. Giờ phút này, trút bỏ bộ đồ kỳ dị để khoác lên mình trang phục đơn giản của tông môn, trông nàng ấy lại càng hút mắt hơn.
Nữ chính có thái độ tốt với ta như vậy, liệu có phải ta sắp thoát khỏi cái kết cục bi thảm rồi không!
Ta ôm túi trữ vật, hớn hở định chạy tới chia sẻ mấy món đồ chơi với nữ chính để tăng tiến tình cảm. Nào ngờ chân vừa nhấc lên đã bị Huyền Ngật túm chặt lại. Huynh ấy sa sầm mặt mũi:
"Nàng ta sao lại ở đây?"
Bộ dáng mặt lạnh như tiền của Huyền Ngật, đệ tử nội môn không ai là không rén. Nhưng dù có sợ đến mấy, Cửu sư huynh vẫn lấy hết can đảm đứng chắn trước mặt nữ chính:
"Đại sư huynh, muội ấy tên là Phó Thanh Hoa. Đại trưởng lão đã dùng Côn Luân Kính soi xét lai lịch rồi, muội ấy không phải người của Ma tộc. Tuy chỉ là phàm nhân nhưng căn cốt lại cực kỳ xuất sắc. Đại trưởng lão xưa nay vốn quý trọng nhân tài nên đã nhận muội ấy làm đệ tử rồi."
"Đại sư huynh, từ nay về sau Phó sư muội cũng là sư muội của chúng ta. Lần này là do đại trưởng lão sai đệ dẫn muội ấy đi rèn luyện, huynh đừng gắt gỏng như vậy..."
Huyền Ngật chẳng biểu lộ cảm xúc gì, nhưng ta thì hóa đá toàn tập.
Nữ chính thành đệ tử của đại trưởng lão á?
Tuy ta đã quên sạch sành sanh phần lớn cốt truyện trong thoại bản, nhưng rõ ràng nàng ấy phải là đệ tử của sư tôn ta mới đúng chứ! Có như vậy thì đoạn sau mới có tình tiết sư tôn giao nàng ấy cho Huyền Ngật dẫn dắt tu luyện được.
Nếu ta nhớ không lầm, cũng nhờ những tháng ngày gắn bó đó mà Huyền Ngật mới dần bị sự thông minh, thiên phú và tấm chân tình của nữ chính thu hút, tình cảm hai người ngày càng thắm thiết.
"..."
Ta trợn tròn mắt. Sao chuyện lại đi chệch đường ray so với thoại bản thế này?
11
"Phó sư muội này, muội có muốn cân nhắc chuyển sang làm đệ tử của sư tôn ta không? Sư tôn ta tốt lắm đó. Hơn nữa, nếu muội thành sư tỷ muội chung một nhà, ta hứa sẽ đối xử với muội cực kỳ tốt."
Phó Thanh Hoa còn chưa kịp trả lời, đầu ta đã ăn ngay một cái gõ đau điếng.
Cửu sư huynh lườm ta: "Tiểu sư muội, muội thử nói xem, nếu đại trưởng lão biết muội dám công khai đào góc tường nhà ngài ấy, ngài ấy có tẩn cho muội một trận không?"
Ta: "..."
Với cái tính yêu nhân tài như mạng của đại trưởng lão, e là ngài ấy sẽ tẩn thật.
Phó Thanh Hoa bỗng cất giọng the thé xen vào: "Cái đó... Cửu sư huynh, huynh có từng nghĩ tới việc huynh bắt nạt tiểu sư muội, đại sư huynh sẽ tẩn huynh không? Nơi này là bí cảnh, đại trưởng lão có muốn đánh người cũng xa xôi cách trở, nhưng đại sư huynh thì đang lù lù ở ngay..."
Cả ba chúng ta đồng loạt quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt lạnh lẽo như băng ngàn năm của Huyền Ngật.
Phó Thanh Hoa lấy một tay che miệng, kích động cười rung cả vai: "Hắc hắc hắc..."
Ta: "???"
Cửu sư huynh: "!!!"
Sư tôn từ trước đến nay vốn ôn hòa, nhưng người do ngài ấy đích thân bồi dưỡng là Huyền Ngật thì chẳng hiền lành chút nào. Đệ tử nội môn không ai là không run sợ Huyền Ngật. Cửu sư huynh sợ đến mức toát mồ hôi:
"Đại... đại sư huynh, đệ chỉ đang đùa giỡn với tiểu sư muội chút thôi mà."
Huynh ấy lén lút giật giật ống tay áo ta: "Đúng không, tiểu sư muội?"
Ta giơ ba ngón tay về phía huynh ấy, sau đó ngửa lòng bàn tay ra.
Cảm nhận được sức nặng của đống linh thạch vừa được dúi vào tay, ta gật đầu chắc nịch: "Đúng đúng đúng, đại sư huynh đừng giận, bọn muội không đùa nữa."
"Họa Họa, qua đây."
"Dạ dạ."
Lúc lướt ngang qua Phó Thanh Hoa, ta lại không nhịn được mà chêm thêm một câu: "Phó sư muội, sư tôn ta thực sự là người thầy tốt nhất trên thế gian này đấy, muội nhớ suy nghĩ kỹ nhé."
Huyền Ngật kéo thẳng ta về cạnh huynh ấy: "Bọn họ ốc còn chẳng mang nổi mình ốc, muội sáp lại gần làm gì? Đợi đến lúc gặp nguy hiểm mới nhớ đến ta sao?"
"Họa Họa, không thể như vậy được."
Huyền Ngật khẽ rũ mắt, trông có vẻ khá mất mát.
Ta: "..."
Sau hai giây tự kiểm điểm bản thân, ta bỗng nhiên nảy số.
Nơi này là bí cảnh! Nguy hiểm trùng trùng! Anh hùng cứu mỹ nhân! Kề vai sát cánh chiến đấu! Quả là cơ hội ngàn vàng để tác hợp cho nam nữ chính! Hai cái đùi to này, ta quyết phải ôm bằng được!
"Đại sư huynh, huynh lợi hại như vậy, hay là huynh chiếu cố Phó sư muội một chút đi, muội ấy..."
"Tiểu sư muội! Cửu sư huynh cũng rất giỏi mà, Cửu sư huynh sẽ bảo vệ muội. Tỷ cứ ngoan ngoãn nghe lời đại sư huynh đi, không cần lo cho muội đâu."
Ta nhìn về phía Phó Thanh Hoa. Sắc mặt nàng ấy lúc này cực kỳ kỳ quái, giống như đang kích động tột độ lại giống như đang cố nhịn. Nụ cười rõ ràng đã sắp ngoác đến tận mang tai nhưng lại đang ra sức... kiềm chế. Hoàn toàn không thể hiểu nổi!
"Phó sư muội à..."
Ta thực sự muốn nhắc khéo nàng ấy rằng, trong số các đệ tử nội môn, lười biếng nhất ngoài ta ra thì chính là cái tên Cửu sư huynh kia đấy. Huynh ấy có khi chẳng có tý thực lực nào đâu, ở trong bí cảnh hiểm ác này, ôm đùi người mạnh nhất để giữ mạng mới là chân lý.
Cửu sư huynh lập tức trừng mắt liếc ta một cái, vỗ ngực thề thốt đảm bảo: "Tiểu sư muội cứ yên tâm, ta đây nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Phó sư muội."
Đều là đồng môn, sau khi đụng mặt, mọi người quyết định đi chung với nhau.
Huyền Ngật dắt tay ta đi tít lên phía trước. Không biết có phải do ta ảo giác hay không, nhưng ta cứ thấy ánh mắt mấy vị sư huynh sư tỷ đi phía sau nhìn ta kỳ lạ lắm. Cơ mà cứ hễ ta quay đầu lại nhìn, thì y như rằng bọn họ lại diễn vẻ mặt "chẳng có chuyện gì xảy ra".
