Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Được." Trương Tiểu Anh đồng ý với Nhị Nữu.
Ai có thể từ chối đôi mắt long lanh như mắt nai con đang nhìn mình chăm chú thế kia chứ?
Dù sao Trương Tiểu Anh cũng không thể.
Đợi đến khi nấu xong bữa sáng, đám người Lâm thị cũng đã trở về.
Nhìn thấy nồi cháo đặc sánh thơm lừng, ai nấy đều không kìm được nuốt nước miếng.
"Lão đại, chỗ thịt heo còn lại, con cùng vợ chồng lão nhị hôm nay mang lên trấn bán đi. Giá cả thì tùy các con liệu nhưng có một điều, nếu để ta phát hiện các con bớt xén tiền bạc đừng trách ta không khách khí." Ăn uống no say xong, Trương Tiểu Anh bắt đầu phân công công việc trong ngày.
"Tiện thể xem thử lão tứ có ở trên trấn không, nếu gặp thì nhắn với nó, hôm nay mà không về nhà thì Hứa gia coi như không có đứa cháu trai này nữa, sau này nó vĩnh viễn không cần quay về nữa. Đại Nữu, con ở nhà trông nom nương con và Nhị Nữu."
"Dạ." Hứa Thanh Lâm gật đầu nhận lời.
Hứa Trường Sinh và Lâm thị cũng không có ý kiến gì.
"Lát nữa vợ lão nhị dọn dẹp bát đũa đi, ta đi trước đây." Thấy mọi người không ai phản đối, Trương Tiểu Anh liền đứng dậy tìm cái gùi và cây liềm, chuẩn bị lên núi.
"Nương, nương đi đâu đấy?" Hứa Thanh Lâm thấy thế vội vàng đứng dậy, "Nương lại lên núi à? Hay là để con đi cùng nương, cho vợ chồng lão nhị lên trấn là được rồi."
"Muốn ăn đòn hả?" Trương Tiểu Anh liếc xéo hắn.
Hứa Thanh Lâm im bặt, đưa mắt nhìn theo bóng lưng Trương Tiểu Anh ra khỏi cửa nhà.
Hứa Trường Sinh thấy Trương Tiểu Anh đi rồi, liền xúi giục Hứa Thanh Lâm: "Đại ca, hay là huynh cứ ở nhà đi, đệ và vợ đệ lên trấn bán thịt là được, dù sao huynh không nói đệ không nói, nương cũng chẳng biết đâu."
"Thật thế sao?" Trương Tiểu Anh thình lình ló đầu vào từ cổng sân, giọng nói âm trầm, "Ta còn chưa đi xa đâu, các ngươi đã định nói một đằng làm một nẻo rồi hả? Vết thương hôm qua lành rồi nên quên đau phải không?"
Hứa Trường Sinh bị dọa cho hồn xiêu phách lạc.
Hắn thật không ngờ Trương Tiểu Anh lại giết một đòn hồi mã thương, rõ ràng đã đi xa như vậy rồi, thế mà lại còn ngồi xổm ở cổng nghe lén?
Hứa Trường Sinh quả thực đã oan uổng cho Trương Tiểu Anh.
Trương Tiểu Anh chỉ định quay lại lấy thêm sợi dây thừng thôi, ai ngờ đứa con trai hờ này lại định dương phụng âm vi!
"Con, con chỉ đùa thôi mà." Hứa Trường Sinh nhớ lại trận đòn hôm qua, trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thuốc mỡ lão nương đưa đúng là công hiệu, tối qua bôi xong, sáng dậy đã không còn cảm giác đau đớn gì nữa.
"Tốt nhất là thế." Trương Tiểu Anh cảnh cáo hắn, "Dám giở trò, ta không ngại đánh ngươi thêm trận nữa đâu."
Lâm thị kéo tay áo hắn một cái, hắn liền im thin thít, run lẩy bẩy.
"Còn không mau lên, hôm nay có phiên chợ, đừng đợi người ta về hết rồi mới đi bán, lúc đó bán cho ai hả?" Trương Tiểu Anh lại trừng mắt nhìn Hứa Trường Sinh một cái.
Hứa Thanh Lâm vội vàng lấy cái sọt tre sạch sẽ ra, xếp thịt heo rừng vào trong.
Lúc này Trương Tiểu Anh mới rời đi.
Vì chuyện hôm qua, dân trong thôn hễ thấy Trương Tiểu Anh là đều tránh xa.
Hôm qua cả bà ta và con trai đều chịu thiệt thòi trước mặt Trương Tiểu Anh, Tưởng thị nuốt không trôi cục tức này.
Huống hồ Triệu gia đưa ra cái giá quá hời, nếu Đại Nữu không vào cửa Triệu gia, thì chẳng khác nào vịt đã tới miệng còn bay mất, bà ta làm sao cam lòng?
Tưởng thị đảo mắt, trong đầu nảy ra một ý, vội vàng chạy về nhà tìm con trai.
Trương Tiểu Anh cũng không biết Tưởng thị tuy đã bị cảnh cáo nhưng vẫn còn tơ tưởng đến chuyện bán Đại Nữu.
Đến trên núi, xác định xung quanh không có ai, Trương Tiểu Anh lao đi với tốc độ nhanh như tia chớp vào sâu trong núi.
Cho dù có ai nhìn thấy, cũng chỉ tưởng mình bị hoa mắt, không biết cái bóng vừa lướt qua đó là bóng người.
