Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Thành Bà Bà Cực Phẩm, Ta Trở Thành Trụ Cột Cả Nhà Chương 1: Lên Chức Tổ Mẫu.

Cài Đặt

Chương 1: Lên Chức Tổ Mẫu.

"Đại tẩu, nếu tẩu cảm thấy Văn Thông đi học là chiếm phần hời của nhà tẩu thì cứ nói thẳng ra là được, có cần thiết vì muốn đòi lại tiền thúc tu của Văn Thông mà bức ép nương đến chớt không? Chuyện Văn Thông không được đi học là nhỏ, nhưng nếu nương xảy ra chuyện gì bất trắc, các người có gánh vác nổi không?"

Trương Tiểu Anh nhìn người đang quỳ bên giường thao thao bất tuyệt, đầu óc ong ong.

Nàng vốn là kẻ độc thân từ trong trứng nước ở thời mạt thế, sau khi cạn kiệt dị năng phải bỏ mạng, vậy mà lại xuyên đến một triều đại tên là Đại Lương, nhập vào thân xác một nông phụ ba mươi tám tuổi cùng tên cùng họ, đùng một cái được làm bà nội!

Thực ra làm bà nội người ta cũng chẳng có gì không tốt, dù sao trượng phu của nguyên thân đã chớt sớm, ở cái thời đại "hiếu đạo vi tiên" [1] này, trong nhà nàng là người có tiếng nói nhất. Nhưng khổ nỗi, tại sao lại xuyên thành một bà già quái đản khiến cả thôn đều phải tránh như tránh tà thế này?

Trọng nam khinh nữ, ngược đãi con dâu cháu gái, hễ trong thôn có động tĩnh gì là y như rằng có liên quan đến nguyên thân. Bà ta vừa lắm chuyện lại hay gây sự, đích thị là loại "cực phẩm" đáng ghét thường thấy trong tiểu thuyết!

Còn về đám con cái do bà ta dạy dỗ ra, Trương Tiểu Anh cũng chẳng biết phải nói gì cho phải.

Hứa Văn Thông là con trai của lão nhị Hứa Trường Sinh và Lâm thị, cũng là đứa cháu trai đích tôn duy nhất hiện tại của nguyên thân. Trong khi đó, lão đại Hứa Thanh Lâm chỉ có hai mụn con gái, bị ép phải làm trâu làm ngựa cho cái nhà này.

Trương Tiểu Anh: "..."

Đừng tưởng nàng không nghe ra phu thê Hứa Trường Sinh đang kẻ xướng người họa, dùng chiêu "lấy lùi làm tiến". Câu nào câu nấy nghe thì như đang lo nghĩ cho Hứa Thanh Lâm nhưng chữ nào chữ nấy đều đang chỉ trích phu thê Hứa Thanh Lâm không hiểu chuyện, phá hoại cơ hội đổi đời của Hứa gia.

Hôm nay chính là do nguyên thân ép Lương thị đang mang thai sáu tháng phải lên núi đốn củi, mới khiến Lương thị trượt chân ngã động thai khí. Nguyên thân chẳng những không đưa tiền mời đại phu, mà còn vì nghe người ngoài xúi giục vài câu đã ra tay đánh Lương thị, kết quả không cẩn thận tự làm mình ngã chớt !

Trương Tiểu Anh thật muốn ban cho Hứa Trường Sinh hai cái tát tai. Ngày thường hắn chẳng làm được tích sự gì, tiền bạc của Hứa gia đều do phu thê Hứa Thanh Lâm cực khổ kiếm về, hắn thì hay rồi, lại còn coi đó là điều hiển nhiên!

Ở thời mạt thế, dị năng của Trương Tiểu Anh là song hệ Trị liệu và Không gian, nàng nghiên cứu y thuật rất sâu, là quân y đứng hàng đầu trong căn cứ.

Nhìn qua thì tình trạng của Lương thị vẫn còn trong tầm kiểm soát, tạm thời vẫn ổn, sẽ không đến mức sẩy thai, nhưng cụ thể thế nào thì phải đợi chẩn mạch xong mới biết được.

Trương Tiểu Anh đang định đuổi hết người ra ngoài để kiểm tra kỹ lưỡng cho Lương thị, thì Hứa Trường Sinh lại bắt đầu thao thao bất tuyệt khiến nàng muốn đánh người: "Nương, nương đừng giận nữa, đều là lỗi của đại ca đại tẩu, nhi tử từ nay sẽ không nhắc đến chuyện không cho Văn Thông đi học nữa."

Trương Tiểu Anh hít sâu một hơi. Tuy lúc chớt nàng mới hai mươi hai tuổi, bằng tuổi với Hứa Thanh Lâm, nhưng nàng đã quá am hiểu nhân tính, chỉ liếc mắt một cái là nhìn thấu tâm can phu thê Hứa Trường Sinh đang toan tính điều gì.

"Nương, tiền thúc tu của Thông nhi không thể động vào đâu. Sau này nó có tiền đồ, chẳng phải mặt mũi Hứa gia chúng ta cũng được thơm lây sao? Hà tất gì phải vì một thứ lỗ vốn chưa ra đời mà hủy hoại tiền đồ của cả nhà ta." con út Hứa Vân Phi nói với vẻ cà lơ phất phơ.

Hắn năm nay mười lăm tuổi, được nuông chiều đến mức vô pháp vô thiên, du thủ du thực, lại còn thường xuyên bắt nạt hai đứa con gái của Hứa Thanh Lâm, sai bảo chúng như nha hoàn.

Trương Tiểu Anh nhìn Hứa Trường Sinh và Hứa Vân Phi, cố nén xúc động muốn dần cho chúng một trận tơi bời.

Tâm nguyện lớn nhất của nguyên thân là mong con cháu được làm quan, rạng rỡ tổ tông. Trước mắt, dị năng và thực lực của Trương Tiểu Anh vẫn chưa khôi phục, hiểu biết về thế giới này cũng chỉ giới hạn trong những gì nguyên thân nhìn thấy. Nàng sẽ tạm thời ở lại Hứa gia, chuyện sau này tính sau.

Cái tính nết của đám người nhà này, nếu uốn nắn được thì nàng sẽ uốn nắn, còn nếu không uốn được, vậy thì đành phải dùng đến biện pháp thương cho roi cho vọt, gậy gộc mới dạy nghịch tử thành hiếu thuận.

Dù sao rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, coi như báo đáp nguyên thân, giúp con cháu bà ta nên người vậy.

Hơn nữa, so với mạt thế, nàng vẫn khá thích cuộc sống hưu trí đầy "hương vị cuộc sống", gà bay chó sủa thế này.

"Ồn ào cái gì mà ồn ào, tất cả câm miệng cút ra ngoài hết cho ta, vợ lão đại ở lại." Trương Tiểu Anh dùng giọng điệu của nguyên thân quát lớn một tiếng, trong phòng lập tức im phăng phắc.

Hứa Thanh Lâm dập đầu thùm thụp: "Nương, cầu xin nương cho con mời đại phu đi, trong bụng Quế Nương cũng là cháu nội của người mà. Nương, khoản tiền này con sẽ cố gắng làm lụng trả lại cho công quỹ, cầu xin nương cứu lấy mẹ con Quế Nương, bắt con làm gì cũng được..."

"Sao hả? Lời ta nói không có trọng lượng nữa phải không? Cút ra ngoài!"

Người cứ ở lỳ trong này thì nàng kiểm tra thân thể cho Lương thị kiểu gì? Dị năng chưa khôi phục, nhưng y thuật đã học được thì vẫn còn đó.

Trương Tiểu Anh cảm thấy khá may mắn vì bản thân đã không vì người đời chê bai Đông y mà từ bỏ việc học, nếu không ở cái thời đại này, lấy đâu ra máy móc thiết bị để nàng dùng phương pháp Tây y cứu người?

"Nương, cho Quế Nương mời đại phu đi, con cầu xin nương đấy." Hứa Thanh Lâm khổ sở van nài: "Coi như là nương cho con vay có được không?"

"Ta sai bảo không được các ngươi nữa phải không? Trường Sinh, Vân Phi, lôi nó ra ngoài cho ta." Trương Tiểu Anh ra lệnh cho hai người kia: "Đừng để ta càng nhìn càng ngứa mắt."

Hứa Thanh Lâm bị Hứa Trường Sinh và Hứa Vân Phi lôi xềnh xệch ra ngoài.

Lương thị ôm bụng, tuyệt vọng nhắm nghiền hai mắt.

Trương Tiểu Anh: "..."

Với cái tính cách này của Hứa Thanh Lâm, bị nguyên thân nắm thóp trong lòng bàn tay, không chịu thiệt thòi mới là lạ.

Trong phòng rất nhanh chỉ còn lại Trương Tiểu Anh và Lương thị.

Một lát sau, Lương thị gượng dậy, ôm bụng đi đến bên giường, rụt rè mở miệng: "Nương..."

Trương Tiểu Anh chẳng nói chẳng rằng, tóm lấy cổ tay nàng ta. Mạch tượng của Lương thị khiến Trương Tiểu Anh khẽ nhíu mày.

Thù cái gì oán cái gì a, đều là nữ nhân, hà cớ gì phải hành hạ, khắt khe với nhau đến mức này? Ăn không đủ no, mặc không đủ ấm. Bản thân nguyên thân cũng có con gái, sao lại nhẫn tâm đến thế?

Thai nhi không có vấn đề gì lớn, nhưng thân thể Lương thị quá suy nhược, nếu cứ tiếp tục thế này thì đứa bé thực sự không giữ được.

"Được rồi, suốt ngày khóc khóc mếu mếu, có thấy xui xẻo không hả? Khóc chớt rồi thì con cái ngươi ai nuôi? Trông chờ ta cưới vợ mới cho nam nhân của ngươi, để nó đánh mắng con cái ngươi chắc?" Trương Tiểu Anh giả bộ mất kiên nhẫn mắng.

Bây giờ mà nàng quay ngoắt sang ân cần chăm sóc, e là Lương thị sẽ sợ đến mức sẩy thai ngay tại chỗ, thôi thì cứ đóng vai ác bà bà thêm một thời gian nữa vậy.

"Ta nhìn ngươi cũng chẳng có vấn đề gì lớn đâu, đừng có nằm vạ trước mặt ta. Nể tình ngươi sinh Nhị Nữu bao nhiêu năm nay mới mang thai thêm đứa nữa cho lão đại, chuyện hôm nay lão bà ta không thèm so đo với ngươi. Cút về phòng mà nằm, còn dám chạy loạn gây ra chuyện gì thì đừng trách cái miệng ta độc địa!"

Lương thị nghe vậy, khuôn mặt tràn đầy vẻ không dám tin.

*Chú thích:

[1] Hiếu đạo vi tiên: Đạo hiếu là điều quan trọng nhất, phải đặt lên hàng đầu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc