Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Lão đại, con cầm dao dọa người như thế làm gì?"
Hứa Thanh Lâm thấy sắc mặt của Trương Tiểu Anh, liền hoàn hồn, theo bản năng giấu con dao ra sau lưng.
"Có ta ở đây, không ai có thể lấy Đại Nữu Nhị Nữu đi gán nợ được đâu, đừng làm chuyện ngu ngốc!" Trương Tiểu Anh nhận ra Hứa Thanh Lâm cũng không đến mức quá nhu nhược. Quả nhiên, đứa trẻ có mẹ thương yêu là sẽ có thêm dũng khí sao?
Nói thật lòng, ba anh em nhà này tuy mỗi người mỗi vẻ, ai cũng chọc người ta tức chớt , nhưng Hứa Thanh Lâm so với hai đứa em trai, lại khiến Trương Tiểu Anh cảm thấy thuận mắt hơn nhiều.
"Nương..." Hứa Thanh Lâm sống mũi cay cay, giọng nghẹn ngào.
"Được rồi được rồi, không cần tủi thân, ta làm nãi nãi, chẳng lẽ lại để cháu gái mình đi vào chỗ chớt sao?" Vừa nhìn thấy Hứa Thanh Lâm như vậy, Trương Tiểu Anh lại chỉ muốn đánh người. Đừng có hở một chút là rơi nước mắt đàn ông được không?
Nếu tính kỹ ra, tuổi thật của hai người kỳ thực cũng xấp xỉ nhau thôi!
Hứa Thanh Lâm vội vàng quay mặt đi chỗ khác.
Trương Tiểu Anh cũng không muốn nhìn hắn nữa. Thấy Lâm thị đã bóc xong vỏ măng và đang quét dọn vỏ, nàng đem măng đi rửa sạch, chuẩn bị luộc qua nước sôi để khử bớt vị chát.
Lâm thị thấy thế bèn nói: "Nương, măng này chắc là vừa mới nhú lên khỏi mặt đất phải không? Không cần luộc qua nước đâu, xào trực tiếp cũng ngọt lắm."
Còn có thể làm như vậy sao?
Trương Tiểu Anh thật sự không biết.
Dù sao những kiến thức xử lý thực phẩm này nàng đều học được từ sách vở chứ chưa từng thực hành bao giờ.
Ai bảo ở thời đại của nàng đã chẳng còn những loại thực phẩm này nữa cơ chứ?
Trương Tiểu Anh thái măng thành lát mỏng, xào chung với thịt heo rừng, quả nhiên rất ngọt!
"Măng này nếu để mọc cao thêm chút nữa thì mới phải luộc rồi ngâm nước, nhưng con thấy người trong thôn mình hình như rất ít ăn măng. Nương, nương đi đâu đào được măng thế? Tầm này măng mới nhú, người trên thành thích ăn đồ tươi ngon lắm!"
Thực ra Lâm thị rất tiếc của khi thấy Trương Tiểu Anh cứ thế ăn sạch chỗ măng này.
Nhưng Trương Tiểu Anh ngay cả đứa con trai út cưng chiều nhất bị gãy chân còn chẳng thèm đoái hoài, nàng ta cũng không muốn chọc vào ổ kiến lửa lúc này, nói ra những lời Trương Tiểu Anh không thích nghe.
"Ý ngươi là măng mùa này có thể bán được tiền sao?" Trương Tiểu Anh nắm bắt được thông tin quan trọng, quay đầu nhìn Lâm thị, "Ngươi nói rõ cho ta nghe xem."
"Người trên thành nhiều bạc, lại chịu chi tiền cho chuyện ăn uống, nhất là loại măng non vừa mới nhú lên thế này, bọn họ thích nhất. Nhưng mà khó tìm lắm, nhất là ở thôn ta, mấy rừng trúc gần đây đều đã qua cái thời điểm măng ngon bán được giá rồi."
"Ra là vậy..." Trương Tiểu Anh sờ sờ cằm, nhớ lại rừng trúc rộng lớn kia, chẳng phải đó đều là bạc cả sao?
"Nương, hay là mai con đi lên núi cùng nương nhé?" Xem thử rừng trúc đó ở đâu cũng tốt, sau này bảo huynh đệ nhà mẹ đẻ tới đào măng, cũng kiếm được khối bạc!
"Không được, xa quá." Trương Tiểu Anh không chút do dự từ chối Lâm thị ngay. Con rắn hổ mang chúa kia quá nguy hiểm, nàng sợ mình sơ sẩy một chút, để Lâm thị bỏ mạng dưới miệng rắn thì khổ, dù sao nàng cũng đâu có huyết thanh kháng nọc độc loài này!
Thoáng thấy vẻ không vui trong đáy mắt Lâm thị, Trương Tiểu Anh nói thẳng: "Ngươi đang nghĩ gì, ta liếc mắt là biết ngay. Vợ lão nhị, muốn sống cho tốt thì đừng có chạy lung tung khắp nơi, muốn kiếm tiền không sai, nhưng ngươi kiếm được tiền thì cũng phải còn mạng mà tiêu chứ!"
"Đào măng mà cũng chớt được sao? Nương đừng đùa nữa." Lâm thị cười gượng gạo, che giấu cảm xúc thật.
Trương Tiểu Anh cười như không cười: "Được thôi, mai ngươi theo ta lên núi. Từ núi sau đi về hướng tây, đi qua chỗ mộ tổ tiên chắc cũng phải mất hơn một canh giờ nữa nếu đi nhanh."
Lâm thị nghe vậy, sắc mặt đại biến: "Là chỗ Bình Lĩnh Ao sao?"
Trương Tiểu Anh ngẫm nghĩ một chút, trong ký ức của nguyên thân, hình như vùng đó đúng là có cái tên này.
"Ừ."
"Con không đi nữa đâu, nương cũng đừng đi!"
Lâm thị không muốn Trương Tiểu Anh chớt như thế, không có bà mẹ chồng này đứng mũi chịu sào, nàng ta làm sao chèn ép được đại phòng?
"Ngươi không phải muốn đào măng sao?"
"Vậy cũng phải còn mạng mà tiêu chứ. Con nghe nói ở đó có hai con đại xà hoa lốm đốm, có thể nuốt chửng cả người sống đấy. Nương quên rồi sao, trong thôn chẳng phải từng có người bị rắn ăn thịt à?"
Trương Tiểu Anh: "..."
Đây là chuyện cũ của Đại Phúc thôn rồi.
Nếu Lâm thị không nhắc, Trương Tiểu Anh cũng chẳng nhớ ra chuyện này trong ký ức nguyên thân.
Phải rồi, người được cho là bị rắn ăn thịt chính là thím ba của Lý Quang, đệ muội thứ ba của Tưởng thị - Vu thị.
Những hình ảnh máu me tàn khốc ẩn sâu trong ký ức bị khơi gợi lại. Tưởng thị và Vu thị lên núi một ngày một đêm không về, đến khi dân làng tìm thấy thì đầu của Vu thị đã nát bấy, tay chân cũng như bị thứ gì đó ăn mất, còn Tưởng thị thì hôn mê bất tỉnh.
Sau khi Tưởng thị tỉnh lại thì như người mất trí, lúc nào cũng nói có đại xà truy đuổi. Sau này không biết trong thôn đồn đại thế nào mà nói Vu thị hễ ra đường là gặp rắn, dần dà biến thành Vu thị bản tính lẳng lơ, đến mức rắn ăn vào rồi cũng phải nhả ra.
Sau khi Vu thị chớt , Lý lão tam cũng không tái giá. Ông ta không biết chăm con, bèn gửi hai đứa con gái cho Tưởng thị nuôi, bản thân thì đi làm thuê xa. Sau này hai cô con gái của Lý lão tam đều đã lấy chồng, nhưng vì có người mẹ mang tiếng xấu nên đều phải đi làm thiếp cho mấy lão già.
Sau khi xâu chuỗi lại sự việc, Trương Tiểu Anh phát hiện Tưởng thị còn độc ác hơn cả rắn hổ mang chúa.
Trương Tiểu Anh tự nhận mình chẳng phải người tốt lành gì, nhưng so với Tưởng thị, nàng vẫn còn có ranh giới đạo đức chán. Tưởng thị loại đó mà cũng được gọi là người sao?
"Nương, nương?" Tiếng gọi của Lâm thị kéo Trương Tiểu Anh trở về thực tại.
"Chuyện này ngươi đừng nói ra ngoài!" Trương Tiểu Anh trịnh trọng dặn dò Lâm thị, "Bảo cả trượng phu ngươi cũng ngậm miệng lại."
Tránh cho dân làng thấy nàng bình an vô sự trở về, cũng chạy đến địa bàn của hổ mang chúa đào măng, đến lúc đó xảy ra án mạng thì chẳng hay ho gì.
"Dạ."
"Ngươi đi rửa ít nấm đi, rồi ra ruộng nhổ thêm hai cây hành."
Trương Tiểu Anh đuổi khéo Lâm thị ra ngoài.
Nàng đang suy nghĩ về chuyện của Tưởng thị.
Phải làm cho Tưởng thị lộ bộ mặt thật, nếu không sẽ chẳng biết còn bao nhiêu cô nương xinh đẹp bị bà ta nhắm tới mà gặp họa nữa!
"Đại Nữu, nãi nãi cháu đâu rồi?" Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng của Khổng thị.
"Nãi nãi đang ở trong bếp ạ." Nhị Nữu nhanh nhảu trả lời.
Chẳng bao lâu sau, Khổng thị đã vào đến bếp.
"Thẩm đang nấu cơm tối đấy à." Khổng thị cười chào hỏi, "Đa tạ thẩm đã cứu mạng trượng phu nhà ta, hôm qua về là đưa chàng lên y quán trên trấn ngay, chưa kịp qua nhà cảm tạ thẩm."
"Hắn sao rồi?" Trương Tiểu Anh hỏi, "Đỡ chút nào chưa?"
"Không còn gì đáng ngại nữa rồi, đại phu đều nói vết thương được xử lý quá tốt, quá kịp thời, trượng phu ta mới nhặt lại được cái mạng, về sau chỉ cần tịnh dưỡng cho tốt là được. À đúng rồi, thẩm à, đây là chút lòng thành, mong thẩm đừng chê."
Khổng thị đưa tới một giỏ trứng gà, hai con gà mái và một tảng thịt hun khói nặng chừng năm sáu cân.
Lưu Thạch Đầu bị thương nặng như thế, dưỡng thương còn tốn không ít bạc, Trương Tiểu Anh biết rõ, Lưu gia đã dốc hết vốn liếng để đưa phần tạ lễ này rồi.
"Ta biết ơn cứu mạng không thể chỉ dùng chút đồ này mà trả hết được, nhưng trong nhà hiện tại chỉ lấy ra được nhiêu đây thôi, đợi trượng phu ta khỏe lại, có thể lên núi săn thú, đến lúc đó sẽ bù thêm những thứ khác..."
*Editor: Thích truyện thì đánh giá 5⭐ và bật quảng cáo khi đọc nhé! Tốc độ ra chương phụ thuộc vào số lượt quảng cáo. Mọi người ủng hộ càng nhiều, chương mới lên càng nhanh. Cảm ơn mọi người!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