Sâu trong núi sau, dấu chân người rất hiếm, ngược lại dấu vết dã thú hoạt động lại rất nhiều.
Hôm nay Trương Tiểu Anh không đi cùng lên trấn là muốn xem thử Hứa Trường Sinh và Lâm thị dưới sự uy hiếp của nàng còn có thể ích kỷ đến mức nào. Nếu bọn họ biết sợ rồi, thì sau này không cần dùng đến biện pháp quá cực đoan nữa.
Nếu không, sẽ có lúc bọn họ phải khóc!
Trương Tiểu Anh đi dạo một vòng quanh đây, phát hiện ra không ít loại thảo dược mà nàng chỉ từng thấy trong tư liệu.
Nàng hái một ít thảo dược thông dụng cần dùng ngay lúc này, ví dụ như thuốc trị trật đả tổn thương, thuốc trị phong hàn sốt cao.
Ngoài dược liệu ra, Trương Tiểu Anh còn phát hiện rất nhiều nấm mọc trên mấy khúc gỗ mục.
Nàng không biết nấm nào ăn được theo kinh nghiệm dân gian nhưng với tư cách là một bác sĩ thời mạt thế, không ai có khả năng phân biệt loại nào có độc loại nào không chuyên nghiệp hơn nàng!
"Cuối cùng cũng được nếm thử vị nấm tươi ngon rồi." Trương Tiểu Anh hớn hở.
Chỗ mộ tổ Hứa gia hôm qua nàng đến chỉ là bìa rừng bên ngoài, nấm niếc gì đó sớm đã bị dân làng hái sạch rồi.
Cũng chỉ có nơi rừng sâu nước độc không ai dám bén mảng tới này mới còn nhiều nấm chờ nàng đến hái như vậy.
Trương Tiểu Anh chất đầy một gùi nấm, tranh thủ thời tiết dạo này tốt, phơi ít nấm khô, nghe nói nấm khô nấu canh rất thơm!
Trương Tiểu Anh vừa hái vừa đi, chẳng mấy chốc đã đến một rừng trúc.
Lúc này đang là mùa măng tre đội đất chui lên.
Trương Tiểu Anh gạt lớp lá trúc trên mặt đất ra, nhìn thấy những búp măng nhọn hoắt lấp ló, hai mắt sáng rực.
"Hôm nay vận khí tốt thật đấy!"
Dù thế giới này không khắc nghiệt như mạt thế, không có động thực vật biến dị, cái ăn cũng nhiều, nhưng vẫn không ngăn được ham muốn tích trữ lương thực của Trương Tiểu Anh.
Chỉ khi không gian chứa đầy đồ ăn, Trương Tiểu Anh mới có cảm giác an toàn.
Tuy nhiên lúc đầu do chưa có kinh nghiệm, Trương Tiểu Anh đào hỏng hết cả măng, khiến nàng tiếc đứt ruột.
Cũng may đào măng là việc "trăm hay không bằng tay quen", sau khi tìm ra bí quyết, không còn cây măng nào bị lãng phí nữa.
Động tác của Trương Tiểu Anh ngày càng nhanh, ngay cả bụng đói cũng không cảm thấy gì.
Nàng cứ sợ mình đến muộn một ngày thì những cây măng này sẽ biến mất.
Măng đào xong đều được Trương Tiểu Anh chất đống vào trong không gian.
Thời gian trôi qua nhanh như chó chạy ngoài đồng, mắt thấy mặt trời đã ngả về tây, ánh nắng tắt dần, rừng trúc đã trở nên tối tăm, nhưng cũng chẳng hề ảnh hưởng đến thị lực vốn đã khác người thường của Trương Tiểu Anh. Nàng vẫn nhìn rõ mồn một những búp măng ẩn mình dưới lớp lá trúc.
Một đàn chim kinh hãi bay vút lên, Trương Tiểu Anh bỗng cảm nhận được nguy hiểm đang tới gần.
Nàng nhanh chóng quay người lại, lúc này mới nhìn thấy cách đó không xa, một con rắn lớn dài sáu bảy mét đang ngóc đầu dậy, lưỡi rắn thè ra thụt vào, trong tư thế sẵn sàng tấn công, đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm nàng.
Trương Tiểu Anh: "..."
Vận khí này đúng là không ai bằng, một trong những loài rắn nguy hiểm nhất thế giới, rắn hổ mang chúa cũng để nàng gặp phải!
Nàng từng suýt chớt dưới tay một con hổ mang chúa biến dị.
Tiết trời này lẽ ra hổ mang chúa vẫn còn đang ngủ đông mới phải, sao lại chạy ra một con thế này?
Xem ra là nàng đã vô tình xâm nhập vào lãnh địa của nó rồi.
Trời sắp tối, Trương Tiểu Anh không muốn dây dưa với nó.
Nhưng con rắn này quá hung hãn, chưa đợi Trương Tiểu Anh có động tác gì, nó đã lao tới tấn công.
"Ngươi muốn biến thành súp rắn đến thế sao?" Trương Tiểu Anh nhanh nhẹn né tránh.
Trong không gian của nàng không có huyết thanh kháng độc, dị năng trị liệu lại yếu, nếu bị con quái này đớp cho một cái, chuyến xuyên không này coi như chấm dứt ngay tại đây!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)