Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Thành Bà Bà Cực Phẩm, Ta Trở Thành Trụ Cột Cả Nhà Chương 22: Tâm Địa Cũng Nhiều Phết Đấy.

Cài Đặt

Chương 22: Tâm Địa Cũng Nhiều Phết Đấy.

Hứa Trường Sinh trong lúc cấp bách mới thốt ra những lời đó nhưng Trương Tiểu Anh lập tức khiến hắn cứng họng.

Hắn tin chắc rằng nếu mình còn dám nhắc đến chữ chớt , lão nương nhất định sẽ rút dao ra, bắt hắn chớt cho bà xem!

Vậy còn con trai hắn thì sao?

"Nương, con cầu xin nương, hãy để Văn Thông lên trấn đọc sách đi. Ngoài trấn ra, học đường trên huyện thành chúng ta càng không lo nổi. Con là con trai ruột của nương, nương nỡ trơ mắt nhìn cháu đích tôn của nương cả đời không có tiền đồ sao?"

Hứa Trường Sinh thấy uy hiếp không xong, bèn chuyển sang van cầu.

"Văn Thông có tiền đồ, Hứa gia cũng được cải hoán môn đình, sau này nương cũng được hưởng phúc mà. Nhưng nếu Văn Thông không đọc sách nữa thì chẳng còn gì cả. Nương, nương suy nghĩ lại cho kỹ được không?"

Trương Tiểu Anh vẫn không lay chuyển, nàng nhìn sang Lâm thị: "Xem ra ngươi vẫn chưa chịu ngẫm nghĩ kỹ về chuyện đường đệ của ngươi thì phải. Tuy nhiên chuyện này ta đã quyết định rồi, bất kể các ngươi nói gì, ta cũng sẽ không thay đổi chủ ý, trừ phi các ngươi tự kiếm tiền mà nuôi nó!"

Lâm thị uất ức tột cùng, bật dậy: "Nương làm lỡ dở việc học của Văn Thông như vậy, không sợ cha chồng và tổ tông nửa đêm về gõ cửa sao? Lúc trước Văn Thông đi học, nương cũng hai tay tán thành mà? Sao giờ nói đổi là đổi ngay được, nương có từng nghĩ cho Văn Thông chưa?"

"Ngươi còn dám cãi lại?" Trương Tiểu Anh đập bàn đứng dậy, bát đũa trên bàn nảy lên loảng xoảng, Lâm thị bị khí thế này dọa cho giật mình thon thót.

"Nó học được cái gì ở học đường? Học được cách về nhà quát tháo tỷ muội? Học được cách cả ngày dỗ ngọt ta đưa bạc để lên học đường tiêu xài hoang phí đua đòi theo đám công tử thiếu gia? Lâm thị, ngươi đi tiểu mà tự soi lại bản mặt mình xem, ngươi có bản lĩnh để nó phung phí như vậy không?"

Trương Tiểu Anh lời lẽ đanh thép, không nể nang chút nào.

"Nếu ngươi cứ tiếp tục để Văn Thông học ở cái học đường đó, không quá hai năm, nó nhất định sẽ trở thành kẻ dối trá đầy mồm, thành một tên phế nhân còn không bằng lão tứ! Ta nghĩ cho nó, không muốn lãng phí thiên phú của Văn Thông, các ngươi ngược lại còn làm như ta đang cắt thịt các ngươi vậy!

Đã thế thì phân gia đi, mắt ta không thấy thì tâm không phiền. Sau này nhị phòng các ngươi thế nào ta cũng không quản, các ngươi thích dạy con thế nào thì dạy, ta tuyệt đối không nói thêm nửa lời!"

Lần này Trương Tiểu Anh thực sự nổi giận.

Việc Hứa Trường Sinh và Lâm thị nuông chiều con cái nàng có thể hiểu được, dù sao trước khi nàng xuyên không tới đây, kiếp này hai người họ cũng chỉ có mỗi mụn con trai này.

Nhưng đường đệ bên nhà mẹ đẻ của Lâm thị cũng từ cái học đường đó mà ra, đang là một đứa trẻ ngoan ngoãn, học theo đám công tử bột nhiễm một thân thói hư tật xấu, còn học đòi người ta đi đánh bạc, bao nuôi kỹ nữ, cuối cùng khuynh gia bại sản, còn nói gì đến chuyện đọc sách.

Hơn nữa, học sinh từ học đường đó ra như vậy không phải là trường hợp cá biệt, điều này chứng tỏ phong khí ở đó vốn chẳng ra gì.

"Đường đệ nhà ngươi còn chưa đủ làm gương cho ngươi thấy hay sao? Đi mà nghe ngóng xem những kẻ như vậy có ít không? Chỉ biết nhìn cái lợi trước mắt, tưởng rằng móc nối quan hệ được với đám công tử kia thì sau này bọn họ sẽ ban cho miếng cơm ăn chắc?

Cũng không chịu động não nghĩ xem đám người đó cũng chỉ dám tác oai tác quái trên trấn mà thôi, ra bên ngoài có dám ho he tiếng nào không? Cái học đường đó mở bao nhiêu năm nay, đã dạy ra được Tú tài nào chưa? Người học giỏi, không bị dạy hư thì cũng bị bắt nạt đến mức không học nổi nữa, thế mà các ngươi còn coi như bảo bối?

Từng người từng người một, muốn chọc ta tức chớt mới vừa lòng. Lão nhị, hôm nay trước mặt cả nhà, ngươi tự mình nói đi, là muốn phân gia để tiếp tục cho Văn Thông lên trấn học, hay là để ta sắp xếp chuyện học hành của Văn Thông?"

Hứa Trường Sinh không dám lên tiếng nữa.

Lâm thị cũng chỉ biết ngồi một bên gạt nước mắt.

Còn cha con Hứa Thanh Lâm thì đến thở mạnh cũng không dám.

Tuy rằng không ít lần thấy Trương Tiểu Anh nổi giận nhưng giận dữ như bây giờ thì họ chưa từng thấy bao giờ. Rõ ràng vẫn là con người đó nhưng dù là khí thế hay lời nói đều hoàn toàn khác biệt so với trước kia.

Huống hồ, cuộc sống sau khi phân gia sẽ chỉ càng khó khăn hơn.

Hắn đã nhiều năm rồi không xuống ruộng làm việc nặng, không phân gia còn có đại ca chống đỡ, phân gia rồi... Hắn tin lão nương hiện tại nói được làm được, bà không còn là người mẹ chỉ biết ngứa mắt với đại phòng như trước nữa rồi.

Hứa Trường Sinh lén giật giật áo Lâm thị dưới gầm bàn, bị Lâm thị hất ra, nhưng Lâm thị cũng không lên tiếng.

Kết quả đã quá rõ ràng.

Trương Tiểu Anh lấy thân phận chủ gia đình, trấn áp triệt để nhị phòng.

"Sau này đừng để ta nghe thấy các ngươi làm loạn vì chuyện này nữa, nếu không ta chỉ còn cách đuổi các ngươi ra khỏi nhà!" Trương Tiểu Anh lạnh lùng kết thúc đề tài này.

Hứa Trường Sinh như người mất hồn, vừa nghĩ đến con đường học hành của con trai bị chặt đứt như vậy là lại thấy khó chịu vô cùng nhưng khổ nỗi lại không có năng lực phản kháng.

Trương Tiểu Anh đã nhìn thấu vợ chồng nhị phòng, thích làm mình làm mẩy nhưng bản lĩnh chẳng có bao nhiêu, không gây ra được sóng gió gì lớn.

Chẳng qua là cậy vào việc nguyên thân mềm lòng với bọn họ, lại cưng chiều đứa cháu đích tôn duy nhất nên mới được voi đòi tiên mà thôi.

Đêm xuống.

Lâm thị trút một trận lôi đình lên đầu Hứa Trường Sinh.

Hứa Trường Sinh tuy tinh ranh toan tính nhưng đối với Lâm thị là thật lòng tốt, mặc cho Lâm thị đánh mắng thế nào, hắn vẫn mặt dày dỗ dành: "Lời nương nói cũng có vài phần đạo lý, trước mắt chúng ta cũng không lấy đâu ra tiền thúc tu, chi bằng cứ xem nương định làm thế nào đã.

Nàng đừng giận nữa, chúng ta chỉ là tạm thời không có cách nào thôi. Mấy bữa nữa, ta lên trấn xem có mối làm ăn nào không, không được thì ta đi theo bọn họ đi buôn, ta không tin mình không kiếm nổi tiền thúc tu cho Thông nhi."

"Chàng cái gì cũng nghe nương, nhìn xem bây giờ bà ấy đối xử với chúng ta thế nào? Cái đồ không có lương tâm, ta chẳng phải đều vì chàng, vì Thông nhi sao?" Lâm thị quay người đi, vừa khóc vừa kể lể, "Nếu ai đi học cũng giống như đường đệ ta thì còn ai dám đến trường nữa? Bà ấy rõ ràng là tiếc tiền, không muốn bỏ tiền thúc tu!"

"Nương bây giờ e là trúng tà rồi, cũng không chịu nghe lời chúng ta, nói nhiều một chút là bị đánh..."

"Hay là chúng ta mời đạo trưởng hoặc tiên cô về xem sao? Ta cảm thấy nương chắc chắn bị cô hồn dã quỷ nhập vào rồi, nếu không sao có thể thay đổi nhiều đến thế?"

"Không được, dù thế nào đó cũng là nương ta. Nếu nàng mời đạo trưởng về, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ Hứa gia chúng ta thế nào, nghĩ Văn Thông thế nào?"

Hứa Trường Sinh không chút suy nghĩ liền phản đối.

"Nàng không được làm thế, nương mà biết lại đánh ta đấy. Dù sao bây giờ bà ấy cũng chưa làm gì quá đáng, nếu Văn Thông về mà bà ấy thật sự không tìm phu tử cho nó, chúng ta hãy tính tiếp được không? Chúng ta làm gì cũng phải nghĩ cho Thông nhi trước."

Lâm thị im lặng không nói nhưng trong lòng đã có chủ ý.

Còn Trương Tiểu Anh ở bên kia: "..."

Thật sự muốn mời đạo sĩ về bắt nàng sao?

Xem ra Lâm thị vì chuyện đi học của Hứa Văn Thông mà tức điên lên rồi.

Nhưng không sao, nàng phải cho Lâm thị một cơ hội, nếu không làm sao đánh cho Lâm thị phục sát đất, khiến nàng ta từ nay về sau không dám lôi mấy cái toan tính trong lòng ra nữa?

Cô con dâu này, tâm địa cũng nhiều phết đấy!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc