Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tưởng thị, nữ nhân duy nhất trong thôn Đại Phúc có thể khiến nguyên thân nghe lời răm rắp!
Nguyên thân luôn coi Tưởng thị là tỷ muội tốt nhất, Tưởng thị nói gì bà cũng tin sái cổ.
Người ngoài nhìn vào thì tưởng Tưởng thị hiền lành, không so đo tính toán nên mới qua lại với nguyên thân.
Nhưng từ trong ký ức của nguyên thân, Trương Tiểu Anh phát hiện ra bà ta bị Tưởng thị lợi dụng, tính kế đủ đường mà không hề hay biết, thậm chí còn giúp Tưởng thị đếm tiền, một mực tin tưởng Tưởng thị là người tốt.
Tưởng thị từng nói nhà họ Lâm ở thôn bên gia cảnh sung túc, con trai út là lão tứ tính tình trầm ổn, chưa bao giờ lai vãng đến chốn ăn chơi trên trấn, đi đứng cũng điềm đạm chứ không hấp tấp như người thường, nhưng lại rất có khí khái nam nhi, xúi giục nguyên thân gả Hứa Xảo Xảo, muội muội song sinh của Hứa Trường Sinh cho nhà đó.
"Hứa gia tẩu tử, chuyện hôm nọ có manh mối rồi đây!" Tưởng thị đẩy cửa bước thẳng vào, cắt ngang dòng suy nghĩ của Trương Tiểu Anh.
Trương Tiểu Anh ngước mắt lên nhìn, Tưởng thị cười tươi như hoa, vẻ mặt nhiệt tình và hiền hậu nhưng Trương Tiểu Anh chỉ thấy người này thật giả tạo vô cùng.
"Triệu gia đã đồng ý với điều kiện của tẩu rồi, họ chịu bỏ ra ngần này để rước Đại Nữu về." Tưởng thị ngồi xuống mép giường, giơ mấy ngón tay lên ra hiệu con số.
"Ta biết tẩu cũng thương xót Đại Nữu nhưng tình hình Căn Tử tẩu cũng biết rồi đấy. Đại Nữu về bên đó chỉ cần chăm sóc tốt cho Căn Tử là được, những việc khác không phải đụng tay vào. Sau này nếu sinh được mụn con trai con gái, chẳng phải là ngồi mát ăn bát vàng, hưởng phúc cả đời sao?"
Trương Tiểu Anh cứ ngồi im lặng nhìn chằm chằm Tưởng thị không nói lời nào.
Ánh mắt của nàng khiến Tưởng thị có chút chột dạ.
"À, xem ta này, mải nói chuyện với tẩu mà quên mất." Tưởng thị vội vàng lôi từ trong ngực áo ra một bọc vải gói kỹ mấy lượng bạc, mở ra cho nàng xem, "Đây là thành ý của Triệu gia, Hứa gia tẩu tử xem xem nên chọn ngày lành tháng tốt nào để đưa Đại Nữu sang đó?"
Trương Tiểu Anh cười như không cười: "Triệu gia cho ngươi không ít chỗ tốt nhỉ?"
Tưởng thị sững người, có chút lúng túng, gượng cười nói: "Làm gì có chỗ tốt gì chứ, ta cũng chỉ nghĩ vun vén được một mối lương duyên là tích được công đức thôi mà. Hơn nữa chẳng phải trước đây tẩu cũng muốn tìm cho Đại Nữu một nhà chồng tốt sao?
Căn Tử nó khờ khạo, sau này mọi việc trong nhà chẳng phải đều do Đại Nữu quyết định cả sao? Chưa kể Triệu gia lại hào phóng thế này, đây đúng là mối hôn sự tốt đốt đuốc tìm cũng không ra..."
"Mối hôn sự tốt như thế, sao ngươi không để dành cho cháu gái ngươi?" Trương Tiểu Anh mỉa mai, "Ta chỉ nhờ ngươi để ý giúp xem có mối nào không, chứ đâu có bảo ngươi bán cháu gái ta!"
Nguyên thân không muốn bị người ta chỉ trích là bán cháu gái nên lúc nói chuyện với Tưởng thị rất kín kẽ, hàm ý. Bây giờ Trương Tiểu Anh trở mặt, Tưởng thị cũng chẳng làm gì được nàng!
Hừ, dù sao đi nữa, nguyên thân cũng chỉ mới nhắc qua loa, chứ chưa hề hứa hẹn hay định đoạt gì với Triệu gia, vậy mà giờ tin đồn trong thôn đã lan truyền như thật.
Bảo không phải do Tưởng thị tung tin ra ngoài, có đánh chớt Trương Tiểu Anh cũng không tin.
Nụ cười của Tưởng thị, chỗ nào cũng toát lên vẻ tinh ranh và toan tính!
"Bây giờ cả thôn đều đồn đại ta muốn bán Đại Nữu, giờ ngươi lại chạy đến tận nhà nói những lời này, là muốn để người ta chọc gãy cột sống ta phải không? Sau này Văn Thông có tiền đồ, cũng sẽ bị người đời chỉ trỏ là dựa vào tiền bán thân của tỷ tỷ để đi học." Trương Tiểu Anh dửng dưng nói, "Ta thật không hiểu, mấy lời đồn đại này từ đâu mà ra nữa?"
Tưởng thị không ngờ Trương Tiểu Anh lại đột ngột trở mặt như vậy.
Rõ ràng lúc bà ta đề cập đến chuyện này, Trương Tiểu Anh đâu có phản đối!
Miếng thịt đã dâng đến tận miệng, Tưởng thị làm sao cam tâm nhả ra?
Tưởng thị ra sức khuyên nhủ Trương Tiểu Anh: "Bọn họ nói thế chẳng qua là ghen tị với tẩu thôi. Tẩu nghĩ mà xem, sau này Văn Thông công thành danh toại, bọn họ chỉ có nước đứng nhìn mà thèm thuồng. Hơn nữa, con gái con đứa ở nhà thì giúp đỡ cha mẹ, lấy chồng thì giúp đỡ nhà chồng, đó là lẽ đương nhiên mà?
Văn Thông học hành giỏi giang, cũng là chỗ dựa cho con bé sau này. Tẩu tử à, tẩu phải tính toán cho kỹ món nợ ân tình này, đừng để người ngoài châm ngòi ly gián mà làm hỏng tiền đồ của Văn Thông, tiền thúc tu mới là quan trọng nhất!"
Trương Tiểu Anh im lặng không đáp.
Tưởng thị tưởng Trương Tiểu Anh sĩ diện nên mới nói thế, bèn cười nói: "Chỉ cần Đại Nữu cũng tự nguyện, ai dám nói ra nói vào nửa lời? Chuyện này cứ để ta lo, Đại Nữu là đứa bé ngoan, chắc chắn nó không muốn làm tẩu khó xử đâu."
Trương Tiểu Anh tức đến bật cười, bán cháu gái nhà người ta mà Tưởng thị nói nhẹ như lông hồng, chẳng mảy may xót thương chút nào!
Trương Tiểu Anh nhìn Tưởng thị, cười nói: "Mối hôn sự tốt đẹp như thế này, Hứa gia chúng ta trèo cao không tới, ngươi cứ giữ lại cho cháu gái ngươi đi. Trước kia ngươi chả hay than phiền là Lan Lan nhà ngươi lười biếng ham ăn, sau này khó tìm được nhà chồng sao, Triệu gia này quá hợp còn gì. Ngươi cũng thật là, sao có thể vì Hứa gia chúng ta mà lơ là chuyện cả đời của cháu gái ruột mình được chứ?"
Tưởng thị nghe vậy, nhất thời cứng họng không biết nói gì.
Trương Tiểu Anh bị vong nhập thật rồi sao? Bà ta có biết mình đang nói cái gì không vậy?
Lan Lan nhà bà ta là đóa hoa khôi của thôn Đại Phúc, ngay cả Tú tài còn lấy được, sao có thể gả cho một thằng ngốc?
"Haha, Lan Lan nó còn nhỏ mà!"
"Đại Nữu nhà ta mới sáu tuổi, chẳng lẽ đã lớn rồi sao?"
"..."
"Lý gia tẩu tử à, con gái như Lan Lan sau này kén chồng lắm đấy, nhân lúc Triệu gia đang cần người gấp để về hưởng phúc, chi bằng chốt sớm đi thôi, kẻo sau này để lỡ thì ở nhà mãi không gả được, lúc đấy lại thành mất giá đấy!"
Trương Tiểu Anh nắm lấy tay Tưởng thị, giọng điệu đầy vẻ chân thành và thấm thía.
"Nếu ngươi ngại không tiện mở lời, ta đi nói giúp với Triệu gia cho. Vừa hay hôm nay ta săn được con lợn rừng, nếu hai nhà các người thành toàn chuyện tốt, ta sẽ bán rẻ thịt lợn cho, tha hồ mà làm cỗ mời khách, nở mày nở mặt lắm đấy."
Tưởng thị suýt chút nữa thì hộc máu, mặt bà ta đỏ bừng vì tức giận: "Ta có lòng tốt muốn giúp ngươi, ngươi đừng có mà không biết tốt xấu, biến ta thành trò cười cho cả thôn. Nếu không phải tẩu than thở là không gom đủ tiền thúc tu cho Văn Thông, lại chê Đại Nữu ở nhà ăn bám tốn cơm tốn gạo thì ta có cần phải trơ cái mặt già này đi làm mối cho ngươi không?
Giờ tẩu lại nói năng cái kiểu đó, cứ làm như ta đang ép uổng tẩu bán Đại Nữu đi không bằng!"
Trương Tiểu Anh sầm mặt xuống, giọng nói cũng chẳng còn khách khí nữa: "Gả? Không phải đâu nhé, ngươi là đang cố sống cố chớt bán cháu gái ta thì có! Ngươi giỏi thật đấy, chuyện của ta mà ta còn chưa biết, ngươi đã rõ mồn một rồi! Ta nói muốn tìm nhà chồng cho Đại Nữu bao giờ?
Hứa gia ta đúng là nghèo nhưng chưa nghèo đến mức phải bán cháu gái, cái tên Căn Tử kia là loại người thế nào chẳng lẽ ngươi không biết? Mười ba tuổi đầu rồi mà ỉa đái vẫn phải có người hầu, cái thứ phúc khí như thế sao ngươi không giữ lại cho Lý gia nhà ngươi hưởng đi?
Ngươi nhận của Triệu gia bao nhiêu bạc ta không quan tâm nhưng nếu ngươi còn dám đánh chủ ý lên đầu con gái Hứa gia ta, ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi đâu. Cút đi, đừng để ta nhìn thấy mặt ngươi nữa!"
"Ngươi... ngươi... đúng là đồ không biết điều, coi như ta làm ơn mắc oán, lo chuyện bao đồng. Sau này nhà ngươi có gặp khó khăn gì thì cũng đừng có vác mặt đến tìm ta!"
Tưởng thị tức đến xanh mét mặt mày, đùng đùng đứng dậy bỏ đi.
Trương Tiểu Anh vẫn dửng dưng như không.
"Vào đây!" Đợi Tưởng thị đi khuất khỏi cổng Hứa gia, Trương Tiểu Anh mới gọi vọng ra ngoài cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


