Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Thành Bà Bà Cực Phẩm, Ta Trở Thành Trụ Cột Cả Nhà Chương 21: Hắn Thành Phế Nhân Rồi, Không Còn Là Tâm Can Bảo Bối Nữa.

Cài Đặt

Chương 21: Hắn Thành Phế Nhân Rồi, Không Còn Là Tâm Can Bảo Bối Nữa.

"Lúc ở trên núi, ta đã nói với Thạch Đầu rồi, không cần bạc, cho con gà là được rồi, chỗ đồ này ta nhận!" Trương Tiểu Anh ngắt lời Khổng thị, "Còn những cái khác thì thôi đi, tiền trao cháo múc, sòng phẳng cả rồi."

Nàng cứu người là thật nhưng Hứa gia nghèo rớt mồng tơi cũng là thật.

Trương Tiểu Anh biết y thuật nhưng không thể để người khác nghĩ rằng việc nàng chữa bệnh cứu người là điều hiển nhiên. Nàng có thể chấp nhận thù lao bằng nhiều hình thức khác nhau nhưng cái gì đáng nhận thì không được thiếu, tránh để ơn nhỏ hóa thù to!

Khổng thị thấy nàng nhận lấy, liền thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ Trương Tiểu Anh công phu sư tử ngoạm.

Lưu gia lúc này xảy ra chuyện như vậy, quả thực không thể xoay sở thêm được nữa!

Khổng thị nói: "Đa tạ thẩm, sau này nhà thẩm có việc gì cần Lưu gia giúp đỡ, cứ mở lời là được."

"Được rồi, không có việc gì thì ngươi về chăm sóc trượng phu ngươi đi." Trương Tiểu Anh xua tay, ra hiệu cho nàng ta, "Ta còn phải nấu cơm nữa."

"Vậy ta về trước đây, hôm nào lại sang thăm thẩm."

"Ừ."

Khổng thị bước ra khỏi bếp, lại quay đầu nhìn thoáng qua bóng dáng bận rộn bên bếp lò của Trương Tiểu Anh.

"Nương, bát trứng này là cho ai ăn thế? Văn Thông hôm nay chưa về, e là không ăn được món trứng hấp này rồi."

Lâm thị nói quá lộ liễu, Trương Tiểu Anh nghe một cái là hiểu ngay ý tứ của nàng ta.

Trương Tiểu Anh ném mạnh cái xẻng xuống, trừng mắt nhìn Lâm thị, nghiêm giọng quát: "Nghe ý tứ của ngươi, cái nhà này chỉ có nó mới xứng đáng được ăn trứng hấp sao? Người khác đều không được? Nếu nó kim quý như vậy, sao ngươi không tự mình kiếm tiền nuôi nó đi?

Thứ tầm nhìn hạn hẹp, cho ngươi ba phần màu ngươi liền muốn mở phường nhuộm hả? Cái gì cũng muốn vơ vét về cho nhị phòng các ngươi, đồ bất hiếu, có phải ngay cả cái mạng già này của ta cũng là của nhị phòng các ngươi không?"

Lâm thị cũng tức đỏ cả mắt: "Đại tẩu sinh con trai hay con gái còn chưa biết, hiện giờ Văn Thông là cháu trai duy nhất của nương, nó có tiền đồ, chẳng lẽ người được nở mày nở mặt không phải là nãi nãi như nương sao? Phu tử đều nói nó có khiếu đọc sách, vậy mà nương lại không cho nó học!"

Trương Tiểu Anh cười khẩy: "Vậy số tiền thúc tu mà phu tử đòi hỏi đó, nhị phòng các ngươi có trả nổi không? Văn Thông bốn tuổi ngươi đã tống nó vào học đường, một năm nay ba người nhà ngươi ăn tiêu trên trấn, có đồng nào không phải do đại phòng và ta kiếm ra?

Lúc nào cũng mở miệng nói Văn Thông đọc sách là vì Hứa gia, sao ngươi không nói thẳng ra đó là cái cớ tốt nhất để hai kẻ lười biếng các ngươi được ăn sung mặc sướng? Một năm nay, các ngươi có mang về nhà được đồng nào không? Lấy đâu ra cái mặt mũi mà coi đó là điều đương nhiên vậy hả?

Lâm thị, không cần nói nhiều, bao nhiêu năm nay, vợ chồng ngươi đã từng nộp được một lượng bạc nào vào công trung chưa? Bàn tính thì gảy tanh tách, chỉ có vào chứ không có ra, ngươi là tỳ hưu chuyển thế đấy à?

Trước kia ta năm lần bảy lượt nhẫn nhịn, là hy vọng vợ chồng ngươi tu chí làm ăn, nuôi nấng Văn Thông nên người, không ngờ lại nuôi ra một lũ lang tâm cẩu phế, đến nỗi bà già này làm cái gì cũng phải nhìn sắc mặt các ngươi!

Văn Thông còn chưa làm quan đâu, nếu thật sự có ngày đó, có phải ta còn phải hứng nước cháo chảy ra từ kẽ tay ngươi mà uống không? Lời ta nói đặt ở đây, ngươi có tiền nuôi nó học ta không cản nhưng nếu lấy bạc từ công trung thì ngươi bắt buộc phải nghe theo ta!"

Trương Tiểu Anh tuôn một tràng, mắng Lâm thị xối xả, không chừa lại chút đường lui nào.

Lâm thị đỏ bừng cả mặt.

"Ngươi nếu muốn hòa ly với lão nhị, ta cũng sẽ không cản. Còn nếu muốn sống yên ổn với lão nhị thì thành thật một chút cho ta, còn dám giở trò gì nữa xem ta có khách khí với ngươi không? Cút ra ngoài!"

