Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hứa Vân Phi mồ hôi lạnh túa ra như tắm, hai chân máu me đầm đìa, mặt mũi trắng bệch không còn chút máu. Thấy Trương Tiểu Anh bước vào, hắn bắt đầu gào khóc: "Nương, con đau quá, đau quá đi mất, nương mau cứu con với!"
Hứa Trường Sinh nhường chỗ bên giường cho Trương Tiểu Anh: "Nương, chân của Vân Phi..."
Trương Tiểu Anh giơ tay ngăn hắn nói tiếp.
"Nương, đau chớt con rồi." Hứa Vân Phi với tay định nắm lấy tay Trương Tiểu Anh, "Mau bảo đại phu cho con thuốc giảm đau đi, nếu không con chớt mất!"
Trương Tiểu Anh tránh đi cái chạm của Hứa Vân Phi: "Ngươi nằm im cho ta, nếu không ta đánh gãy chân lần nữa đấy!"
Hứa Vân Phi vốn đã đau đớn tột cùng, nghe Trương Tiểu Anh nói vậy, vừa tủi thân vừa tức giận: "Con đã ra nông nỗi này rồi, nương còn muốn thế nào nữa? Có phải con chớt đi nương mới vui lòng?"
"Hay là ngươi đi chớt thử xem?" Trương Tiểu Anh mặt không chút biểu cảm nhìn hắn.
Lòng Hứa Vân Phi lạnh toát.
Hắn không ngờ người mẹ ruột ngày thường cưng chiều hắn hết mực lại có thể trở nên lạnh lùng vô tình đến thế!
"Con có phải con ruột của nương không?"
"Ngươi mà không phải con ruột của ta thì ta đã bóp chớt ngươi ngay bây giờ rồi, đỡ để ngươi làm liên lụy cả nhà!"
Hứa Vân Phi nước mắt lưng tròng, toàn thân run rẩy.
Hứa Trường Sinh tuy không phải lần đầu chứng kiến sự tàn nhẫn của lão nương nhưng hiện tại hắn lại được mở mang tầm mắt thêm lần nữa, sự tàn nhẫn của bà là dành cho tất cả các con trai a!
Trương Tiểu Anh ngồi xuống mép giường, cẩn thận kiểm tra chân cho Hứa Vân Phi.
Hứa Vân Phi lại một lần nữa đau đớn kêu lên: "Nương nhẹ tay chút được không? Nương thật sự muốn giết con mới vừa lòng sao?"
"Câm miệng! Tự mình gây họa, còn mặt mũi nào ở đây to tiếng với ta?" Trương Tiểu Anh quát mắng, "Ngươi nếu bị người ta đánh chớt thì xong chuyện rồi, đằng này lại thành phế nhân, ai sẽ hầu hạ ngươi cả đời hả?"
"Hứa Vân Phi, ngươi mười lăm tuổi rồi, đã đến tuổi bàn chuyện cưới xin, nhanh thì sang năm đã làm cha rồi, sao vẫn cứ không có não như thế, bày đặt bỏ nhà ra đi rồi còn học đòi người ta đi đánh bạc?"
"Não không cần thì móc ra cho chó ăn, đỡ phải suốt ngày làm chuyện ngu xuẩn, liên lụy đến người nhà! Ngươi thành thật khai báo cho ta, rốt cuộc chuyện này là thế nào?"
Khí thế của Trương Tiểu Anh bỗng chốc bùng nổ, khiến ngay cả Hứa Trường Sinh đứng bên cạnh cũng sợ đến mức không dám thở mạnh.
Ánh mắt sắc lẹm ấy khiến Hứa Vân Phi cũng không dám ho he nửa lời.
Hắn nén đau, ấp úng nửa ngày cũng không nói được câu nào ra hồn.
Trương Tiểu Anh nghiêm giọng: "Ngươi mà còn tiếp tục giấu giếm thì cứ làm phế nhân cả đời đi. Dù sao để ngươi chạy ra ngoài cũng chỉ hại người hại mình, thà nằm liệt trên giường mãi mãi còn hơn!"
Bộ dạng này của Trương Tiểu Anh khiến Hứa Vân Phi cảm thấy, nếu mình còn chậm trễ khai báo thêm chút nữa, bà ấy thật sự dám giết chớt hắn!
"Hôm qua sau khi con ra khỏi nhà thì gặp Hưng ca, sau đó cùng huynh ấy lên trấn. Hưng ca dẫn con đến chỗ bạn huynh ấy ăn cơm, bạn huynh ấy bảo có mối làm ăn kiếm ra tiền, con... con không muốn bị nương coi thường, nên đi theo..."
"Sau đó ngươi không có não mà đi theo bọn họ đánh bạc, thua sạch tiền rồi còn vay nợ bọn họ đúng không? Cuối cùng càng vay càng nhiều, kết quả phát hiện ra không trả nổi nữa!" Trương Tiểu Anh cười lạnh tiếp lời hắn.
Hứa Vân Phi lí nhí: "Không phải đâu, lúc đầu con thắng được ba mươi lượng, con nghĩ thắng thêm chút nữa thì chuyện thúc tu của Văn Thông sẽ được giải quyết, nhưng sau đó vận may đen đủi quá, chẳng thắng được ván nào nữa. Nương, con cũng là vì cái nhà này mà..."
Trương Tiểu Anh giận sôi máu: "Ngươi nói hươu nói vượn cái gì? Ngươi là vì muốn cái nhà này tan cửa nát nhà thì có! Mười lần đánh bạc chín lần thua, ngày thường ngươi giở tính bỏ nhà đi thì thôi, giờ còn giỏi lắm, học đòi người ta đánh bạc, ngươi đúng là con trai ngoan của cha ngươi!"
"Hôm nay thà cho ngươi một bát thuốc độc uống cho xong chuyện. Gần hai trăm lượng bạc, ngươi trả kiểu gì? Ngươi lấy cái gì mà trả? Nghiệt chướng thành sự thì ít bại sự có thừa, ta thật muốn đánh chớt ngươi cho rồi!"
Trương Tiểu Anh nhẩm tính, tất cả đồ đạc có thể bán được trong Hứa gia cộng lại cũng chỉ được hơn mười lượng, so với số nợ của Hứa Vân Phi thì chỉ là muối bỏ bể.
Đương nhiên, nàng không có ý định trả tiền. Hưng ca trong miệng Hứa Vân Phi chính là Lý Hưng em trai của Lý Quang, con trai thứ hai của Tưởng thị!
Chuyện này mà nói không liên quan đến Tưởng thị thì có đánh chớt Trương Tiểu Anh cũng không tin!
Xem ra Triệu gia thực sự đã cho Tưởng thị rất nhiều lợi lộc, nếu không Tưởng thị sao phải vắt óc nghĩ đủ cách để đưa Đại Nữu vào cửa Triệu gia?
Việc dụ dỗ Hứa Vân Phi đi đánh bạc, chắc chắn đã được lên kế hoạch từ lúc cái "đại oan gia" nguyên thân còn sống.
"Đối... đối phương nói, nếu không có bạc, lấy người gán nợ cũng... cũng được." Hứa Vân Phi đột nhiên lí nhí nói một câu, không dám nhìn Trương Tiểu Anh.
Trương Tiểu Anh: "!!!"
Mẹ kiếp, quả nhiên là thế!
Nàng nén cơn giận: "Vậy ai đi? Ngươi à?"
"Nếu là con được thì bọn họ đã không đánh gãy chân con rồi. Đại tẩu hiện giờ chẳng phải đang mang thai sao? Có thể dùng Đại Nữu Nhị Nữu để gán nợ mà. Nương, nương cứu con với, con là con trai ruột của nương, Đại Nữu Nhị Nữu chỉ là nha đầu, bảo đại tẩu đẻ đứa khác là được."
Hứa Vân Phi túm lấy vạt áo Trương Tiểu Anh, đánh liều van xin.
Trương Tiểu Anh: Bây giờ đánh chớt cái thứ này chắc vẫn chưa muộn đâu nhỉ?
Nguyên thân kiếp trước rốt cuộc đã tạo nghiệp chướng gì? Kiếp này sinh ra toàn những thứ không bằng cầm thú!
Trương Tiểu Anh tức quá hóa cười: "Dùng Đại Nữu Nhị Nữu đi gán nợ, để đổi cái thứ phế vật như ngươi về sao? Hứa Vân Phi, ngươi đi tiểu mà soi lại bản mặt mình xem, ngươi nhìn lại xem mình có xứng không? Đồ súc sinh, hôm nay ta đánh chớt ngươi, coi như chưa từng sinh ra thằng nghịch tử này!"
Ngay cả Hứa Trường Sinh nghe xong cũng không lọt tai. Tuy hắn từng xúi giục lão nương bán Đại Nữu cho Triệu gia làm đồng dưỡng tức nhưng ít nhất vẫn còn ở trong cùng một thôn, còn có thể nhìn thấy mặt nhau.
Hứa Thanh Lâm đứng ngoài cửa siết chặt nắm đấm, cố nén cơn giận trong lòng.
Hắn không ngờ đứa em trai tốt của hắn lại dám đánh chủ ý lên con gái hắn!
Nếu không phải những lời sau đó của Trương Tiểu Anh trấn an Hứa Thanh Lâm, khiến hắn hiểu rằng mẹ ruột hắn thực sự đã thay đổi, sẽ không đem con gái hắn đi lấp hố cho bọn người kia, thì hắn thật sự dám lao vào giết chớt bọn họ!
"Hôm nay ngươi cứ chịu đau đi, đau lâu mới nhớ đời!" Trương Tiểu Anh mặt đầy giận dữ bỏ đi, nàng thật sự bị đám người Hứa gia này chọc tức đến mức muốn giết người!
Chân Hứa Vân Phi tuy gãy nhưng đối phương cũng sợ gây ra án mạng nên đã xử lý vết thương và cầm máu cho hắn.
Trong thời gian ngắn, Hứa Vân Phi sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.
Chữa trị loại thương tích này đối với Trương Tiểu Anh chỉ là chuyện nhỏ, nhưng nàng không muốn ra tay sớm như vậy. Phải để Hứa Vân Phi đau cho đủ, cho hắn một bài học nhớ đời, tránh để sau này hắn vẫn không biết trời cao đất dày là gì!
Thà đẻ ra khúc giò còn hơn đẻ ra bọn chúng. Thật không hiểu nguyên thân rốt cuộc mang tâm thái gì mà lại thiên vị lão nhị và lão tứ, còn đối với lão đại cần cù chịu khó thì lại bới lông tìm vết.
Trương Tiểu Anh vừa ra khỏi cửa đã đụng phải Hứa Thanh Lâm với đôi mắt đỏ hoe, khóe mắt nàng liếc thấy thứ trên tay Hứa Thanh Lâm.
Trương Tiểu Anh: "!!!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)