13
Ngũ sư huynh vô cùng thắc mắc: "Đại sư huynh, phía bên kia rõ ràng là một ốc đảo, vì sao chúng ta không qua đó..."
Huyền Ngật mặt lạnh tanh: "Đệ muốn thì tự vác xác qua đó mà đi."
Ta chần chừ hai giây rồi hỏi: "Đại sư huynh? Chỗ đó không đi được sao?"
Nét mặt Huyền Ngật lập tức nhu hòa trở lại, huynh ấy kiên nhẫn giải thích cho ta:
"Ừm. Ốc đảo đó là do huyễn thú tạo ra. Tu sĩ một khi bước vào sẽ rơi vào ảo cảnh của nó. Huyễn thú sẽ nắm bắt lấy khao khát sâu thẳm nhất của người tu tiên để dệt nên một giấc mộng mị, rồi thừa cơ nuốt chửng con mồi lúc họ đang đắm chìm trong ảo mộng đó..."
Nhị sư huynh khẽ cười giễu: "Ngũ sư đệ, giá như ngày thường đệ chịu khó đọc thêm vài quyển sách."
Ngũ sư huynh bất mãn nhe răng cãi cọ: "Tiểu sư muội thì có khác gì..."
Phó sư muội bỗng lí nhí chen ngang: "Ngũ sư huynh à, xem ra cái mạng của huynh rẻ bèo thật đấy."
Ngũ sư huynh: "?"
Cửu sư huynh không nhịn được phì cười: "Ý của muội ấy là, làm người quý ở chỗ phải biết lượng sức mình, tự biết giá trị của bản thân."
Ngũ sư huynh: "Phó sư muội? Muội..."
Ta hớn hở thu lại ánh mắt hóng hớt, ngoảnh sang nhìn Huyền Ngật. Nào ngờ huynh ấy cũng đang nhìn ta, trong ánh mắt ngập tràn ý cười nhàn nhạt, trông vô cùng cưng chiều.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, tim ta bỗng đập chệch một nhịp, luống cuống hoảng loạn không rõ lý do.
Huynh ấy... nhìn ta như vậy làm cái gì chứ?
Dọc đường đi, chúng ta bắt gặp không ít tu sĩ. Có kẻ thấy nhóm chúng ta thực lực bất phàm liền buông lời lôi kéo muốn mượn sức; cũng có kẻ vì chia chác lợi lộc không đều mà lao vào đánh nhau vỡ đầu chảy máu, giết người đoạt bảo; thỉnh thoảng lại đụng độ vài bầy linh thú công kích.
Huyền Ngật rất ít khi tự mình động thủ. Đa phần thời gian huynh ấy đều khoanh tay đứng nhìn, để mặc cho những người khác tự do rèn luyện, thỉnh thoảng mới nhàn nhạt mở miệng nhắc nhở vài câu.
Ở bên trong bí cảnh, rất khó để nhận biết thời gian trôi đi. Ta chỉ có thể dựa vào cái bụng đang sôi réo của mình để ước chừng.
Nhìn quanh, mọi người chém giết không ít linh thú, thu hoạch được bộn linh đan, thi thoảng còn nhặt được linh dược. Kẻ thì củng cố lại tu vi, người thì đột phá cảnh giới, ít nhiều gì cũng có thu hoạch. Nhưng Huyền Ngật thì vẫn giữ nguyên cái bộ dáng hờ hững như chẳng để tâm đến bất cứ thứ gì trên đời.
Nhân lúc mọi người đang nghỉ ngơi, ta không kìm được mà lại gần, hạ giọng dò hỏi:
"Đại sư huynh, huynh không sốt ruột sao? Chúng ta vào đây bao lâu rồi chứ? Huynh không sợ món linh vật huynh cất công đi tìm bị kẻ khác nẫng tay trên mất à?"
"Không vội. Thứ nhất, linh vật xuất thế cần có thời cơ. Thứ hai, những món linh vật quý giá đều có linh thú thủ hộ, tùy tiện xông vào trước chỉ tổ dọn cỗ cho kẻ khác xơi."
