Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Thành Bà Bà Cực Phẩm, Ta Trở Thành Trụ Cột Cả Nhà Chương 10: Không Hỏi Mà Lấy Là Trộm.

Cài Đặt

Chương 10: Không Hỏi Mà Lấy Là Trộm.

Lời vừa dứt, một cái đầu nhỏ nhắn từ từ thò ra khỏi cửa phòng, đôi mắt to đen láy tràn đầy vẻ lo âu và sợ hãi.

Thấy Trương Tiểu Anh im lặng không nói gì, tiểu cô nương dè dặt nhích từng chút một vào trong.

"Nghe được bao nhiêu rồi?" Đợi con bé đến gần, Trương Tiểu Anh mới mở miệng hỏi.

Dù sắc mặt bà rất bình tĩnh, Đại Nữu vẫn cảm thấy một áp lực đè nặng vô hình.

"Tổ mẫu, người định bán con sao?" Mãi một lúc sau, Đại Nữu mới mếu máo hỏi, "Tổ mẫu, con cái gì cũng biết làm, sau này con sẽ hiếu kính người, người đừng bán con cho Triệu gia được không? Con sợ Căn Tử ca lắm."

Tiểu cô nương cố nén để không bật khóc thành tiếng nhưng nước mắt cứ thế thi nhau rơi xuống lã chã như mưa, trông thật đáng thương.

Trương Tiểu Anh rất ít khi thấy trẻ con khóc, nàng không hiểu sao nước mắt của cô bé này lại nhiều đến thế nhưng trong lòng nàng quả thực có chút xót xa.

"Ngoài việc Căn Tử là một tên ngốc ra, thì Triệu gia cũng đâu có gì không tốt đúng không?" Trương Tiểu Anh không vội dỗ dành Đại Nữu mà hỏi ngược lại.

Đại Nữu mếu máo, nước mắt làm nhòe cả khuôn mặt lấm lem: "Hắn đánh cả mẹ ruột mình, con sợ bị hắn đánh chớt lắm. Tổ mẫu, con không muốn đến Triệu gia đâu, đừng bắt con đi được không?"

Trương Tiểu Anh vẫy tay: "Lại đây."

"Ừ." Trương Tiểu Anh gật đầu.

"Tổ mẫu, người thật tốt." Đại Nữu buột miệng nói, nhưng ngay sau đó nhận ra mình lỡ lời, vội cúi đầu im thít.

"Ra ngoài giúp nhị thẩm con trông lửa đi. Còn chuyện gả chồng, ít nhất cũng phải đợi con lớn thêm chút nữa." Trương Tiểu Anh phất tay, ra hiệu cho con bé lui ra.

Dù sao cũng là trẻ con, nghe Trương Tiểu Anh nói vậy, nỗi lo lắng trong lòng Đại Nữu tan biến sạch, lập tức nhoẻn miệng cười: "Ân, tổ mẫu nghỉ ngơi đi, con ra giúp nhị thẩm đây."

Nói xong, Đại Nữu chạy tót ra ngoài.

Tuy mới xuyên đến đây được nửa ngày nhưng Trương Tiểu Anh thực sự rất thích đứa trẻ Đại Nữu này.

Ngoan ngoãn, hiểu chuyện, không giống như đám nhóc ranh ma ở kiếp trước, đứa nào đứa nấy tâm cơ thâm sâu. Dù biết hoàn cảnh tạo nên tính cách nhưng sau khi tiếp xúc với quá nhiều đứa trẻ già đời, sự ngây thơ đơn thuần của Đại Nữu khiến người ta khó mà ghét bỏ được.

Hơn nữa, Đại Nữu đang ở độ tuổi dễ uốn nắn nhất, có lẽ là người dễ thay đổi nhất trong cái nhà họ Hứa này.

Trương Tiểu Anh tiếp tục nghiên cứu sách nấu ăn.

Đã đến thế giới này rồi, nàng tuyệt đối không muốn bạc đãi bản thân!

Ăn no mặc ấm là ưu tiên hàng đầu, còn chuyện cải tạo người nhà họ Hứa thì cứ xếp sau đã.

Trương Tiểu Anh lật xem xong sách nấu ăn, ghi nhớ những món định làm rồi mới bước ra ngoài.

Hứa Thanh Lâm và Hứa Trường Sinh đã cạo sạch lông lợn rừng nhưng cả hai đều chưa từng mổ lợn bao giờ nên cứ lóng ngóng không biết xử lý tiếp thế nào.

Trương Tiểu Anh thấy hai nam nhân cầm dao loay hoay quanh con lợn mà không biết xuống tay từ đâu, bèn bực mình đi tới, giật phắt lấy con dao: "Khiêng lợn ra bờ sông, ở đây làm sao mà dọn rửa sạch sẽ được?"

Hai huynh đệ giật bắn mình, Hứa Trường Sinh theo bản năng lùi lại phía sau, chỉ sợ lão nương ngứa mắt lại chém cho một nhát.

Hắn nghe vợ kể rồi, nương hắn dạo này hung hãn lắm, đến lợn rừng còn dám giết cơ mà!

Trương Tiểu Anh đi theo hai huynh đệ ra bờ sông.

Hai người chỉ thấy Trương Tiểu Anh tay dao thoăn thoắt, chẳng mấy chốc đã mổ phanh con lợn rừng ra một cách gọn gàng đâu ra đấy.

"Nương, nương biết mổ lợn sao?" Hứa Trường Sinh nịnh nọt hỏi, "Sao trước đây con chưa thấy nương mổ bao giờ?"

"Ta còn biết giết người đấy, ngươi có muốn xem thử không?" Trương Tiểu Anh liếc xéo hắn một cái lạnh tanh.

Hứa Trường Sinh lập tức ngậm miệng.

Trương Tiểu Anh cũng chẳng trông mong gì vào hai tên này, nếu cứ để mặc bọn hắn thì có đến tối cũng chưa xong việc.

Nàng chỉ đạo bọn hắn làm sạch nội tạng, nghe nói canh lòng lợn cũng là món ngon tuyệt cú mèo.

Lúc này đang là giờ dân làng đi làm đồng về, mọi người thường ghé bờ sông rửa nông cụ chân tay. Thấy nhà họ Hứa đang làm thịt con lợn rừng to đùng, ai nấy đều ném ánh mắt ngưỡng mộ ghen tị về phía này.

"Hứa thẩm, lợn rừng to thế này mà tự làm thịt, không định đem bán sao? Trời ơi, nhiều thịt thế kia ăn bao giờ mới hết? Hay là chia bớt cho bà con một ít đi?" Lý Quang, con trai của Tưởng thị, cười híp mắt sán lại gần, "Vừa hay nương ta cũng lâu lắm rồi chưa được ăn miếng thịt nào."

"Muốn ăn thịt thì tự bỏ tiền ra mà mua!" Trương Tiểu Anh lườm hắn một cái, "Nói với ta làm cái gì?"

"Cái thôn này trừ Triệu gia ra, có ai muốn ăn thịt là được ăn đâu chứ?" Lý Quang cười hề hề, hạ thấp giọng, giơ mấy ngón tay lên, "Dạo này Triệu gia cứ tìm nương ta suốt, muốn nhờ nương ta tìm vợ cho Căn Tử, sính lễ họ đưa ra tận ngần này đấy!"

Chưa đợi Trương Tiểu Anh nói gì, Lý Quang đã tự nhiên như ruồi xông vào chọn thịt lợn rừng mà Trương Tiểu Anh vừa xẻ xong: "Hai miếng này ngon đấy, ta mang về trước nhé, lát nữa ta bảo nương ta sang nói chuyện với thẩm sau."

"Ngươi làm cái gì đấy?" Trương Tiểu Anh quát lớn, "Bỏ xuống!"

Lý Quang sững lại một chút, rồi lại cười cợt nhả: "Ta mang về cho nương ta nếm thử thôi mà. Thẩm à, chúng ta chẳng phải người một nhà sao? Trước đây nhà ta có gì ngon cũng đều mang sang biếu thẩm còn gì?"

"Ồ, ý ngươi là mấy cái vại dưa muối thối ủng mà chính các ngươi cũng không nuốt nổi ấy hả? Hay là mấy mớ rau nát bét ngoài ruộng các ngươi lười thu hoạch, gọi chúng ta ra nhặt hộ, chọn hết cái ngon mang về rồi vứt lại cho chúng ta mấy cái lá sâu?" Trương Tiểu Anh cười khẩy.

Con người sống theo bầy đàn, nguyên thân tự làm xấu mặt mình với cả thôn nên chỉ còn biết dốc hết ruột gan với Tưởng thị người duy nhất chịu qua lại với bà, có cái gì tốt cũng vun vén cho Tưởng thị.

Còn những chuyện Tưởng thị toan tính sau lưng nguyên thân, Trương Tiểu Anh nhớ lại chỉ thấy ghê tởm.

Nếu nhớ không nhầm thì Đại Nữu rất sợ Lý Quang, đáng tiếc cả nguyên thân và người nhà họ Hứa đều chẳng ai để tâm!

"Kìa thẩm, sao thẩm lại nói thế." Giữa chốn đông người bị Trương Tiểu Anh vạch trần, Lý Quang vốn sĩ diện hão giống hệt Tưởng thị, lập tức ngượng chín mặt, "Ta đang tính lát nữa bảo nương ta mang tiền sang trả mà? Ta mới đi làm đồng về, trên người làm gì có tiền?"

"Không có tiền thì bỏ xuống, không hỏi mà lấy thì là phường trộm cướp, nhà ngươi cũng có người đọc sách, chẳng lẽ ngay cả câu này cũng chưa nghe qua bao giờ?" Trương Tiểu Anh giật phắt miếng thịt lại. Tên này khôn thật, chọn đúng hai miếng thịt ngon nhất trên con lợn rừng mà lấy.

Sắc mặt Lý Quang trở nên khó coi: "Hứa thẩm, đâu cần phải tính toán chi li thế chứ? Thẩm không cho thì thôi, có cần thiết phải làm quá lên như vậy không? Lý gia chúng ta cũng đâu phải phường vô lại, chẳng lẽ lại quỵt tiền của thẩm?"

Những người khác bên bờ sông thấy vậy bắt đầu xì xào bàn tán.

"Nhìn cái nhà họ Hứa kìa, đúng là tầm nhìn hạn hẹp, có tí thịt cũng so đo tính toán. Lý gia giúp đỡ nhà họ Hứa bao nhiêu lần rồi, con lợn rừng to thế kia, biếu người ta hai miếng thịt thì đã làm sao?"

"Ngươi còn lạ gì nữa, chỉ có Hứa gia đi chiếm hời của người khác, chứ đời nào chịu để người khác hưởng lợi từ mình? Chỉ có Lý gia là ngốc, cứ thích làm người tốt, dây dưa với Hứa gia, giờ thì hay rồi, mất cả chì lẫn chài, còn bị mang tiếng ăn trộm!"

"Còn chưa biết con lợn rừng này ở đâu ra đâu, Lý Quang gan thật đấy dám động vào, nhỡ đâu lại rước họa vào thân. Khoan đã, không phải là lợn của Lưu gia đấy chứ?"

...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc