Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Thành Bà Bà Cực Phẩm, Ta Trở Thành Trụ Cột Cả Nhà Chương 5: Không Kịp Nữa Rồi, Mau Đi Đi.

Cài Đặt

Chương 5: Không Kịp Nữa Rồi, Mau Đi Đi.

Trương Tiểu Anh có chút bất ngờ, không ngờ Hứa Thanh Lâm lại dám thăm dò nàng, xem ra cũng không phải là loại người chẳng có chút đầu óc nào.

Nàng dùng giọng điệu của nguyên thân, nói một cách dửng dưng: "Nếu năm đó nó bị sói cắn chớt , thì bây giờ ta đã chẳng phải tức điên lên vì nó, lão nhị cũng không vì chuyện này mà chỉ còn lại mỗi mụn con là Văn Thông. Ta biết đại phòng các ngươi bao năm nay oán trách ta thiên vị, nhưng ta nợ nhị phòng, ta biết làm sao được?"

Hứa Trường Sinh năm đó bị nguyên thân đẩy ra cứu Hứa Vân Phi nên bị thương, tuy vẫn còn khả năng quan hệ phu thê nhưng vĩnh viễn không thể có thêm đứa con nào nữa.

"Ta vừa mang thai lão tứ thì cha các ngươi cái đồ chớt tiệt đó đã đi đời nhà ma, lão tứ lại là đứa giống cha các ngươi nhất. Ta hận cha các ngươi nhưng cũng nhớ thương ông ấy. Nếu cha các ngươi còn sống, ai dám bắt nạt cô nhi quả phụ chúng ta chứ?" Trương Tiểu Anh bắt đầu diễn sâu, đưa tay quệt nước mắt.

"Con xin lỗi nương, con không cố ý nhắc lại chuyện cũ. Sau này con sẽ chăm chỉ làm việc, kiếm thật nhiều tiền để hiếu kính nương."

"Được rồi, đừng nói mấy lời sáo rỗng đó nữa, gà làm xong chưa? Chiều nay ta còn phải ra mộ thắp hương cho cha ngươi."

"Xong cả rồi ạ. Nương, lúc nãy là con hiểu lầm nương, con xin lỗi, sau này con thề không bao giờ chọc giận nương nữa."

Trương Tiểu Anh nhìn hắn, hừ lạnh một tiếng, nhưng không nói thêm gì.

"Con đi làm việc đây." Hứa Thanh Lâm vẫn còn sợ mẹ già này lắm, kiếm vội cái cớ rồi chuồn thẳng.

Ánh mắt Trương Tiểu Anh rơi xuống khuôn mặt Đại Nữu.

Đại Nữu năm nay đã sáu tuổi, trừ việc bị nắng làm cho đen nhẻm thì các nét cũng khá xinh xắn, dù sao gen nhà họ Hứa cũng không tệ.

"Nãi nãi." Đại Nữu rụt rè gọi một tiếng.

Trương Tiểu Anh định nói gì đó, nhưng thấy con bé sợ sệt như vậy lại nuốt lời vào trong.

Thôi, ngày rộng tháng dài, chuyện gì cũng phải từ từ.

"Đi chăm sóc nương ngươi đi."

Trương Tiểu Anh phất tay, ra hiệu cho Đại Nữu đi.

Nàng chắc chắn không thể sống như nguyên thân trước kia, giờ cũng đã nắm được sơ qua tính cách từng người trong Hứa gia, phải tìm cách uốn nắn lại bọn họ cho đàng hoàng mới được.

Đến khi Lâm thị nấu cơm xong, Trương Tiểu Anh nhìn mâm cơm mà khóe miệng giật giật.

Nàng biết Hứa gia nghèo, chẳng có lương thực gì ngon lành, nhưng những thứ Lâm thị nấu ra thế này, thực sự là cho người ăn sao? So với đồ ăn lợn mà Lương thị nấu, điểm khác biệt duy nhất chắc là có thêm tí váng mỡ.

Thảo nào nguyên thân chẳng bao giờ cho Lâm thị xuống bếp.

Dù nguyên liệu có "thuần thiên nhiên" đến đâu, Trương Tiểu Anh cũng nuốt không trôi.

Thà ăn sống còn hơn!

Trương Tiểu Anh ăn qua loa hai miếng rồi buông đũa.

Lâm thị thấy vậy, sắc mặt khó coi vô cùng.

Trương Tiểu Anh mặc kệ nàng ta nghĩ gì.

Nàng về phòng ngủ trưa một lát, sau đó xách gà, tiền giấy, hương nến, dẫn theo Lâm thị và hai đứa cháu gái lên núi.

Nhìn khu rừng rậm rạp xanh tươi, tâm trạng Trương Tiểu Anh thư thái hẳn.

Nàng nhớ ra mùa xuân đang là mùa các loại rau dại, nấm hương, măng tre đua nhau mọc, nghe nói nấm hương rừng có vị tươi ngon đặc biệt.

Mộ tổ Hứa gia nằm khá xa, vốn dĩ Hứa Thanh Lâm và Hứa Trường Sinh đều đòi đi theo, nhưng Trương Tiểu Anh không cho.

Việc đồng áng bỏ đấy thì ai làm?

Khó khăn lắm mới lết được đến mộ tổ, Trương Tiểu Anh giả bộ thắp hương đốt vàng mã khấn vái.

Miệng nàng lầm bầm khấn vái liên hồi.

Lâm thị thi thoảng nghe lọt được vài câu như "con biết sai rồi", "lần sau không dám nữa", "sau này đừng về tìm con"...

Lâm thị bĩu môi khinh bỉ.

Cái bà già này thay đổi thế nào cũng được, miễn sao con đường học hành của con trai mụ không bị đứt đoạn là được!

Trương Tiểu Anh vốn dĩ cũng chỉ làm màu thôi.

Cúng bái xong xuôi, Trương Tiểu Anh bảo Lâm thị và bọn trẻ thu dọn đồ đạc, định bụng xem có tìm được ít nấm hương hay rau dại gì không.

Đúng lúc này, Trương Tiểu Anh bỗng nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết.

Lâm thị và hai đứa trẻ lập tức biến sắc.

"Nương, chúng ta mau về thôi." Lâm thị sợ đến mức giọng nói run rẩy.

Tiếng kêu thảm thiết quá, e là có chuyện chẳng lành rồi.

Trương Tiểu Anh đứng yên bất động, thính lực của nàng tốt hơn Lâm thị bọn họ nhiều, "Biết leo cây không? Mau chạy ra cái cây đằng kia leo lên ngay."

"Nương, giờ là lúc nào rồi, mau đi thôi."

"Không kịp nữa rồi, mau đi đi!"

Trương Tiểu Anh quay đầu lại, nghiêm giọng quát lớn.

Lâm thị bị khí thế của nàng dọa sợ.

Đại Nữu phản ứng nhanh nhạy.

"Nhị thẩm, nghe lời nãi nãi, mau lên."

Đại Nữu kéo tay Lâm thị và Nhị Nữu, cắm đầu chạy thục mạng về phía cái cây to bên cạnh mộ tổ.

Ngay sau đó, bọn họ nhìn thấy thợ săn trong thôn là Lưu Thạch Đầu lảo đảo chạy ra, cả người đầm đìa máu tươi, trông vô cùng đáng sợ, phía sau hắn là một con lợn rừng đang điên cuồng đuổi theo.

Trong thôn có câu ngạn ngữ: "Nhất Trư, nhị Hùng, tam Lão Hổ", ý nói lợn rừng còn hung dữ và nguy hiểm hơn cả gấu hổ.

Lâm thị hét lên một tiếng, chân tay bủn rủn mềm nhũn, trèo lên cây cũng không nổi.

Xong đời rồi, lần này phải chôn cùng bà già chớt tiệt này rồi.

"Nãi nãi, mau chạy đi!" Đại Nữu lo lắng hét lớn, con bé không do dự trượt xuống, định lao ra cứu Trương Tiểu Anh.

"Không được cử động!" Trương Tiểu Anh quát lớn, tay lăm lăm con dao rựa lao lên nghênh chiến.

Con lợn rừng này cũng chỉ là động vật bình thường, dù thể chất và phản xạ của cơ thể này không tốt lắm, nhưng với kinh nghiệm của Trương Tiểu Anh, đối phó với nó vẫn dư sức.

"Bà già kia bà còn không chạy đi làm cái gì, con lợn rừng này bà cũng muốn tham hả? Coi chừng nó húc chớt bà..." Lưu Thạch Đầu thấy vậy, dùng hết sức bình sinh gào lên, nhưng lời chưa dứt hắn đã ngẩn tò te.

Chỉ thấy Trương Tiểu Anh không biết làm cách nào đã nhảy phắt lên lưng con lợn rừng đang hùng hổ lao tới, giơ cao dao rựa, bổ thẳng một nhát chí mạng vào điểm giữa hai mắt con thú.

Con lợn rừng rú lên một tiếng thảm thiết kinh người.

Lâm thị trố mắt nhìn, nàng ta tận mắt chứng kiến, nhát dao của Trương Tiểu Anh chém xuống mạnh đến mức khiến cả thân hình đồ sộ của con lợn rừng lún cả xuống đất.

Con lợn rừng giãy giụa hấp hối một lúc lâu mới dần nằm im, cuối cùng chớt hẳn.

Nếu mộ tổ Hứa gia không được xây chắc chắn, e là đã bị con lợn rừng này cày nát rồi.

Lưu Thạch Đầu vừa thoát chớt trong gang tấc, mềm oặt người nằm vật ra đất.

"Hứa thẩm, hôm nay đa tạ thẩm, nếu không có thẩm thì mạng tôi coi như bỏ lại đây rồi. Con lợn rừng này là do thẩm giết, thẩm gọi người mang về đi."

Người làng Đại Phúc chẳng ai ưa gì Trương Tiểu Anh, kể cả Lưu Thạch Đầu, nhưng chuyện nào ra chuyện đó, tâm trạng Lưu Thạch Đầu lúc này rất phức tạp, nhưng việc hắn được Trương Tiểu Anh cứu mạng là sự thật rành rành.

Trương Tiểu Anh cũng chẳng thèm khách sáo với Lưu Thạch Đầu, con lợn này vốn dĩ là do nàng giết mà.

Có điều Lưu Thạch Đầu mất máu nhiều quá, nếu không cấp cứu kịp thời thì cái mạng nhỏ khó giữ.

"Vợ lão nhị, ngươi mau về thôn gọi người lên đây khiêng người." Trương Tiểu Anh quay sang bảo Lâm thị, "Đại Nữu, con ở đây trông chừng hắn, ta đi một lát rồi quay lại ngay."

Nàng phải tìm cách cầm máu cho Lưu Thạch Đầu trước đã.

Lâm thị lúc này cũng không dám ho he gì, tuột từ trên cây xuống, xách cái làn chạy vội xuống núi.

Lưu Thạch Đầu nằm đó, mấy lời vừa rồi đã rút cạn chút sức lực cuối cùng của hắn.

Hắn nghĩ chắc hôm nay mình phải bỏ mạng ở đây thôi, ai bảo số hắn đen đủi gặp phải con lợn rừng này chứ?

Đại Nữu rất lo lắng, thấy mắt Lưu Thạch Đầu như sắp nhắm nghiền lại, con bé vội gọi: "Lưu thúc, thúc đừng ngủ, nhị thẩm sắp gọi người lên rồi."

Nhỡ hắn chớt thật, người trong thôn lại tưởng nãi nãi vì muốn cướp con lợn rừng mà giết hắn thì làm sao?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc