Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Thành Bà Bà Cực Phẩm, Ta Trở Thành Trụ Cột Cả Nhà Chương 8: Hy Vọng Tổ Mẫu Mãi Như Vậy.

Cài Đặt

Chương 8: Hy Vọng Tổ Mẫu Mãi Như Vậy.

Cảm giác lạnh lẽo từ cổ truyền đến khiến Từ thị sợ vỡ mật, mụ kinh hoàng lắp bắp: "Ngươi... ngươi mà dám thương tổn ta một chút thôi, ta... ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi, sẽ... sẽ cho ngươi đẹp mặt..."

"Xin lỗi Đại Nữu nhà ta ngay!" Trương Tiểu Anh nheo mắt lại, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm, "Nếu không ta cắt lưỡi ngươi, để cái miệng bẩn thỉu của ngươi vĩnh viễn không thể phun phân ra được nữa!"

"Trương thị..."

"Xin lỗi!"

Trương Tiểu Anh ấn nhẹ dao rựa về phía trước, rạch một đường nhỏ trên cổ Từ thị.

Từ thị hét lên thất thanh.

Mọi người xung quanh thấy vậy đều sợ đến trắng bệch mặt mày.

Còn Đại Nữu lại ngẩn người nhìn Trương Tiểu Anh, tầm mắt dần trở nên nhạt nhòa.

Lần đầu tiên tổ mẫu bảo vệ con bé như vậy, có phải là nó đang nằm mơ không?

"Con bé mới mấy tuổi đầu, cái đồ tiện nhân tâm địa đen tối nhà ngươi đã dám giữa chốn đông người hủy hoại thanh danh của nó? Ta với ngươi có mâu thuẫn lớn đến đâu, ta cũng chưa từng đụng đến con cái nhà ngươi nửa phần. Không phát huy thì ngươi tưởng ta là mèo bệnh hả?" Trương Tiểu Anh sầm mặt, "Nếu Đại Nữu nhà ta nghĩ quẩn xảy ra chuyện gì, ta sẽ chặt đứt chân ngươi!"

Dân làng bình thường chỉ thấy nguyên thân đanh đá chửi bới, chứ nào đã thấy một Trương Tiểu Anh hung tàn thế này bao giờ.

Trương Tiểu Anh chẳng hơi đâu mà nói lý lẽ với bọn họ.

Nàng quá rõ những lời đồn đại ác ý ở thời đại này có thể giết chớt một cô nương như thế nào.

Huống chi Đại Nữu vẫn còn là một đứa trẻ!

Thấy Trương Tiểu Anh làm thật, Từ thị cũng hoảng loạn: "Ngươi... ngươi đừng làm bậy, ta mà chớt thì ngươi cũng không xong đâu! Chỉ là nói đùa thôi mà, ngươi... ngươi làm gì mà nghiêm túc thế?"

Từ thị không còn vẻ hung hăng ban nãy, run lẩy bẩy như cầy sấy.

Con bé vẫn sợ Trương Tiểu Anh sẽ mắng mình.

"Ngươi xem Đại Nữu cũng chẳng nói gì rồi, dao có thể bỏ ra được chưa?" Từ thị đưa tay định đẩy nhẹ con dao ra, tim nhảy lên tận họng, chỉ sợ Trương Tiểu Anh run tay một cái là lấy mạng mụ ngay.

Trương Tiểu Anh liếc xéo Từ thị một cái lạnh tanh: "Đây mà là xin lỗi?"

"Chẳng phải ta đã nói với Đại Nữu rồi sao?" Từ thị dựng tóc gáy, cả người căng cứng.

Trương Tiểu Anh hừ lạnh một tiếng.

Từ thị vội vàng nói: "Đại Nữu, xin lỗi a, vừa nãy là ta nói bậy nói bạ, nói linh tinh cả thôi, đều là chuyện không có thật, sau này ta không nói nữa."

