Ta là một nữ phụ độc ác trong tiểu thuyết tu tiên, ngày ngày ôm mộng câu dẫn nam chính.
Khi cốt truyện đến đoạn phải hạ dược, ta chỉ muốn xách quần bỏ chạy. Nào ngờ, nam chính lại cầm chén thuốc uống cạn sạch ngay trước mặt ta, tiện tay khóa trái luôn cửa phòng:
"Bây giờ mới muốn chạy, e là không kịp nữa rồi."
Ta: ???
Chạy đi đâu cơ...
Không đúng, rốt cuộc là ai đang câu dẫn ai vậy!!!
1
Khoảnh khắc nhận ra mình là nữ phụ độc ác chuyên đi câu dẫn nam chính trong một cuốn tiểu thuyết tu tiên, ta đang ngồi vắt vẻo trên cành cây, rình trộm Huyền Ngật tắm rửa.
Sương mù lượn lờ chốn suối nước nóng dần che mờ cơ thể huynh ấy, hại ta chẳng nhìn rõ được gì.
Ngay khoảnh khắc ta đang tiếc hùi hụi chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy gập. Trong lúc rơi tự do, đầu nảy số, ta nhẩm thầm khẩu quyết rồi nhào thẳng vào lòng huynh ấy.
Không hề có vẻ ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, Huyền Ngật vô cùng bình thản đỡ lấy ta:
"Tiểu sư muội thật có nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nhưng nếu có người ngoài, muội không thể làm bừa như vậy được."
"……"
Ta đang định há miệng nói vài câu để chiếm chút tiện nghi, nhưng lời chưa kịp thốt ra thì trong đầu bỗng dưng tràn vào một đoạn ký ức.
Ta ngước nhìn Huyền Ngật trước mặt, lại cúi xuống nhìn bàn tay đang sàm sỡ đặt trên ngực huynh ấy, rồi nhớ lại cốt truyện vừa ập vào não. Ta chết đứng.
"Sao thế? Tiểu sư muội bị dọa sợ rồi à?"
Ta gật đầu bừa lấp liếm, đẩy Huyền Ngật ra rồi vắt chân lên cổ mà chạy.
So với nam sắc, cái mạng nhỏ này vẫn quan trọng hơn!
2
Đoạn ký ức ban nãy nói cho ta biết, thế giới ta đang sống thực chất là một cuốn thoại bản.
Ta là nữ phụ độc ác ngày nào cũng tìm cách câu dẫn nam chính, mà nam chính lại chính là đại sư huynh Huyền Ngật.
Ban đầu, ta là tiểu sư muội được cả tông môn yêu thương chiều chuộng. Tuy hay gây ra vài trò cười nhưng mọi người đều không để bụng. Phải cho đến giai đoạn sau, khi nữ chính nhập môn, sự tương phản của nàng ấy mới làm nổi bật lên những thói hư tật xấu của ta: đã lười biếng lại còn háo sắc.
Và rồi, trong một lần nảy sinh lòng ghen ghét vì thấy nam nữ chính tu luyện cùng nhau, ta đã hãm hại nữ chính, hạ dược nhằm câu dẫn nam chính nhưng bị mọi người vạch trần. Thể diện mất sạch, bị mọi người chán ghét, ta bị đuổi khỏi tông môn. Cuối cùng, vì tu vi thấp kém, ta rước lấy một kết cục vô cùng thê thảm.
"……"
Gặm xong miếng dưa hóng hớt này, ta hoàn toàn tin vào cốt truyện.
Chẳng vì lý do gì khác, chỉ vì ta thực sự rất thèm khát Huyền Ngật, và những trò lố lăng câu dẫn kia, ta đúng là đã làm thật.
Nghĩ đến cái kết bi thảm của mình, ta bất giác rùng mình. Sắc đẹp tuy khó cầu, nhưng cũng phải có mạng mới hưởng thụ được!
Đời người vốn dĩ đã nhiều trắc trở, cày cuốc tu luyện để nghịch tập là chuyện không tưởng. Quá mệt mỏi! Đã vậy, ta quyết định rồi!
Ta phải đổi mục tiêu câu dẫn, tìm một kẻ khác để cùng nhau sống những tháng ngày "cá muối" nhàn hạ qua ngày!
3
Đệ tử tu tiên trong tông môn hiếm có ai xấu xí, nhưng để tìm được một người có ngoại hình xuất chúng đi đôi với thực lực xuất sắc như Huyền Ngật thì nhất thời thật đúng là không tìm ra được ai.
Lượn lờ khắp tông môn suốt hai ngày trời mà chẳng tìm được khuôn mặt tuấn tú nào hợp mắt, ta bắt đầu bực bội. Chẳng lẽ mắt nhìn của ta cao quá rồi?
Gạt phăng suy nghĩ đó đi, ta chuẩn bị về viện tử. Vừa đến khúc ngoặt thì đụng mặt Huyền Ngật. Ta bèn theo bản năng quay đầu bỏ chạy, nhưng giây tiếp theo đã bị huynh ấy xách cổ áo lôi lại:
"Thấy ta là chạy, tiểu sư muội làm chuyện gì đuối lý à?"
Đúng vậy, ta đâu có làm gì trái lương tâm, ta chột dạ cái quái gì chứ?
"Muội... muội làm gì có! Sư huynh, huynh mau thả muội ra!"
Huyền Ngật lặng lẽ nhìn ta: "Nghe nói dạo này muội qua lại rất thân thiết với đệ tử ngoại môn?"
Đó là vì đệ tử nội môn toàn là những kẻ cuồng cày cuốc, trong đầu chỉ có tu luyện. Một phế vật như ta tốt nhất vẫn nên tìm một tên phế vật khác thì hơn.
Nhưng tất nhiên, những lời này không thể nói cho Huyền Ngật biết được.
"Đại sư huynh, huynh từng nghe câu 'thêm bạn thêm đường' chưa?"
Huyền Ngật hừ nhẹ một tiếng: "Trước khi bế quan, sư tôn đã phó thác muội cho ta quản giáo, ta đương nhiên sẽ không để người thất vọng. Từ nay về sau, muội đừng hòng chạy ra ngoại môn nữa, ta sẽ đích thân chỉ dạy muội."
"Haizzz!"
Nhìn Huyền Ngật đang đả tọa tu luyện bên cạnh, ta không kìm được tiếng thở dài.
Từ khi bị Huyền Ngật "đích thân chỉ dạy", ta đã đánh mất sự tự do to lớn của mình. Ban đầu, huynh ấy chỉ cấm ta đi giao lưu (lêu lổng) với đệ tử ngoại môn. Sau này, khi phát hiện ta cũng lười biếng chẳng chịu tu luyện tử tế với các sư huynh sư tỷ nội môn, huynh ấy liền làm phép trói chặt ta bên cạnh, không cho phép ta bước ra khỏi phạm vi ba trượng quanh người huynh ấy.
Cũng vì bị giám sát gắt gao như vậy, các sư huynh sư tỷ không ai dám đến tìm ta, hẹn nhau xuống núi rèn luyện cũng cạch mặt ta ra. Ta đã mất đi một niềm vui to lớn.
Nhìn khuôn mặt thanh tuấn của Huyền Ngật, ta lại thở dài thườn thượt. Huyền Ngật cái gì cũng tốt, chỉ tội quá cứng nhắc, coi lời sư tôn như thánh chỉ.
"Tiểu sư muội đang nghĩ gì vậy?"
"Nghĩ xem đại sư huynh..." làm thế nào mới chịu buông tha cho muội.
Chưa nói hết câu, ta đã vội ngậm chặt miệng. Chạm phải ánh mắt không biết đã mở ra từ lúc nào của Huyền Ngật, ta cười khan:
"Đại sư huynh, huynh tu luyện xong rồi sao?"
Không biết có phải do ảo giác không, nhưng ta vừa thấy một tia cười xẹt qua trong mắt Huyền Ngật, cơ mà lúc nhìn kỹ lại thì chẳng thấy đâu nữa.
"Vừa nghe tiểu sư muội thở dài, có phải muội gặp bình cảnh trong tu luyện không?"
Ta còn chẳng buồn tu luyện thì lấy đâu ra bình cảnh. Ta chỉ là không thể hòa nhập nổi vào cái thế giới của những kẻ cuồng tu luyện này thôi. Tất nhiên, bọn họ cũng chẳng bao giờ hiểu được niềm vui sướng của một con cá muối thích nằm ườn.
Sư tôn đang bế quan, trong thời gian ngắn chắc chắn sẽ không ra ngoài. Tự dưng ta hơi mong chờ nữ chính xuất hiện. Như vậy, Huyền Ngật sẽ bận rộn yêu đương và chẳng còn thời gian quản ta nữa.
Nhắc mới nhớ, rốt cuộc bao giờ nữ chính mới lên sàn đây?
Chưa kịp đợi ta trả lời, Huyền Ngật đã đứng sát trước mặt: "Tiểu sư muội giận vì ta không cho muội xuống núi sao?"
Giận thì không giận, chỉ là tạm thời ta không muốn phản ứng lại huynh ấy.
"Nếu tiểu sư muội muốn, ta có thể đưa muội đi."
Ta kinh hỉ ra mặt: "Thật sao?"
Huyền Ngật gật đầu: "Không phải ta cấm muội xuống núi, chỉ là lo cho an toàn của muội. Giờ có ta đi cùng, ta tự khắc sẽ bảo vệ muội chu toàn."
Chút bất mãn cỏn con với Huyền Ngật trong lòng ta bay sạch sành sanh:
"Hắc hắc, đại sư huynh, huynh tốt quá đi mất."
Huyền Ngật đưa tay xoa đầu ta. Huynh ấy vừa định nói gì đó thì từ xa bỗng truyền đến một tiếng hét chói tai. Tiếng thét ngày một gần.
Giây tiếp theo, mái nhà bị đập thủng một lỗ lớn, một vật gì đó rơi phịch xuống đất đầy nặng nề.
Ta nấp sau lưng Huyền Ngật, thò đầu ra nhìn. Đập vào mắt là một cô gái ăn mặc vô cùng kỳ dị đang nằm đo ván trên mặt đất. Ta ngây ngẩn cả người.
Cái lối xuất đạo từ trên trời rơi xuống này...
Đừng nói nàng ta chính là nữ chính trong truyền thuyết nhé!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

