Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trương Tiểu Anh lạnh lùng lườm Lâm thị một cái.
Lâm thị lập tức im bặt.
Trương Tiểu Anh lại đảo mắt nhìn quanh một lượt, cười khẩy nói: "Nhìn cái gì mà nhìn, chuyện chó má trong nhà mình còn chưa lo xong, chạy sang nhà ta làm Bao Thanh Thiên cái gì? Đã muốn làm người tốt thế thì mỗi người góp một ít bạc ra đây đưa cho vợ lão đại nhà ta đi khám bệnh đi."
Lời này vừa thốt ra, đám dân làng liền co cẳng bỏ chạy, chẳng còn ai dám nán lại xem náo nhiệt nữa.
Đùa à, ai dám dây vào cái bà già đanh đá nhất nhì cái thôn này chứ? Bị bà ta dính vào thì không bị lột da cũng trầy vi tróc vảy.
Hứa gia cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Trương Tiểu Anh nhìn chằm chằm Hứa Thanh Lâm, hỏi: "Còn muốn đi chớt nữa không?"
Vốn dĩ Hứa Thanh Lâm làm chuyện này cũng chỉ là dựa vào một phút bốc đồng, giờ cơn điên qua rồi, hắn lại trở về làm một người nam trung niên thật thà nhu nhược, đâu còn dám trái lời Trương Tiểu Anh?
Hắn cúi đầu đứng đó, một lời cũng không dám hó hé.
Trương Tiểu Anh hừ lạnh một tiếng: "Đồ mất mặt xấu hổ, còn không mau cút vào nhà?"
Nói xong, Trương Tiểu Anh quay người đi vào trong nhà.
Hứa Trường Sinh lắc đầu, cũng đi theo vào.
Lâm thị trợn mắt xem thường rồi cũng vội vã đuổi theo.
Lương thị thấy vậy, lúc này mới nhỏ giọng nói với Hứa Thanh Lâm: "Chàng hiểu lầm nương rồi, nương đã đưa cho ta năm mươi văn tiền."
Hứa Thanh Lâm trố mắt ngạc nhiên: "Thật sao?"
"Suỵt." Lương thị ra hiệu cho hắn im lặng: "Vào nhà trước đã, chàng nhớ xin lỗi nương cho tử tế."
Lương thị nhớ lại phản ứng của mẹ chồng trong phòng lúc nãy, chần chừ một lát, cuối cùng vẫn không nói ra.
Trương Tiểu Anh ngồi xuống giữa nhà chính, cuộc đối thoại của Lương thị và Hứa Thanh Lâm, không sót một chữ nào lọt vào tai nàng.
Cũng chẳng phải nàng muốn nghe lén nhưng thính lực quá tốt thì biết làm sao được.
Đợi mấy anh em đều vào đủ, Trương Tiểu Anh mới mở miệng: "Lão đại, làm loạn một trận như thế, giờ cả thôn đều chê cười Hứa gia chúng ta, ngươi hài lòng chưa? Đã cảm thấy không công bằng, vậy thì hôm nay ta làm chủ, chia cái nhà này ra, cũng đỡ để các ngươi nói bà già này thiên vị!"
"Không được!"
Trương Tiểu Anh liếc xéo Hứa Trường Sinh một cái, không nói gì.
Lâm thị quệt nước mắt bù lu bù loa: "Văn Thông vất vả đọc sách là vì ai? Sau này nó có tiền đồ, chẳng phải cả nhà đều được thơm lây sao? Giờ làm ầm ĩ lên cứ như chuyện Văn Thông đi học chẳng liên quan gì đến Hứa gia vậy. Nếu phân gia rồi, nó còn mặt mũi nào mà đến trường nữa? Nương, nương làm thế là muốn chặt đứt đường lui của Văn Thông..."