Đại Nữu lại nhìn sang Trương Tiểu Anh.

Trương Tiểu Anh ra hiệu cho con bé tự giải quyết.

Đại Nữu lấy hết can đảm: "Ân, sau này người đừng nói nữa."

Trương Tiểu Anh: "..."

Cô bé này vẫn còn quá hiền lành.

Nhưng Đại Nữu đã nói vậy rồi, Trương Tiểu Anh cũng không nỡ vạch trần, phá hủy sự dũng cảm khó khăn lắm mới tích tụ được của con bé.

Trương Tiểu Anh thu dao rựa về, trừng mắt nhìn Từ thị: "Hôm nay nể mặt Đại Nữu, ta tha cho ngươi một lần. Còn có lần sau để ta nghe thấy ngươi nói hươu nói vượn, xem ta có cắt lưỡi ngươi không?"

Nói xong, Trương Tiểu Anh quay sang Đại Nữu: "Đi, về nhà."

Tâm trạng Đại Nữu bỗng chốc bay bổng.

Con bé rảo bước đuổi theo Trương Tiểu Anh, muốn đến gần bà hơn nhưng lại sợ chọc giận bà, đành lẽo đẽo theo sau như cái đuôi nhỏ.

Tổ mẫu hôm nay thật lợi hại, lại còn đối tốt với nó, bảo vệ nó nữa. Thật hy vọng tổ mẫu mãi mãi sẽ như thế này... Đại Nữu nhìn bóng lưng Trương Tiểu Anh, thầm ao ước trong lòng.

Trương Tiểu Anh đương nhiên không biết suy nghĩ của Đại Nữu nhưng nàng nghe rõ những lời bàn tán của đám người phía sau:

"Xem ra Trương thị bị vong nhập thật rồi, hay là bị cô hồn dã quỷ chiếm xác?"

"Lúc nãy trông bà ta đáng sợ quá, ta chưa bao giờ sợ hãi đến thế."

"Lại còn đánh chớt được cả lợn rừng nữa chứ, chuyện này không đơn giản đâu. Ta nghi là bà ta bị quỷ nhập thật đấy. Phải rồi, ta biết có một bà tiên cô cao tay lắm, hay là mời tiên cô về xem sao? Nhỡ đâu là quỷ dữ thật, đến lúc đó lại hại lây cả chúng ta!"

...

Trương Tiểu Anh khẽ nhếch môi.

Chỉ sợ bọn họ không đi tìm cái gọi là "tiên cô" về thôi!

Dù sao thì sau vụ này, đám Từ thị chắc cũng chẳng dám đến gây chuyện nữa.

Trương Tiểu Anh nghênh ngang đi xuyên qua làng, trở về Hứa gia.

Hứa Thanh Lâm và Hứa Trường Sinh đã đặt con lợn rừng trong sân.

Lâm thị ngồi dưới mái hiên, mặt vẫn hầm hầm không nói năng gì.

Ánh mắt Trương Tiểu Anh lướt qua nàng ta, dừng lại trên con lợn rừng.

"Vợ lão nhị đi đun nước đi, xử lý con lợn rừng này nhanh lên, để lâu thịt mất ngon." Trương Tiểu Anh ra lệnh, "Lão đại tháo cánh cửa xuống, lão nhị đi mài dao."

"Con lợn to thế này mà không đem bán sao? Tiền thúc tu của Thông nhi còn chưa có đâu!" Lâm thị nhảy dựng lên, vẻ mặt kích động, "Nương, gà nương cũng ăn rồi, con lợn này chẳng lẽ nương cũng định ăn nốt? Tiền đồ của Thông nhi phải làm sao?"

"Lợn rừng là do ta đánh chớt , ta không có tư cách xử lý sao?" Trương Tiểu Anh lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm thị, "Cái nhà này cái gì cũng ưu tiên cho nhị phòng các ngươi, thế mà còn chưa biết đủ? Chẳng lẽ phải bắt cả nhà cung phụng các ngươi mới vừa lòng?"

Lâm thị nghe vậy liền biến sắc: "Nương, con không có ý đó..."

"Ngươi chính là có ý đó! Chẳng phải vì thấy ta ăn con gà kia nên trong lòng ngươi khó chịu sao? Vậy ta hỏi ngươi, lợn rừng ai giết? Ai cứu mạng ngươi? Trước kia ta cảm thấy mắc nợ lão nhị nên mới đối tốt với các ngươi, chứ không phải chuyện tốt gì cũng đương nhiên phải dành cho nhị phòng!"

"Con..."

"Ngươi cảm thấy không công bằng phải không? Bao năm nay, ta có để ngươi chịu thiệt thòi không? Đại phòng làm trâu làm ngựa, có oán thán nửa lời nào không? Ta coi như đã hiểu rồi, ta càng đối tốt với các ngươi, các ngươi càng không biết điều, cho rằng tất cả đều là các ngươi đáng được hưởng!"

Giọng điệu Trương Tiểu Anh bỗng trở nên lạnh lẽo, ánh mắt cũng sắc lẹm như dao.

"Một năm nay các ngươi sống trên trấn thế nào? Chúng ta ở trong thôn sống thế nào, trong lòng ngươi còn không rõ hay sao? Mới có một lần không ưu tiên các ngươi mà đã quay ra trách móc bà già này! Ta nói cho các ngươi biết, sự nhẫn nại của ta cũng có giới hạn!"

Lâm thị bị khí thế của Trương Tiểu Anh trấn áp, nửa ngày không thốt nên lời.

Nàng ta có cảm giác, nếu mình còn dám cãi lại nửa câu, con dao rựa của mẹ chồng giây tiếp theo sẽ bổ xuống đầu mình ngay.

"Còn không mau đi làm việc?" Trương Tiểu Anh quát.

Lâm thị cắn răng, cúi đầu ấm ức đi vào bếp.

Lương thị lúc này cũng từ trong phòng đi ra.

Trương Tiểu Anh thấy vậy nhíu mày: "Ngươi chạy ra đây làm gì?"

"Nương, con không sao rồi, có thể làm việc được rồi ạ." Lương thị lí nhí nói, không dám ngẩng đầu nhìn Trương Tiểu Anh.

"Cút về phòng ngay, lát nữa xảy ra chuyện gì lại đổ lên đầu ta, chê cái nhà này chưa đủ loạn hả?" Trương Tiểu Anh gắt gỏng, "Từ nay về sau ta nói gì thì nghe nấy, kẻ nào bất hiếu dám cãi lại, đừng trách ta đuổi cổ ra khỏi nhà."

Lời này vừa thốt ra, mọi người trong sân đều đồng loạt nhìn sang.

Trương Tiểu Anh chẳng thèm ngoảnh lại, đi thẳng vào trong nhà.

Mấy đứa con này, thật đúng là chẳng bớt lo chút nào, haizz...

Vì Trương Tiểu Anh đã nổi giận, nên chẳng ai dám ý kiến ý cò gì nữa, ai nấy đều cắm cúi làm việc của mình.

Trương Tiểu Anh nhốt mình trong phòng, lấy từ trong không gian ra một cuốn sách nấu ăn mà nàng nhặt được trong đống đổ nát ở thành phố thời mạt thế, chăm chú lật tìm xem thịt lợn làm món gì thì ngon.

"Hứa gia tẩu tử, mau xem ta mang tin tốt gì đến cho tẩu này."

Trương Tiểu Anh đang nhìn sách nấu ăn mà chảy nước miếng, bỗng bị cái giọng oang oang ngoài cửa cắt ngang mộng tưởng về mỹ thực.

Trương Tiểu Anh nhận ra giọng nói này, không khỏi cau mày.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc