Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi khử trùng kim châm, Trương Tiểu Anh hạ châm vừa nhanh vừa chuẩn.
Nguyên thân sống đời nghèo khổ, cơ thể sinh ra không ít bệnh tật, không đau chỗ này thì cũng nhức chỗ kia. Trước khi dị năng trị liệu hoàn toàn khôi phục, Trương Tiểu Anh cũng chỉ đành dùng y thuật để từ từ điều dưỡng lại cái thân xác này.
Nàng phải sống lâu trăm tuổi để còn hưởng thụ cuộc sống chứ!
Châm cứu xong, cơn đau đầu đã giảm đi đáng kể. Trương Tiểu Anh lại lấy từ trong không gian ra một miếng lương khô ăn ngấu nghiến.
Cái gia cảnh nhà họ Hứa này thế nào nàng thừa biết, không lót dạ trước thì nàng sợ rằng khẩu phần ăn của cả nhà cộng lại cũng chẳng đủ cho một mình nàng nhét kẽ răng!
Nuốt trôi miếng lương khô, Trương Tiểu Anh khôi phục được không ít sức lực, lúc này mới đứng dậy đi ra khỏi phòng.
Đại Nữu đang dọn dẹp chuồng gà trong sân, Nhị Nữu thì đang quét tước sân vườn, còn Hứa Vân Phi lại nằm ườn trên chiếc ghế mây rách nát dưới mái hiên, khoan khoái hưởng thụ như một lão đại gia.
Cơn giận của Trương Tiểu Anh bốc lên ngùn ngụt.
Nàng đi tới, vung gậy phang mạnh xuống một cái.
"Á!" Hứa Vân Phi rú lên thảm thiết, lăn long lóc từ trên ghế xuống đất.
Đại Nữu và Nhị Nữu nhìn thấy cảnh này đều sợ ngây người.
Lâm thị thì nhanh chóng thò đầu từ trong bếp ra hóng chuyện.
"Không nhìn thấy chất nữ của ngươi đang làm việc à? Mười lăm tuổi đầu rồi mà suốt ngày nằm ườn ra chờ người hầu hạ? Ngươi tưởng ngươi là đại thiếu gia sao? Cái đồ lười chảy thây vô dụng!" Trương Tiểu Anh chửi ầm lên: "Suốt ngày chỉ biết há mồm chờ ăn, tay gãy hay chân què rồi?"
Hứa Vân Phi bị mắng đến ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Trước giờ vẫn thế này cơ mà?
Hôm nay lão nương bị làm sao vậy?
"Nương, bình thường cũng có việc gì cho con làm đâu, con biết phải làm cái gì chứ?" Hứa Vân Phi vẻ mặt đầy oan ức: "Đại Nữu Nhị Nữu sau này đều là người nhà người ta, không tranh thủ giúp việc trong nhà, sau này gả đi làm trâu ngựa cho nhà người khác thì chẳng phải nhà mình lỗ vốn to sao?"
Trương Tiểu Anh nghe vậy lại phang thêm cho một gậy nữa.
"Đồ chó má vô lương tâm, mấy lời này ta nói thì được, còn ngươi thì không có tư cách! Ngươi đã nuôi chúng nó được ngày nào chưa? Ta còn chưa chớt đâu, cái nhà này đã đến lượt ngươi làm chủ rồi hả? Ta đánh chớt cái thứ bất hiếu nhà ngươi!"
Hứa Vân Phi kêu la oai oái.
Đại Nữu và Nhị Nữu đều chớt lặng.
Những lời này bọn nó nghe nhiều thành quen rồi, cũng quen làm việc này việc kia, nhưng đây là lần đầu tiên thấy nãi nãi đánh tứ thúc như vậy. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Sự thay đổi của Trương Tiểu Anh khiến cả nhà họ Hứa đều nơm nớp lo sợ.
Hứa Trường Sinh đi từ bên ngoài về, thấy Hứa Vân Phi bị mẹ già đuổi đánh, vội vàng lao vào can ngăn: "Nương, Vân Phi còn nhỏ, có chuyện gì thì từ từ dạy bảo, nương đánh nó làm gì? Đánh nó hỏng người, người đau lòng chẳng phải vẫn là nương sao?"
Đến lúc đó lại phải mời đại phu, lại tốn tiền. Hứa Trường Sinh vốn coi tiền bạc trong nhà là của riêng con trai mình, ai tiêu một đồng cũng như cắt thịt hắn. Đại phòng hôm nay đã xin mất năm mươi văn rồi, nếu lão tứ mà bị đánh hỏng hóc gì, tiền chữa trị có phải trên trời rơi xuống đâu!
Hứa Trường Sinh ngàn vạn lần không ngờ tới, mình chỉ định lao vào can ngăn, ai dè cây gậy lại giáng thẳng xuống người mình!
Đại Nữu Nhị Nữu vẫn đứng ngây ra như phỗng, trố mắt nhìn nhị thúc và tứ thúc bị nãi nãi đuổi đánh chạy trối chớt , kêu la thảm thiết: Chúng ta là ai? Chúng ta đang ở đâu? Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?
"Nương, đang yên đang lành sao nương lại đánh Trường Sinh?" Vốn đang đứng xem kịch hay, Lâm thị thấy nam nhân nhà mình bị đòn cũng vội vàng lao ra: "Chàng ấy có làm gì sai đâu..."