"À, cái này thì muội hiểu! Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau. Trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi!"
Khóe môi Huyền Ngật khẽ nhếch: "Họa Họa thông tuệ lắm."
Lời vừa dứt chưa được bao lâu, toàn bộ bí cảnh bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.
Ta chưa từng thấy qua trận địa chấn nào đáng sợ như vậy: "Đại sư huynh, chuyện gì thế? Bí cảnh sắp sập rồi sao?"
"Không phải. Là cánh cửa trung tâm của bí cảnh vừa mở ra."
Huyền Ngật đứng thẳng dậy, đảo mắt nhìn mọi người: "Sốc lại tinh thần đi, bây giờ mới là lúc bắt đầu."
Nói xong, huynh ấy lại nắm chặt tay ta: "Đi thôi, đừng sợ."
"Vâng."
Ta đúng là thuộc dạng "điếc không sợ súng", nhưng nhìn bộ dáng nghiêm nghị của Huyền Ngật lúc này, trong lòng ta cũng bất giác dấy lên chút tò mò xem rốt cuộc bên trong cất giấu cái gì.
15
Ngay khi cánh cổng trung tâm bí cảnh vừa hé mở, đám tu sĩ đứng chực sẵn bên ngoài đã ùa vào như một bầy ong vỡ tổ.
Vừa bước qua cửa, đập vào mắt là một mật đạo sâu hun hút. Dù không còn thấy bóng dáng của nhóm tu sĩ đi trước, nhưng trong không khí lại thoang thoảng mùi máu tươi ngai ngái.
Ai nấy đều đánh hơi thấy sự bất thường, lập tức nâng cao cảnh giác.
Mật đạo này rất dài, đi mãi vẫn chẳng thấy lối ra đâu, bù lại, tiếng đao kiếm va chạm loảng xoảng từ phía xa đã bắt đầu vọng lại. Chắc mẩm là nhóm tu sĩ đi trước đang choảng nhau sứt đầu mẻ trán.
Tuy chuyện giết người đoạt bảo trong bí cảnh là chuyện thường tình như cơm bữa, nhưng âm thanh vọng lại nghe có vẻ không được bình thường cho lắm.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, khẽ gật đầu ăn ý rồi tiếp tục rảo bước.
Vừa rẽ qua một khúc ngoặt, tầm mắt bỗng chốc mở rộng. Hiện ra trước mắt là một không gian kim bích huy hoàng, tráng lệ vô cùng. Từ mặt đất, cột trụ, tường bao của cung điện, cho đến cả những chiếc ly ngọc bích nhỏ xíu... tất cả đều là tinh phẩm hiếm có trên đời.
Tiếng chém giết chính là phát ra từ nơi này. Một đám người đang điên cuồng tranh đoạt, lao vào nhau cắn xé như những con dã thú mất trí. Bọn chúng dường như không còn biết đau đớn là gì, hai mắt đỏ ngầu, chỉ chực chờ đoạt mạng đối phương.
Ta nheo mắt nhìn y phục của bọn họ. Quần áo đều đã bị máu tươi nhuộm đỏ lòm, chẳng còn nhìn ra là người của tông môn nào nữa.
Ta theo bản năng quay sang nhìn Huyền Ngật, định hỏi xem huynh ấy có nhìn ra điểm cổ quái ở đây không. Nhưng chưa kịp mở miệng, Nhị sư huynh đã lên tiếng trước:
"Bọn họ đánh mất thần trí rồi. Đại sư huynh, chúng ta có nên ra tay tương trợ không?"
Huyền Ngật chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn: "Đây chỉ là cái bẫy rập cơ bản nhất. Bọn họ đã trúng chiêu, thì đó là kiếp nạn mà bọn họ phải chịu."
Nhị sư huynh trầm ngâm không nói. Tam sư tỷ gật gù phụ họa: "Đại sư huynh nói đúng đấy. Người tu tiên vốn dĩ nên coi nhẹ vật ngoài thân. Bọn họ chưa thấu hiểu được đạo lý này, đó là cái sai thứ nhất."
"Thứ hai, đúng như lời đại sư huynh nói, đây chỉ là một cái bẫy rập rất đơn giản, chỉ dùng chút cám dỗ để khuếch đại lòng tham và cái ác ẩn sâu trong tâm trí mỗi người. Khi bị thương, bọn họ không những không bừng tỉnh vì đau đớn, mà ngược lại còn lún sâu hơn, thậm chí chém giết đến đỏ cả mắt. Có thể thấy, lũ người này cũng chẳng phải hạng thiện nam tín nữ gì cho cam. Mạng có kiếp nạn này, không đáng để chúng ta nhúng tay vào."
Tứ sư huynh gật đầu tán thành: "Có lẽ đây chính là cách mà chủ nhân bí cảnh dùng để sàng lọc những kẻ có tư cách đi tiếp."
Những người khác cũng không nói thêm gì, chỉ gật đầu rồi tiếp tục tiến lên phía trước.
Ta ngoái đầu nhìn lại một lần nữa. Bất chợt nghĩ, với cái tính hay tò mò của mình, nếu không có mọi người đi cùng, e là ta cũng sẽ vác xác chạy tới đó hóng hớt xem thử rồi.
Đang mải miết suy nghĩ, Ngũ sư huynh bỗng cất giọng trêu chọc: "Đại sư huynh, lỡ như trong số các sư huynh muội chúng ta có người vô tình mất trí, lao vào chém giết đỏ mắt như bọn họ thì phải làm sao?"
Huyền Ngật đáp lời không chút nể nang: "Thì cứ dùng Khổn Tiên Tác trói gô lại, bóp nát truyền tống ngọc bài đưa thẳng về tông môn. Sau đó đem treo trước cổng, quất roi răn đe, để cho bọn đệ tử ngoại môn biết được hậu quả của việc đồng môn tàn sát lẫn nhau là thế nào."
Ngũ sư huynh lầm bầm trong họng: "Nếu người bị là tiểu sư muội, cá chắc đại sư huynh sẽ không nỡ ra tay tàn nhẫn thế đâu."
Nói xong, huynh ấy dường như lại nhớ ra điều gì: "Với cái tu vi ba cọc ba đồng của tiểu sư muội, lỡ có đánh nhau thì chắc cũng chỉ đứng làm bao cát cho người ta nện thôi."
"Mà lỡ tiểu sư muội có bị bắt nạt, đại sư huynh đời nào chịu đứng khoanh tay đứng nhìn. Đại sư huynh thật là thiên vị quá đi."
Ta: "???"
Nhất thời ta không phân biệt được huynh ấy đang đá đểu Huyền Ngật hay là đang móc mỉa ta nữa.
Tam sư tỷ mỉm cười nhưng không nói gì.
Ở phía bên kia, Phó sư muội nhíu chặt đôi lông mày. Thấy ta nhìn sang, nàng ấy ghé sát tai ta, thì thầm nhỏ to:
"Đối với người tu tiên thì mấy thứ vàng bạc châu báu kia có thể là vật ngoài thân, nhưng đối với ta thì chúng lại là chân ái đó! Ai mà lại không mê tiền cơ chứ! Ta cảm thấy ta toang thật rồi. Lần tới mà đụng trúng cái bẫy kiểu này, chắc chắn ta sẽ dính chấu cho xem."
Ta gật đầu cái rụp: "Ta cũng mê mấy thứ lấp lánh hiếm lạ lắm."
Tuy chúng ta đã hạ giọng thì thầm, nhưng những người có mặt ở đây đều là tu sĩ cấp cao, thính giác tinh nhạy hơn chúng ta bội phần, tự nhiên đều nghe được rõ mồn một.
Ngũ sư huynh dựa lưng vào Cửu sư huynh, nhìn ta với ánh mắt đầy ghét bỏ:
"Chậc chậc chậc, tiểu sư muội, muội làm sao vậy hả? Phó sư muội mới nhập môn, có thể coi là căn cơ chưa tịnh, tâm chưa tịnh. Nhưng còn muội thì được nuôi lớn ở sư môn từ nhỏ cơ mà."
Nói đoạn, huynh ấy quay sang cười hì hì với Huyền Ngật: "Đại sư huynh, huynh cũng nghe thấy rồi đó. Huynh phải quản tiểu sư muội cho chặt vào..."
Nhưng khi chạm phải ánh mắt sắc lạnh của Huyền Ngật, giọng nói của huynh ấy cứ thế nhỏ dần rồi tắt ngấm.
Cửu sư huynh vội vàng bước lên chắn trước mặt Phó sư muội: "Đại sư huynh, đợi về đến tông môn, đệ sẽ đích thân rèn giũa Phó sư muội."
"???"
Ta theo bản năng quay sang nhìn Cửu sư huynh. Tên này có gì đó sai sai!
Thường ngày hắn luôn lười biếng, hay dùng tiểu xảo mánh khóe để trốn tu luyện cùng ta, thế mà giờ lại đòi chỉ dạy nữ chính á?
Nhưng đó không phải trọng điểm. Trọng điểm là, nữ chính thì phải do nam chính chỉ dạy chứ!
"Cửu sư huynh..." vẫn nên để đại sư huynh chỉ dạy Phó sư muội thì hơn.
Ta chưa kịp nói hết câu thì Huyền Ngật đã lên tiếng: "Như thế rất tốt."
Phó sư muội gật đầu như gà mổ thóc: "Như thế rất tốt, sau này xin làm phiền Cửu sư huynh rồi."
Ta: "???"
Rất tốt cái gì mà rất tốt!
Ta ngước nhìn Huyền Ngật. Huynh ấy đã thu hồi tầm mắt. Góc nghiêng với những đường nét góc cạnh rõ ràng trông vô cùng tuấn lãng. Ta sững sờ mất một lúc, chẳng biết nên nói thêm gì nữa.
Mọi người lại lặng lẽ tiến bước. Nhìn thấy ánh sáng mặt trời le lói hắt vào từ cuối đoạn mật đạo dài dằng dặc, ai nấy đều khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nào ngờ, mặt đất dưới chân bỗng nhiên nứt toác ra thành một cái hố sâu hoắm. Lục sư huynh, Thất sư huynh và Bát sư huynh tránh không kịp, rơi thẳng tuột xuống dưới.
Giây tiếp theo, mặt đất liền lấp lại, kín bưng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhị sư huynh nhíu mày: "Cái bí cảnh này chỗ nào cũng lộ ra vẻ quỷ dị. Không biết ba vị sư đệ hiện giờ ra sao rồi. Hay là chúng ta tản ra tìm cơ quan xem sao?"
Huyền Ngật vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên: "Không cần quá lo lắng. Trên người bọn họ đều có mang theo truyền tống ngọc bài. Nếu gặp phải nguy hiểm không thể tự giải quyết, tự khắc họ sẽ bóp nát ngọc bài để thoát ra ngoài."
Trong lúc Huyền Ngật đang nói, ta để ý thấy biểu cảm của Phó sư muội trông rất kỳ quái. Nàng ấy nhíu mày, dường như đang cố nhớ lại điều gì đó, trông vẻ mặt có vẻ muốn nói lại thôi.
Ta vừa định há miệng hỏi nàng ấy làm sao vậy, thì giây tiếp theo liền trơ mắt nhìn nàng ấy lọt thỏm xuống một cái hố khác vừa há miệng ra.
"Phó sư muội!"
Nàng ấy đứng cách ta không xa, ta theo bản năng hất tay Huyền Ngật ra lao tới định kéo nàng ấy lại. Ai dè sức lực yếu ớt, không những không kéo được người ta mà còn bị lôi tuột luôn xuống dưới.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến không ai kịp trở tay. Cái hố đen ngòm ấy lại một lần nữa đóng sập lại.
"Họa Họa."
Ta chỉ kịp nghe thấy tiếng Huyền Ngật gọi tên mình, sau đó mọi âm thanh đều chìm vào màn đêm tĩnh lặng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

