Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Thành Bà Bà Cực Phẩm, Ta Trở Thành Trụ Cột Cả Nhà Chương 18: Nợ Nhiều Bạc Đến Thế Sao?

Cài Đặt

Chương 18: Nợ Nhiều Bạc Đến Thế Sao?

Có điều, ngay cả hổ mang chúa thành tinh còn không giết được Trương Tiểu Anh thì con rắn có vẻ hung hãn trước mắt này cũng chẳng làm gì được nàng.

Trương Tiểu Anh cũng không có ý định giết nó, dù sao lớn được chừng này cũng không dễ dàng, nơi này lại hiếm dấu chân người, không gây nguy hiểm cho thôn dân Đại Phúc thôn.

Sau khi né được cú đớp của con rắn, tinh thần lực của Trương Tiểu Anh chấn động mạnh, con rắn lập tức bị khí thế trấn áp, quay đầu lùi lại phía sau.

Nhưng nó không bỏ đi ngay, vẫn ngóc đầu lên đối đầu với Trương Tiểu Anh.

"Còn không đi, đợi ta làm thịt ngươi nấu canh rắn sao? Ta chẳng qua chỉ tới đào mấy cây măng, không hứng thú tranh giành địa bàn với ngươi!" Trương Tiểu Anh đứng yên tại chỗ, phất tay xua nó đi.

Không biết con rắn có thực sự hiểu lời Trương Tiểu Anh hay biết mình không phải đối thủ của nàng, một lát sau, nó liền bỏ đi.

Nghe tiếng sột soạt ngày càng xa dần, Trương Tiểu Anh mới thu dọn số măng vừa đào được, tiện tay bứt ít dây leo đan thành một cái giỏ đơn giản, bỏ măng vào rồi rời đi.

Vừa ra tới bìa rừng phía sau núi, Trương Tiểu Anh mới phát hiện bụng đói cồn cào.

Quả nhiên là cứ hễ thấy vật tư có thể tích trữ là nàng lại quên hết tất cả.

Trương Tiểu Anh đang định lấy chút lương khô nén ra lót dạ thì loáng thoáng nghe thấy tiếng người gọi.

Nàng lắng tai nghe kỹ, phát hiện ra đó lại là giọng của Hứa Thanh Lâm.

"Nương, nương, nương ở đâu? Nương có ổn không? Nương ơi, nương lên tiếng trả lời con một câu đi? Nương ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì nhé, nương rốt cuộc đang ở đâu?"

Tiếng gọi đầy lo lắng của Hứa Thanh Lâm cứ vang lên liên hồi.

Trương Tiểu Anh có chút chột dạ.

Nàng cứ nghĩ về trước khi trời tối là được, lại quên mất hiện tại mình đã gần bốn mươi tuổi, hơn nữa trong mắt người khác chỉ là một phụ nhân chân yếu tay mềm, không có khả năng tự bảo vệ mình.

Lúc này trời sắp tối đen rồi mà nàng vẫn chưa về nhà, e là Hứa Thanh Lâm tưởng nàng gặp chuyện không may trên núi.

Trương Tiểu Anh đang định lên tiếng trả lời thì lại nghe thấy tiếng người khác nói xen vào.

"Vân Phi còn đang nằm đó, ngươi không lo đưa nó đi y quán trước lại chạy đi tìm nương ngươi, theo ta thấy, vẫn là Vân Phi quan trọng hơn!"

"Đó là nương ta, Vân Phi sao sánh được với nương? Hơn nữa, Trường Sinh cũng đang ở nhà trông nom Vân Phi rồi. Hôm nay các ngươi cùng ta lên núi tìm người, ơn này ta sẽ không quên, xin các ngươi giúp ta tìm nương ta trước đã, bà ấy đã lên núi cả ngày rồi."

"Haizz, chuyện này là thế nào đây! Nương ngươi cũng thật là, cứ ở nhà đàng hoàng không tốt sao? Cứ nhất định phải gây chuyện vào lúc nước sôi lửa bỏng thế này."

"Đừng nói nữa, mau giúp ta tìm đi."

...

Trương Tiểu Anh: "..."

Hứa Vân Phi, cái tên đáng đánh đòn đó lại gây ra chuyện gì rồi?

Trương Tiểu Anh không do dự nữa, thân hình thoắt một cái, đã tới gần chỗ nhóm người Hứa Thanh Lâm.

"Lão đại, ta ở đây này!" Nàng lớn tiếng gọi Hứa Thanh Lâm, "Mau qua đây xách đồ giúp ta."

Hứa Thanh Lâm nghe tiếng gọi, vội vàng chạy như bay tới.

Trương Tiểu Anh ngồi bên vệ đường, vừa dùng tay quạt mát, vừa làm ra vẻ mệt mỏi rã rời.

"Nương!" Nhìn thấy Trương Tiểu Anh, Hứa Thanh Lâm thở phào nhẹ nhõm, hắn chạy đến trước mặt nàng quan sát từ trên xuống dưới, "Nương không sao chứ? Làm con sợ chớt khiếp, muộn thế này chưa thấy nương về, con còn tưởng nương xảy ra chuyện rồi."

Mấy thôn dân đi cùng Hứa Thanh Lâm cũng chạy tới.

"Thẩm à, muộn thế này thẩm chưa về, Thanh Lâm lo lắng muốn chớt đấy. Lần sau thẩm nhớ về sớm một chút, núi sau nhiều thú dữ lắm, nguy hiểm vô cùng."

"Tìm thấy rồi thì mau về thôi, Vân Phi bị người ta đánh gãy chân, đang nằm ở nhà kia kìa."