Trương Tiểu Anh chỉ tay ra cửa bếp.

Nàng không có thói quen đánh phụ nữ, nếu không thì Lâm thị chắc chắn sẽ có kết cục giống hệt Hứa Trường Sinh!

Lâm thị ngậm nước mắt, cắn răng bước ra ngoài.

Khoảnh khắc đó, nàng ta thực sự muốn hòa ly với Hứa Trường Sinh rồi bỏ về nhà mẹ đẻ.

Nhưng vừa nghĩ đến sắc mặt của kế mẫu, nàng ta lại nuốt ngược ý định đó vào trong.

Nàng ta mà đi rồi, lão bà này chắc chắn sẽ tìm người khác cho Hứa Trường Sinh, đến lúc đó con trai nàng ta còn đường sống sao?

Không được, phải sống chớt mà chịu đựng đến khi lão bà này chớt , xem ai sống dai hơn ai!

Khi Trương Tiểu Anh và Lâm thị tranh cãi không hề hạ thấp giọng, người trong nhà họ Hứa đều nghe thấy hết.

Hứa Vân Phi có chút không dám tin, đây là lời mẹ ruột hắn nói ra sao? Văn Thông chẳng phải là mạng sống của bà ấy sao? Nay bà ấy lại không cho nó đi học nữa?

Vậy cái chân của hắn... Hứa Vân Phi lập tức tuyệt vọng, cảm thấy cả thế giới một màu xám xịt, e là hắn phải nằm liệt giường làm phế nhân cả đời rồi.

Hứa Vân Phi oán hận sự vô tình của Trương Tiểu Anh nhưng càng hối hận vì sự xúc động nhất thời của mình ngày hôm qua. Nếu hắn nhịn một chút, có phải sẽ không mắc bẫy, sẽ không bị người ta đánh gãy hai chân không?

Hứa Vân Phi không biết, nhưng nhận thức và thế giới quan của hắn chỉ trong một ngày ngắn ngủi đã đảo lộn hoàn toàn.

Hắn thành phế nhân rồi, lão nương cũng không còn coi hắn là tâm can bảo bối nữa...

Về phần Lương thị, tâm trạng vô cùng phức tạp.

Nằm mơ cũng không ngờ tới, có một ngày nhị phòng cũng giống như đại phòng bọn họ trước kia, bị mẹ chồng mắng chửi thậm tệ như vậy.

Chuyện này rốt cuộc là tốt hay xấu đây?

...

Trương Tiểu Anh không rảnh đi khai thông tư tưởng cho từng người bọn họ, mặc kệ bọn họ nghĩ gì thì nghĩ.

Nàng vốn định giả làm nguyên thân, rồi từ từ thay đổi, nhưng đám người Hứa gia này thực sự ép nàng không thể che giấu bản tính của mình được nữa.

Quá chọc tức người ta, khiến nàng phút nào cũng muốn bóp chớt bọn họ rồi ném ra ngoài!

Cho nên, nàng phải đập nát tam quan và nhận thức cố hữu của bọn họ.

Ở Đại Phúc thôn, nắm đấm của ai cứng thì người đó có lý.

Dù sao ở đây cũng có kẻ giả thần giả quỷ, tự xưng là tiên cô, ai cũng nói mình nằm mơ được tổ sư gia truyền thụ, từ đó lấy tiền tiêu tai giải nạn cho người khác, nói mấy lời nước đôi lừa gạt người ta cả chục năm trời.

Cùng lắm thì nàng cũng giả bộ một lần, mấy trò bịp bợm đó chỉ cần học giỏi các môn tự nhiên là làm được tất!

Trương Tiểu Anh đã sớm nghĩ xong đối sách nếu bị nghi ngờ.

Trên bàn cơm, Lâm thị mắt đỏ hoe, im thin thít.

Hứa Thanh Lâm và Hứa Trường Sinh cũng lẳng lặng ăn cơm.

"Hôm nay ta nói một chuyện, đó là lần tới Văn Thông về nhà, không cần phải đến học đường trên trấn nữa. Nhị phòng nếu không phục, tự bỏ tiền ra nuôi, ta không nói hai lời, sau này cũng sẽ không dính dáng chút hào quang nào!"

Ăn cơm xong, Trương Tiểu Anh quyết định chuyện đi học của Hứa Văn Thông.

"Như vậy sao được?" Không chỉ Hứa Trường Sinh, ngay cả Hứa Thanh Lâm cũng phản đối, "Nương, Văn Thông là đứa có khiếu học hành, sao nương đang yên đang lành lại không cho nó học nữa? Con chịu khổ một chút cũng không sao mà."

"Nếu sau này con cũng có con trai thì sao? Định làm trâu làm ngựa cả đời à? Con chưa từng nghĩ sẽ tìm lối thoát nào cho nó sao?" Trương Tiểu Anh hỏi vặn lại, "Bản thân con cam tâm tình nguyện nhưng con đã hỏi ý kiến con mình chưa?"

"Vậy Văn Thông phải làm sao? Nương, sao nương có thể hồ đồ như vậy?" Hứa Trường Sinh cuống cuồng đứng dậy, "Con chỉ có mỗi một đứa con trai này, không cho nó đi học, con đi chớt cho rồi!"

Trương Tiểu Anh cười như không cười nhìn chằm chằm Hứa Trường Sinh: "Ngươi muốn treo cổ hay cắt cổ? Để ta chuẩn bị cho ngươi nhé?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc