Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Câu này mà lại thốt ra từ cái miệng mười câu thì hết mười câu chửi rủa của bà mẹ chồng này sao?
Trương Tiểu Anh bước xuống giường, lục lọi trong đống tiền riêng nguyên thân giấu kỹ, keo kiệt moi ra năm mươi văn tiền ném qua: "Còn không mau cút đi!"
Lương thị ngớ người.
Nàng ta cứ tưởng mình đang nằm mơ.
"Không cần đúng không?" Trương Tiểu Anh hung dữ quát.
Lương thị sợ Trương Tiểu Anh đổi ý, vội vàng quay người đi ra ngoài: "Đa tạ nương."
Trương Tiểu Anh không thèm để ý đến nàng ta, đợi nàng ta đi được hai bước, cố ý chắp tay lầm bầm khấn vái: "Liệt tổ liệt tông, lão gia, ta biết sai rồi, ta sẽ không bao giờ ngược đãi con cháu Hứa gia nữa. Các người đừng về tìm ta nữa, đừng bắt ta xuống địa ngục."
Lương thị nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại, chỉ thấy bà mẹ chồng ngày thường uy phong lẫm liệt giờ đang run rẩy, dường như bị thứ gì đó dọa sợ.
Nàng ta nhớ lại lúc mẹ chồng mới tỉnh dậy cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ, chẳng lẽ là tổ tông hiển linh thật?
Lương thị nắm chặt mấy đồng tiền trong tay, quệt nước mắt, vội vàng rời khỏi phòng.
Lương thị vừa đi, Trương Tiểu Anh liền quay lại giường, nằm vật ra thành hình chữ đại.
Nàng phải suy tính xem tiếp theo nên làm thế nào cho phải.
Hứa Trường Sinh lấy cớ chăm sóc Hứa Văn Thông, đưa Lâm thị lên trấn trên ở, cả hai đều chẳng chịu tìm việc làm. Còn Hứa Vân Phi thì suốt ngày lêu lổng như đám du thủ du thực, người duy nhất kiếm ra tiền trong nhà này chỉ có Hứa Thanh Lâm.
Hứa Thanh Lâm chẳng có nghề ngỗng gì trong tay, chỉ biết dựa vào việc làm ruộng, bán sức lao động để kiếm tiền, bị cuộc sống đè nén đến mức trông già nua chẳng khác gì người cùng lứa với nguyên thân.
Hứa gia đúng là nghèo rớt mồng tơi!
Số bạc nguyên thân tích cóp được cũng chỉ có hơn ba lượng, trong khi tiền thúc tu của Hứa Văn Thông cần tới năm lượng. Nếu không phải nguyên thân tự tìm đường chớt , e là Đại Nữu đã bị đem đi bán làm con dâu nuôi từ bé để lấy tiền sính lễ đắp vào khoản tiền học cho Hứa Văn Thông rồi.
Trương Tiểu Anh thở dài, tranh thủ kiểm tra lại một chút thì phát hiện không gian tùy thân vẫn còn, nhưng do bị tang thi vây hãm hơn nửa tháng trời, dịch dinh dưỡng và lương thực đã tiêu hao gần hết, may mà vẫn còn một ít vật tư nàng tự mình thu thập tích trữ được.
Không gian của nàng chỉ có chức năng lưu trữ, không có linh tuyền cũng chẳng thể trồng trọt.
Còn về dị năng trị liệu, hiện tại chỉ đủ khả năng làm lành những vết thương trầy da xước thịt nhỏ nhặt mà thôi.
Tình hình trước mắt là dị năng của nàng vẫn còn nhưng rất yếu, bù lại ngũ quan và tốc độ phản ứng vẫn sắc bén như thời mạt thế. Nói cách khác, ở cái thế giới không có người dị năng này, nàng vẫn là một cường giả!
Không có tang thi vây thành, không có động thực vật biến dị, non xanh nước biếc, đây chính là chốn Đào Nguyên dưỡng già trong mơ còn gì!
Trương Tiểu Anh đang cảm thán ông trời đối xử với mình không tệ, bỗng nghe thấy tiếng hét thất thanh ngoài cửa: "Đương gia, chàng định làm gì vậy? Mau đừng đứng trên đó nữa, xuống đi mà!"
"Đại ca, huynh làm vậy là có ý gì? Uy hiếp nương sao? Huynh muốn để người ta chọc gãy cột sống cái nhà họ Hứa này, để Đại Nữu Nhị Nữu sau này không gả được chồng sao?"
"Nương, mau ra đây mà xem, đại ca muốn tự sát a!"
...
Trương Tiểu Anh bật dậy như lò xo.
Đúng là một đám ăn hại báo đời!
Nàng vớ lấy cây gậy đầu giường, đùng đùng nổi giận đi ra.
Không đánh đòn là lại đòi sống đòi chớt ngay được?
Vừa bước ra cửa, đập vào mắt nàng là cảnh Hứa Thanh Lâm hai mắt đỏ ngầu đang đứng trên thành giếng giữa sân, tay lăm lăm con dao rựa.
"Cái nhà này là do ta cực khổ chống đỡ, chuyện Văn Thông đi học, ta chưa bao giờ nói nửa lời oán thán. Ngay cả khi vợ ta bụng mang dạ chửa phải đi làm việc nặng, ta cũng chưa từng kêu ca. Nhưng các người đối xử với ta thế nào?
Vợ ta động thai khí, ta lại chẳng moi đâu ra nổi một đồng mời đại phu bốc thuốc an thai! Đại Nữu Nhị Nữu ngày nào cũng bị các người sai bảo như nha hoàn, ta làm cha mà còn không nỡ to tiếng với chúng, còn các người thì sao?
Không đánh thì mắng! Ta không bảo vệ được vợ ta, không bảo vệ được con gái ta, cũng không bảo vệ được đứa con chưa chào đời của ta. Ta đúng là đồ vô dụng, ta sống còn có ích lợi gì? Thay vì bị các người ép chớt , chi bằng ta chớt trước cho xong!"
Đám người Hứa Trường Sinh đều bị cái điệu bộ liều mạng này của Hứa Thanh Lâm dọa sợ chớt khiếp.
Trương Tiểu Anh cực kỳ không tán thành cách làm này của Hứa Thanh Lâm. Con gái lớn tướng rồi mà hành xử cứ như trẻ con thế này. Có thể hắn sẽ lấy được tiền đấy, nhưng cũng sẽ dọa vợ con sợ chớt khiếp, nhất là Lương thị, vốn dĩ vấn đề không lớn, bị hắn làm cho một trận thế này khéo lại sẩy thai thật!
"Nương, nương có cho Quế Nương mời đại phu không?" Hứa Thanh Lâm nhìn chằm chằm Trương Tiểu Anh, người run lên bần bật.
Trương Tiểu Anh cười lạnh: "Giỏi nhỉ, giờ còn dám uy hiếp cả ta cơ đấy? Có gan thì nhảy xuống đi, xem ta có cho người kéo ngươi lên không? Ngươi chớt rồi, ta lấy một cái chiếu rách cuốn ngươi vứt lên núi, sau đó gả quách Đại Nữu Nhị Nữu đi, còn kiếm được chút bạc về!"
Hứa Thanh Lâm sững người.
Đại Nữu và Nhị Nữu quỳ sụp xuống, Đại Nữu khóc lóc: "Cha, con xin cha xuống đi mà, nương còn đang mang thai, cha mà chớt thì chúng con biết làm sao? Nãi, cha con chỉ nhất thời nghĩ quẩn thôi, cầu xin nãi tha thứ cho cha đi mà."
Lúc này đang là buổi trưa, người trong thôn đi làm đồng về, Hứa gia làm ầm ĩ như vậy lập tức thu hút không ít người đến xem náo nhiệt.
Hứa Thanh Lâm nhìn thấy hai đứa con gái, lòng dạ rối bời.
Trương Tiểu Anh nhân cơ hội đó lao tới, một tay đẩy hắn ngã khỏi thành giếng, tiếp đó giơ gậy lên phang xuống.
Hứa Thanh Lâm rên lên một tiếng đau đớn.
"Đồ vô dụng, nhất khóc nhì nháo ba thắt cổ, ngươi dọa ai đấy hả? Cái thứ trời đánh thánh vật này, sớm biết ngươi làm ta đau lòng thế này, ngày xưa ta thà bóp chớt ngươi cho xong chuyện, để giờ ngươi chọc tức ta..."
Trương Tiểu Anh bắt chước giọng điệu của nguyên thân, vừa đánh vừa chửi.
Lương thị lao tới định đỡ Hứa Thanh Lâm, Trương Tiểu Anh phản ứng cực nhanh, lái cây gậy sang hướng khác, suýt chút nữa thì không nhịn được mà trợn trắng mắt.
Rõ ràng nàng đã đưa tiền cho Lương thị rồi, vừa nãy có bao nhiêu cơ hội, Lương thị cứ ngậm miệng như hến không chịu nói cho Hứa Thanh Lâm biết, lại còn nhè đúng lúc nàng đang đánh Hứa Thanh Lâm mà lao vào...
Nếu hôm nay người đánh Hứa Thanh Lâm không phải là nàng, thì với cái kiểu lao vào đỡ đòn này của Lương thị, chắc chắn sẽ bị gậy phang trúng người rồi.
"Quế Nương, nàng sao rồi, có làm sao không?" Hứa Thanh Lâm lo lắng nắm lấy tay Lương thị.
Lương thị rưng rưng nước mắt lắc đầu: "Ta không sao."
Trương Tiểu Anh: "..."
"Mụ già Trương thị này thật là ác độc, Quế Nương khó khăn lắm mới mang thai, thế mà còn hành hạ người ta, chính mụ ta không phải đàn bà hay sao?"
"Nhìn xem mụ ta bắt nạt người ta thảm chưa kìa, chậc chậc chậc, cái đồ lão yêu bà này sớm muộn gì cũng bị quả báo."
"Quế Nương lên núi bị ngã, động thai khí, thế mà mụ già đó chẳng thèm mời đại phu, đấy, ép Thanh Lâm đến mức phải lấy cái chớt ra để van xin kìa."
"Quế Nương đúng là số khổ, cả Thanh Lâm nữa, vớ phải bà mẹ như thế này..."
Đám dân làng thò đầu qua bờ tường nhìn ngó, ai nấy đều thì thầm to nhỏ, bàn tán về sự ác độc của Trương Tiểu Anh.
Và tất nhiên, những lời này không sót một chữ nào lọt vào tai Trương Tiểu Anh.
Ngừng một chút, Lâm thị quay sang nhìn Trương Tiểu Anh: "Hay là gọi Văn Thông về, đừng cho nó đi học nữa, kẻo đến lúc đó nhị phòng chúng con lại mang tiếng ép chớt đại phòng, không dám ngẩng mặt nhìn ai! Nương, hôm nay chúng con lên trấn đón Văn Thông về."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