"Thanh Lâm, ngươi cõng nương ngươi đi, chúng ta mau xuống núi thôi."

...

Trương Tiểu Anh: "..."

Hứa Vân Phi cái đồ chó chớt này!

Hôm nay nàng vừa mới hái thuốc trị gãy xương, nó liền gãy chân cho nàng xem!

"Chuyện này là thế nào?" Trương Tiểu Anh nghiêm mặt nhìn Hứa Thanh Lâm, "Đang yên đang lành, sao nó lại để người ta đánh gãy chân?"

"Còn không phải tại thẩm sao, làm gì không làm, lại đuổi nó ra khỏi nhà, thế nên mới dây vào đám người không nên dây. Nếu không phải Thanh Lâm bọn họ gặp Vân Phi trên trấn, e là nó đã bị đánh chớt tươi rồi." Lý Bình Sơn con trai trưởng thôn hừ lạnh một tiếng.

Hắn và Hứa Thanh Lâm quan hệ rất tốt, là một trong số ít người không sợ nguyên thân, thường xuyên bất bình thay cho Hứa Thanh Lâm.

Giờ Hứa Vân Phi xảy ra chuyện, người chịu khổ chịu mệt chẳng phải vẫn là Hứa Thanh Lâm sao?

"Nương, chỗ thịt heo kia cũng bị người ta cướp sạch rồi, bọn họ nói Vân Phi còn nợ bọn họ một trăm tám mươi lượng bạc, nếu trong vòng ba ngày không trả hết, sẽ chặt đứt hai tay của nó." Hứa Thanh Lâm rầu rĩ nói.

"Tại sao lại nợ nhiều bạc đến thế?" Thái dương Trương Tiểu Anh giật liên hồi, cái thứ chó chớt này chắc chắn là đi đánh bạc, lại còn vay nặng lãi!

"Vân Phi nói nó bị người ta lừa nên mới nợ nhiều bạc như vậy."

"Có phải đi đánh bạc không?"

"Về nhà!" Trương Tiểu Anh sa sầm mặt mày, xách gùi lên, bước đi phăm phăm xuống núi.

Nhóm người Hứa Thanh Lâm ngẩn ra một lúc, phát hiện Trương Tiểu Anh đã bỏ xa bọn họ một đoạn.

Mọi người thoáng cảm thấy có gì đó kỳ lạ, nhưng cảm giác đó lướt qua rất nhanh, bọn họ không nghĩ nhiều, vội vàng đuổi theo.

Trương Tiểu Anh vừa về đến đầu thôn đã đụng phải Từ thị đang hả hê khi người gặp họa.

"Ái chà, sao giờ này mới về thế? Nhà bà xảy ra chuyện lớn rồi, Vân Phi bị người ta đánh gãy chân, thật đáng thương, nhỡ đâu thành phế nhân thì làm sao đây? Số bà cũng khổ quá nhỉ?"

"Câm cái miệng thối của ngươi lại, tin ta vả cho không?" Trương Tiểu Anh lạnh lùng quét mắt nhìn Từ thị.

Từ thị định nói thêm gì đó, nhưng nhớ tới chuyện hôm qua, mụ ta lại ngượng ngùng im bặt.

Đợi Trương Tiểu Anh đi xa rồi, mụ ta mới quay sang nói với người bên cạnh: "Nhìn cái bộ dạng như quỷ của bà ta kìa, hừ, đây chính là báo ứng, gãy chân là đáng đời, tốt nhất cả nhà chớt hết đi cho rảnh nợ..."

"Bà bớt mồm bớt miệng đi, tích đức cho con cháu với." Người bên cạnh nghe không lọt tai, nhíu mày ngắt lời, "Lúc này người ta cũng đâu có chọc ghẹo gì bà, có cần thiết phải rủa xả người ta như thế không?"

"Liên quan gì đến ngươi, ngươi thích bợ đỡ thì cứ việc, đừng có kéo người khác xuống nước cùng, ta thích nói gì thì nói!" Từ thị trợn trắng mắt, xoay người đi tìm mấy bà bạn cùng hội cùng thuyền để tiếp tục rủa xả Trương Tiểu Anh.

Trương Tiểu Anh còn chưa bước vào nhà đã nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn của Hứa Vân Phi vọng ra.

Lâm thị mặt dài thượt ngồi dưới mái hiên, mặc kệ mọi chuyện trong nhà.

Khó khăn lắm mới có chút thu nhập, bạc chưa cầm nóng tay đã bay mất thì chớ, với cái tính cách của mẹ chồng, không biết còn phải bù bao nhiêu tiền vào để chữa trị cho chú em bất tài vô dụng kia nữa.

Nếu con đường học hành của con trai nàng ta vì thế mà đứt đoạn, nàng ta chớt cũng không cam tâm.

Những ngày tháng như thế này, liệu có còn sống nổi nữa không?

Trương Tiểu Anh nhàn nhạt liếc nhìn Lâm thị, đặt gùi xuống: "Đại Nữu, Nhị Nữu, mang cái mẹt ra đây nhặt nấm lành ra phơi, vợ lão nhị, ngươi lột hết vỏ đống măng này đi."

Nói xong, Trương Tiểu Anh đi thẳng vào nhà.

Lâm thị nén giận, lúc lấy đồ cố tình làm loảng xoảng thật to để thể hiện sự bất mãn của mình.

Trương Tiểu Anh chẳng thèm để ý đến Lâm thị, nàng ta có giận đến mấy cũng chẳng làm trời sập xuống được. Ánh mắt nàng rơi vào Hứa Vân Phi đang nằm trên giường.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc