5
Cô gái ăn mặc kỳ dị trên mặt đất... cựa quậy một chút, rồi quyết định nằm thẳng cẳng luôn.
"Ối giời đất ơi, chết mất, đau quá!"
Ta: "……"
Không biết từ xó nào rớt xuống, đập thủng cả nóc nhà, giờ lại còn nằm đè lên đống gạch ngói vụn, không đau mới lạ! Cơ mà, nữ chính đúng là nữ chính, cách xuất hiện cũng chẳng giống người phàm!
Ta đang cân nhắc xem có nên tiến lên hỏi han quan tâm một chút để làm thân, tạo nền tảng ôm đùi cho tương lai hay không. Nhưng chưa kịp bước ra thì đã bị Huyền Ngật ôm kéo lại.
Huyền Ngật lật bàn tay, trường kiếm lập tức xuất hiện: "Ngươi là kẻ nào, sao lại lọt được vào đây?"
"Đại sư huynh!!!"
Ta hốt hoảng túm chặt tay huynh ấy, chỉ sợ huynh ấy lỡ tay đâm nữ chính thủng ruột. Làm ơn đi, đây là nữ chính định mệnh của đời huynh đó, huynh mà manh động là ế vợ luôn đấy!
"Đại sư huynh, muội thấy nàng ấy không giống người xấu đâu."
Huyền Ngật khẽ nhíu mày, nhưng vẫn thu kiếm về.
Cô gái kia vội vàng bò lổm ngổm từ dưới đất lên. Nàng ta chằm chằm nhìn ta và Huyền Ngật một lúc lâu, ánh mắt vừa hoang mang lại vừa phấn khích tột độ khiến ta khó hiểu vô cùng.
"Hảo hán tha mạng, ta chỉ lỡ trượt chân rơi xuống đây thôi, không có ác ý gì đâu!"
Nói xong, nàng ta lại trân trân nhìn ta. Một lúc lâu sau, nàng ta cười toe toét, cực kỳ kích động hỏi ta:
"Tiểu tiên nữ, ngươi có phải tên là Cẩm Họa không? Còn vị này là đại sư huynh Huyền Ngật của ngươi?"
Dù rất thắc mắc vì sao nàng ta lại biết, nhưng ta vẫn gật đầu.
Sắc mặt nàng ta càng thêm kích động, miệng bắt đầu tuôn ra một tràng những từ ngữ mà ta nghe chẳng hiểu mô tê gì. Cái gì mà "xuyên không", rồi thì "bạch thiết hắc", "bệnh kiều", lại còn "tận mắt chứng kiến đu CP"...
Tuy không hiểu, nhưng thế cũng chẳng sao. Khí vận của nàng ta ngút trời, ta cứ ôm chặt đùi nàng ta trước thì kiểu gì cũng không thiệt!
Ta ân cần móc từ trong ngực ra một viên đan dược trị thương, lách qua Huyền Ngật tiến đến trước mặt nàng ta: "Đây là đan dược trị thương."
"Cô nương, người tốt tính phết nhỉ!"
Nàng ta nắm lấy tay ta, hai mắt sáng rực: "Ta đơn phương tuyên bố, từ giờ phút này trở đi, ngươi chính là tỷ muội ruột thịt của ta!"
"???"
Ta thế này là... ôm đùi thành công rồi sao?
Nữ chính cũng quá dễ tiếp cận rồi đi!
6
Đang chuẩn bị tiến thêm một bước để ôm chặt đùi nữ chính, ta tính đưa nàng ấy đi làm quen hoàn cảnh, sắp xếp chỗ ở. Nào ngờ mới đi chưa được hai bước đã bị Huyền Ngật tóm chặt lại.
Huynh ấy kéo ta về sát bên người, giọng điệu nghiêm túc:
"Người này xuất hiện tóm lại rất kỳ quặc, không chừng lại là gian tế Ma tộc. Tiểu sư muội, muội dễ tin người, nhìn người không chuẩn. Khi chưa điều tra rõ ràng, tốt nhất vẫn nên giữ khoảng cách với nàng ta thì hơn."
Cái gì mà nhìn người không chuẩn chứ, nàng ấy là nữ chính đó!
Huynh có biết sau này cả tông môn sẽ sủng nàng ấy như sủng bảo bối không hả!
"Đại sư huynh, muội tin nàng ấy không phải người xấu, nàng ấy..."
Ta kéo kéo ống tay áo Huyền Ngật, định khuyên huynh ấy đừng nói thế nữa. Nhưng vừa chạm phải gương mặt lạnh như băng sương của huynh ấy, ta lập tức ngừng tay, ngoan ngoãn ngậm miệng.
Huynh ấy dường như đang không vui.
Tại sao chứ?
Thôi bỏ đi, ta vẫn không nên nhúng tay vào thì hơn. Tóm lại bọn họ, một người là nam chính, một người là nữ chính, mặc kệ có trải qua chuyện gì thì cuối cùng vẫn sẽ "gương vỡ lại lành" giống y như trong thoại bản. Ta cứ bo bo giữ mình là tốt nhất.
Huyền Ngật cúi đầu liếc ta một cái, sắc mặt lúc này mới hòa hoãn hơn một chút. Huynh ấy tiện tay thi pháp, dùng dây thừng trói gô nữ chính lại. Nữ chính trợn tròn hai mắt định nói gì đó, nhưng há miệng ra lại chẳng phát ra âm thanh nào.
Huyền Ngật nắm tay ta kéo ra ngoài:
Không hổ là nữ chính được cả tông môn đoàn sủng ở giai đoạn sau! Nụ cười ngọt ngào cùng tâm thái "thái sơn sụp trước mặt mà sắc không đổi" này!
Cái đùi này, ta ôm chắc rồi!
Đang lúc mải suy nghĩ, Huyền Ngật bỗng dừng bước: "Họa Họa."
"Dạ?" Huyền Ngật đột nhiên gọi thẳng tên ta thế này khiến ta có chút không quen: "Sao vậy sư huynh?"
"Vì sao Họa Họa lại đối tốt với tất cả mọi người như vậy?"
"Hả?"
Ta đối tốt với ai cơ? Chẳng phải ta luôn đối xử bình đẳng với tất cả mọi người hay sao?
Ánh mắt của Huyền Ngật nhìn chằm chằm khiến ta có chút mất tự nhiên: "Đại sư huynh?"
"Họa Họa chẳng chịu phòng bị bất kỳ ai cả."
Ta: "???"
Tuy là thế, nhưng ở trong môn phái, người ta không phòng bị ta đã là may phước lắm rồi...
Huynh ấy khẽ thở dài, lại đưa tay xoa đầu ta: "Thôi, tóm lại ta sẽ bảo vệ Họa Họa thật tốt."
"..."
Bảo vệ ta?
Chuyện này sao giống như đang đi chệch khỏi cốt truyện trong thoại bản thế nhỉ...
Huyền Ngật... huynh ấy hình như có điểm không được bình thường!
7
Lúc xuống núi, Huyền Ngật không hề ngự kiếm phi hành. Huynh ấy bảo phong cảnh trên đường đi cũng là một loại thưởng ngoạn.
"..."
Ngoại trừ nướng cá, nướng gà rừng, nướng thỏ hoang... thì làm gì còn phong cảnh nào?
Thôi, không quan trọng. Cuộc sống của bách tính dưới chân núi phong phú, đặc sắc hơn cái cảnh ngày ngày tu luyện chán ngắt trong tông môn nhiều. Huyền Ngật cũng không dẫn ta đi tụ họp với các sư huynh sư tỷ đã xuống núi trước đó. Huynh ấy thuê một cái viện tử rồi cùng ta ở lại đó.
Ngày thường, huynh ấy sẽ dắt ta đi làm quen với sinh hoạt của dân chúng: chẻ củi, đi săn, cày bừa, trồng trọt, buôn bán ngược xuôi... Thỉnh thoảng, huynh ấy còn qua lại học hỏi kinh nghiệm từ mấy đại thẩm hàng xóm.
Huynh ấy bảo, tu luyện không có nghĩa là phải vứt bỏ trần duyên thế tục. Cái gì mà cuộc sống bình dị của bách tính tầm thường cũng là một loại tu tâm dưỡng tính cơ chứ.
Tuy ta chẳng hiểu mấy đạo lý cao siêu đó, nhưng được cái huynh ấy sẵn sàng chi tiền thỏa mãn mọi yêu cầu của ta, vừa chăm sóc lại vừa bảo vệ ta. Huynh ấy muốn làm gì thì làm, dù sao ta sống cũng rất sung sướng thoải mái.
Thỉnh thoảng, những lúc ăn no rửng mỡ nằm phơi nắng, ta cũng vắt óc nhớ lại cốt truyện trong thoại bản. Nhưng mà, giống như lời sư tôn hay mắng: ta quá lười! Không phải do đầu óc ngu ngốc đâu nhé, chỉ là quá lười thôi. Có rất nhiều thứ ta chẳng buồn ghi tạc trong đầu quá lâu, thế nên dẫn đến việc ta gần như đã quên sạch sành sanh mấy tình tiết quan trọng rồi.
Đổi lại, con người ta tính tình từ trước đến nay đều vô tư lự, luôn thờ phụng chân lý "nước đến chân mới nhảy, đi bước nào tính bước đó", nên cũng chẳng thèm lo lắng quá nhiều.
Dù sao vẫn còn có sư tôn chống lưng, chỉ cần ta ngoan ngoãn, người tuyệt đối sẽ không bỏ rơi ta. Còn về phần Huyền Ngật, huynh ấy là đại sư huynh, ngày thường đối xử với ta không tồi, lại thêm tình nghĩa thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau. Chỉ cần ta không chọc trời khuấy nước, giở chứng bày trò lố lăng như trong thoại bản, huynh ấy chắc chắn sẽ không "xử đẹp" ta đâu.
Ta vòng hai tay ra sau gối đầu, nhắm mắt lại, vô cùng thích chí.
Với cái tư chất bết bát của ta, chuyện phi thăng là chuyện hoang đường. Nếu đã không có khả năng, vậy thì cứ nằm ườn ra mà làm "cá muối" thôi. Hưởng thụ được ngày nào hay ngày nấy!
8
Đời không như là mơ, luôn có những kẻ "cuồng cày cuốc" lại cứ thích lôi kéo ta đi cày cùng.
Huyền Ngật từ bên ngoài trở về, bèn kéo tuột ta từ trên sập xuống. Ta mặc kệ cho huynh ấy đội chiếc nón duy mạo (nón có mành che) lên đầu mình, ngáp ngắn ngáp dài hỏi:
"Đại sư huynh, chúng ta đi đâu vậy?"
"Lần này dẫn muội xuống núi, thứ nhất là để hoàn thành tâm nguyện cho muội đi chơi, thứ hai là bí cảnh ở phía Đông sắp mở, ta định đưa muội đến đó xem thử."
Ta: "???"
Trong thoại bản làm gì có tình tiết này đâu chứ!
Ta tuy ít xuống núi, nhưng mấy lời đồn đại thì đã hóng hớt được không ít. Bí cảnh từ xưa đến nay vốn là nơi quần ma loạn vũ cực kỳ hiểm ác. Tranh đoạt cơ duyên, giết người cướp của, trở mặt thành thù, đâm lén sau lưng... Thật sự quá nguy hiểm!
Nếu ta là một kẻ mạnh như đại sư huynh, hay chí ít là có được khả năng tự vệ lèo tèo như các sư huynh sư tỷ nội môn khác, ta cũng sẵn sàng liều mình xông pha một lần. Nhưng ngặt nỗi, ta là một tên phế vật hàng thật giá thật cơ mà! Lỡ xui xẻo rước họa vào thân, người chịu đau đớn là ta chứ ai.
"Sư huynh, muội không muốn đi đâu."
Huyền Ngật dường như không ngờ ta sẽ từ chối. Bàn tay đang giúp ta chỉnh lại mành che khựng lại: "Vì sao?"
"Không vì sao cả. Sư huynh, muội ở đây đợi huynh về không được sao? Muội xin thề, muội nhất định sẽ ngoan ngoãn ở yên một chỗ, không chạy loạn đâu."
Một Huyền Ngật ngày thường luôn chiều theo mọi yêu cầu của ta, giờ phút này lại thay đổi thái độ đến chóng mặt: "Không được."
"..."
Sắc mặt Huyền Ngật quá mức nghiêm nghị, ta đành ngậm ngùi từ bỏ ý định chống cự. Ta biết làm sao bây giờ, sức còm của ta làm sao thoát khỏi gông xiềng của huynh ấy cơ chứ.
Lần này, Huyền Ngật lựa chọn ngự pháp khí phi hành, tốc độ xé gió nhanh hơn gấp trăm lần cái kiểu dạo chơi đủng đỉnh lúc xuống núi.
Dù bí cảnh vẫn chưa mở cửa, nhưng bên ngoài đã sớm có đông đảo tu sĩ tụ tập chờ chực. Ta và Huyền Ngật hạ cánh ở một nơi không xa, thu hồi pháp khí rồi tìm một khoảng đất tương đối trống trải để chờ đợi.
Xung quanh người đông như trẩy hội, hai người ta và Huyền Ngật cũng không thu hút sự chú ý nào quá mức. Đưa mắt quan sát các doanh trại của những tông môn khác đóng quân quanh đây, ta có chút tò mò. Theo như lẽ thường, phần lớn bí cảnh đều có giới hạn cấp bậc, các bậc đại năng cường giả trong tông môn sẽ không được vào, chỉ có thể đưa đệ tử tiến vào rèn luyện. Nhưng tình hình lần này xem ra có chút khác biệt.
"Đại sư huynh, bí cảnh lần này xuất hiện linh vật gì khiến người ta điên cuồng săn lùng vậy?"
Huyền Ngật nhạt nhẽo liếc ta một cái: "Ừm, nhưng muội không cần sợ, ta sẽ bảo vệ muội."
Ta gật gù, bắt đầu tò mò tột độ. Rốt cuộc là thứ linh vật nghịch thiên cỡ nào mà đến kẻ thanh tâm quả dục như Huyền Ngật cũng không kìm được lòng, muốn đến chia năm xẻ bảy thế này?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