"Đại sư huynh, bọn họ cứ xì xào to nhỏ cái gì vậy? Huynh vểnh tai nghe lén thử rồi nói cho muội nghe với."
Huyền Ngật rũ mắt nhìn ta: "Ngày thường không chịu tu luyện đàng hoàng, bây giờ muốn nghe lén một chút cũng không xong. Sau khi ra ngoài rồi, muội có chịu tu luyện nghiêm túc hơn một chút không?"
"Thế thì thôi bỏ đi, muội cũng không tò mò đến thế đâu."
Ta đưa tay giật giật cái mành che xuống, che kín mít cả khuôn mặt mình lại.
Trên đời này có một số chuyện, không phải cứ cố gắng nghiêm túc là sẽ làm tốt được, ví dụ như chuyện tu luyện chẳng hạn.
Ta vốn là một đứa trẻ mồ côi bị vứt bỏ, được sư tôn trong lúc đi vân du nhặt về tông môn rồi nuôi lớn. Ở trong cái môi trường đầy nhiệt huyết đó, ban đầu ta cũng hăng hái tu luyện lắm chứ. Nhưng nghiệt ngã thay, ta là một phế vật hàng thật giá thật, chẳng có lấy nửa điểm thiên phú tu luyện. Ta cũng từng nỗ lực, thậm chí còn bán mạng tu luyện hơn bất kỳ ai, nhưng không được chính là không được.
Sau này, ta bắt đầu tỏ vẻ bất cần, ngày ngày sống buông thả lười nhác, giả vờ như trên đời này ta hứng thú với vạn thứ, ngoại trừ chuyện tu luyện. Ta đã thành công lừa gạt mọi người. Ai cũng nghĩ tu vi ta thảm hại là do ta lười biếng không chịu tu luyện. Thế nhưng, ta lại chẳng lừa nổi chính mình. Sao có thể không để tâm cho được chứ!
Huyền Ngật bỗng dừng bước. Huynh ấy hơi khom người, vén mành che lên rồi nhìn thẳng vào mắt ta, thần sắc vô cùng ôn nhu: "Họa Họa có tin ta không?"
Ta bị khuôn mặt tuấn tú đột nhiên phóng to trước mắt làm cho đứng hình mất hai giây, nhưng ngay sau đó liền không chút do dự mà gật đầu: "Muội tin!"
Huynh ấy là đại đệ tử của sư tôn. Hồi ta còn bé tí chưa mọc đủ răng, huynh ấy đã ôm ta trong lòng mà dỗ dành rồi. Ngoại trừ sư tôn ra, huynh ấy là người đối xử tốt với ta nhất. Tất nhiên là ta phải tin huynh ấy chứ.
Huyền Ngật bật cười, nhéo nhẹ má ta một cái, giọng nói mang theo vài phần dụ dỗ: "Sau khi rời khỏi bí cảnh, ta sẽ đích thân dạy muội tu luyện, chịu không?"
Ta vốn định cự tuyệt, nhưng khi chạm phải ánh mắt sâu thẳm của huynh ấy, ma xui quỷ khiến thế nào ta lại gật đầu cái rụp.
Huyền Ngật véo lớp thịt mềm trên má ta, ghé sát tai ta thì thầm: "Bọn họ vừa nãy bảo rằng, Họa Họa trưởng thành rồi."
"?"
Có thế thôi á? Tiệc sinh nhật 18 tuổi của ta bọn họ đều có mặt ăn uống no say cả rồi mà, làm gì đến mức phải xì xào bàn tán lâu thế?
Huyền Ngật sửa sang lại mành che cho ta tử tế, sau đó lại dắt tay ta tiếp tục đi về phía trước. Nhưng ta tinh mắt nhìn thấy rõ, ý cười trên khóe môi huynh ấy cực kỳ xán lạn.
Huynh ấy đang vui vẻ cái gì vậy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