"Đủ rồi!" Trương Tiểu Anh vừa nhìn thấy cái lối diễn xuất giả tạo đến phát ốm của Lâm thị là cơn giận lại bốc lên ngùn ngụt. Nhìn xem đại phòng nhà người ta, quần áo vá chằng vá đụp, còn nhị phòng thì sao? Tuy không phải lụa là gấm vóc gì, nhưng ít nhất quần áo cũng lành lặn không có miếng vá nào.
Cầm tiền mồ hôi nước mắt của đại phòng tiêu xài, lại còn bóc lột người ta như một lẽ đương nhiên.
Tuy mấy anh em Hứa Thanh Lâm không phải do nàng đẻ ra, nhưng giờ người làm chủ cái nhà này là nàng, nàng sẽ không để chuyện chướng tai gai mắt này tiếp diễn nữa!
"Có thôi đi không? Phải ép bà già này chớt đi các ngươi mới cam lòng hả?" Trương Tiểu Anh nghiêm giọng quát lớn, "Hoặc là phân gia, hoặc là câm miệng. Văn Thông cũng lớn rồi, không cần đến hai người các ngươi lên trấn hầu hạ nữa đâu. Từ nay về sau, hai người các ngươi ở lại trong thôn làm việc cho ta!"
"Nương..."
Hứa Trường Sinh cuống lên.
"Sao? Chẳng lẽ ta còn phải hầu hạ các ngươi nữa hả? Lời ta nói để ở đây, hoặc là phân gia, hoặc là ngoan ngoãn nghe lời. Bằng không, cứ để bà già này chớt quách đi cho xong, đỡ ngứa mắt các ngươi!"
"Nương, nương nói hồ đồ gì vậy, con biết sai rồi, sau này con sẽ không bao giờ bị mỡ heo che tâm mà làm chuyện dại dột như thế nữa." Hứa Thanh Lâm quỳ sụp xuống, dập đầu liên tục.
"Được rồi, giờ này còn diễn cho ai xem? Bây giờ cả thôn đều biết, bà già này đang ép các ngươi vào đường chớt ."
Trương Tiểu Anh cũng chẳng cho Hứa Thanh Lâm sắc mặt tốt, tiếp đó ánh mắt nàng lạnh lẽo liếc về phía Hứa Vân Phi đang lén lút định chuồn êm khỏi hiện trường mẹ già nổi cơn tam bành.
"Định đi đâu đấy?" Trương Tiểu Anh cất giọng âm trầm.
Hứa Vân Phi nghe vậy rùng mình một cái: "Nương, con... con còn có việc đi... đi tìm Đại Ngưu bàn chuyện."
"Hôm nay ngươi mà dám bước ra khỏi cái cửa này nửa bước, ta đánh gãy chân ngươi cho ngươi nằm liệt giường cả đời luôn đấy."
"Nương..."
"Vợ lão nhị, giờ là giờ nào rồi? Còn không mau đi nấu cơm, định bắt bà già này nấu cho các người ăn chắc?" Trương Tiểu Anh chẳng thèm nhìn Hứa Vân Phi, quay sang ra lệnh cho vợ chồng Hứa Trường Sinh, "Ăn cơm xong, lão nhị theo lão đại ra đồng, lão tứ đi cắt cỏ lợn."
"Nương, cơm nước trong nhà trước giờ đều do đại tẩu..."
"Nó không làm thì các người nhịn đói hả? Có quy định nào bắt nó phải làm không? Nó bị động thai khí các người mù à không thấy? Lão tổ tông đã bảo rồi, cái thai trong bụng nó là con trai, nếu xảy ra chuyện gì bất trắc, các người có gánh vác nổi không?"
Lâm thị chưa từng thấy bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống người khác này của Trương Tiểu Anh, bao nhiêu ấm ức và không cam lòng đều không dám ho he nửa lời.
Nàng ta coi như đã hiểu rồi, cái đồ già chớt tiệt này đập đầu một cái, đập đến mức tính nết cũng quái gở theo. Nàng ta mà còn dám nói thêm câu nào, khéo bà già này chia nhà thật, chỉ dựa vào sức vợ chồng nàng ta thì lấy gì nuôi Văn Thông ăn học?