Trương Tiểu Anh không có thói quen đánh phụ nữ, bèn ném cây gậy đi, bắt chước giọng điệu nguyên thân khóc lu loa lên: "Tôi không sống nổi nữa rồi, số tôi sao mà khổ thế này! Lão già chớt tiệt, ông chớt sớm làm cái gì cơ chứ? Ông mở mắt ra mà nhìn xem đám nghịch tử này đối xử với tôi thế nào đây này?
Nhất thời, cả hai đều không dám ho he tiếng nào.
Trương Tiểu Anh chỉ thẳng mặt bọn họ mà mắng tiếp: "Ngày thường ta đối với nhị phòng các ngươi có cầu tất ứng, thậm chí vì chuyện Văn Thông đi học mà chẳng màng sống chớt của đại phòng. Giờ thì hay rồi, bà già này bị quả báo rồi đây này, suýt chút nữa thì bị cha các ngươi lôi xuống suối vàng. Các ngươi bây giờ còn ép ta nữa, chi bằng ta đi theo cha các ngươi luôn cho xong chuyện!!!"
Hứa Trường Sinh biến sắc: "Nương, nương nói gì vậy, cái gì mà cha con..."
Hắn bỗng im bặt, nhớ lại chuyện ban nãy, trong lòng cũng bắt đầu đánh trống.
Đúng lúc này Hứa Thanh Lâm cũng vừa về tới nơi. Hắn vứt vội đồ đạc trên tay xuống, chạy tới đỡ Trương Tiểu Anh dậy: "Nương làm sao vậy? Mau đứng lên, nương có ngã đau ở đâu không?"
Trương Tiểu Anh thuận thế đứng lên, quệt những giọt nước mắt không tồn tại: "Ta sống chỉ tổ làm ngứa mắt các ngươi, làm cái gì cũng phải nhìn sắc mặt các ngươi mới được. Ta biết ta già rồi, ta thà chớt quách đi cho xong, đỡ có ngày liệt giường liệt chiếu lại bị các ngươi hành hạ đến chớt ."
"Nương đừng nói những lời như vậy, chỉ cần nhi tử còn một miếng ăn thì nhất định sẽ nhường cho nương trước. Người là nương của con, con phụng dưỡng nương là chuyện thiên kinh địa nghĩa."
"Hừ, nói thế nghe còn lọt tai."
Hứa Thanh Lâm dìu Trương Tiểu Anh vào nhà chính, Đại Nữu vội vàng nhặt cây gậy lên mang vào theo.
"Lão tứ, hôm nay ngươi mà không dọn sạch cái chuồng gà và cái sân này thì đừng hòng ăn cơm!" Trương Tiểu Anh ngồi trong nhà chính quát lớn một tiếng đầy uy lực.
Hứa Vân Phi không muốn làm nhưng nhớ tới cảnh Trương Tiểu Anh vừa làm mình làm mẩy lúc nãy thì lại không dám cãi, đành cam chịu cầm cái chổi đi làm việc.
Trước giờ hắn chưa từng đụng tay vào việc nhà, vừa tức vừa ghê tởm, nên chỉ quét qua loa cho xong chuyện.
Nhị Nữu đứng bên cạnh nhìn, chân tay luống cuống.
"Cút sang một bên, nhìn cái gì mà nhìn? Cụt chân hay sao mà đứng trơ ra đó?" Hứa Vân Phi trút giận lên đầu Nhị Nữu.
Nhị Nữu vốn đã sợ hắn, bị hắn quát như vậy liền run lên cầm cập.
Trương Tiểu Anh nghe thấy Hứa Vân Phi quát nạt trẻ con như vậy, cơn giận lại bắt đầu bùng lên không kìm nén được.
"Lão tứ, ngươi cút vào đây cho ta! Bảo ngươi làm chút việc là ngươi mọc gai trên người rồi phải không? Giận cá chém thớt với trẻ con làm cái gì? Có bản lĩnh thì đánh chớt bà già này đi!"
Hứa Vân Phi đang tuổi phản nghịch, nghe thấy vậy liền vứt toẹt cái chổi xuống đất: "Được được được, dù sao bây giờ nương cũng thấy con ngứa mắt chứ gì? Con đi là được chứ gì? Nương không cần quản."
Nói xong, Hứa Vân Phi chạy thẳng một mạch ra ngoài.
"Lão tứ, đệ làm cái gì vậy?" Hứa Thanh Lâm thấy thế vội vàng định đuổi theo ngăn lại.
Trước đây chỉ cần nguyên thân to tiếng với Hứa Vân Phi một chút là hắn lại bỏ nhà đi bụi, sau đó nguyên thân lại phải huy động cả nhà đi tìm. Hứa Vân Phi cứ thế mà sinh hư, hễ chút là lôi chiêu này ra uy hiếp.
Nhưng Trương Tiểu Anh đã muốn uốn nắn lại tính nết của chúng, đương nhiên sẽ không cho phép Hứa Thanh Lâm đi tìm.
"Ngươi mà dám đuổi theo nó thì cũng đừng vác mặt về đây nữa." Trương Tiểu Anh nói giọng lạnh tanh.
"Nhưng mà lão tứ..."
"Nó có bản lĩnh thì để nó tự ra ngoài kiếm sống."
Hứa Thanh Lâm liếc nhìn Trương Tiểu Anh, hắn thực sự không hiểu nổi sao tính nết nương mình lại thay đổi chóng mặt đến thế.
Nghĩ ngợi một hồi, Hứa Thanh Lâm dè dặt nói: "Nương có nhớ năm Vân Phi năm tuổi chạy lên núi suýt bị sói vồ không? Nhỡ nó lại chạy lên núi..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