Lâm thị ôm một bụng tức tối đi xuống bếp.
"Ngươi vào giường nằm đi, đừng có đứng lù lù trước mặt ta mà rỏ nước đái ngựa, người không biết lại tưởng bà già này ngược đãi con dâu ghê gớm lắm!" Trương Tiểu Anh mất kiên nhẫn nói với Lương thị, xong quay sang sai bảo Hứa Thanh Lâm: "Đi bắt con gà làm thịt đi, nấu nướng cho tử tế vào, lát nữa ta mang ra mộ thắp hương cho cha ngươi."
"Nương, có phải sắp được ăn thịt gà rồi không?" Hứa Vân Phi nuốt nước miếng ực một cái, hai mắt sáng rực: "Con muốn hai cái đùi gà..."
"Đến cái phao câu gà cũng không đến lượt ngươi đâu. Lão đại còn không mau đi? Phải đợi ta đánh cho một cái mới chịu nhúc nhích hả?" Trương Tiểu Anh dằn mạnh cây gậy xuống đất.
Dù Hứa Thanh Lâm có muôn vàn thắc mắc, lúc này cũng chẳng dám mở miệng hỏi.
Chỉ có Lương thị là nhớ lại phản ứng ban nãy của Trương Tiểu Anh.
Nàng ta thì thầm kể lại cảnh tượng mình nhìn thấy lúc trước cho Hứa Thanh Lâm nghe.
Hứa Thanh Lâm nghe xong cũng ngớ người: "Chẳng lẽ lúc nương ngất đi, cha và các cụ tổ hiển linh thật?"
Nếu không thì làm sao nương hắn lại đổi tính đổi nết, đem con gà bà coi như báu vật ra làm thịt?
"Thời gian này chàng đừng chọc giận nương, ta vào nằm nghỉ đây, đương gia mau đi làm việc đi." Lương thị giục.
Hứa Trường Sinh đứng gần đó cũng nghe được lời Lương thị nói, vẻ mặt đầy nghi hoặc nhìn chằm chằm Lương thị: "Đại tẩu, cơm có thể ăn bừa nhưng lời không được nói lung tung đâu đấy!"
"Nếu có nửa câu gian dối, ta và con ta chớt không được tử tế!" Lương thị lấy hết can đảm phản bác lại Hứa Trường Sinh.
Nhất thời, Hứa Trường Sinh cũng cứng họng.
Hắn nhớ lại câu nói lúc nãy của Trương Tiểu Anh: "Lão tổ tông đã bảo rồi, cái thai trong bụng nó là con trai."
Chẳng lẽ bà già đập đầu bị "nhập", nhìn thấy ma thật? Nếu không thì giải thích thế nào về hành động kỳ quặc lúc này? Lại còn đòi giết gà ra mộ thắp hương cho cha... Hứa Trường Sinh thầm nghĩ.
Hứa Trường Sinh không dám ho he gì nữa, vội vàng cắm đầu đi làm việc.
Mấy anh em Hứa Thanh Lâm đều là nông dân chân lấm tay bùn thật thà chất phác, cũng chẳng dám nghi ngờ chuyện mẹ ruột mình bị cô hồn dã quỷ chiếm xác. Dù sao giọng điệu nói chuyện của bà vẫn y hệt ngày thường, cùng lắm chỉ nghi ngờ lúc bà ngất đi đã nhìn thấy điều gì đó tâm linh mà thôi.
Trương Tiểu Anh nghe rõ mồn một mọi động tĩnh bên ngoài, nhưng cũng chẳng rảnh hơi đâu mà để ý.
Nguyên thân bị đập đầu mà chớt , nên từ lúc tỉnh lại đến giờ Trương Tiểu Anh đau đầu như búa bổ.
Nàng cài chốt cửa lại, lấy từ trong không gian ra một bộ châm cứu bằng bạc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






