Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Thành Bà Bà Cực Phẩm, Ta Trở Thành Trụ Cột Cả Nhà Chương 14: Hứa Gia Có Gì Đó Là Lạ.

Cài Đặt

Chương 14: Hứa Gia Có Gì Đó Là Lạ.

Hứa Thanh Lâm hoàn toàn không phòng bị, bị Hứa Trường Sinh đẩy ngã sõng soài xuống đất.

Trán Trương Tiểu Anh giật giật liên hồi.

Bà chỉ tay vào Hứa Trường Sinh: "Ngươi thử động tay động chân lần nữa xem?"

Hứa Trường Sinh trong lòng đầy oán hận nhưng tuyệt đối không dám đối đầu với Trương Tiểu Anh nữa.

Hắn cắn răng nhịn đau, đi cà nhắc tới cầm thùng nước và đòn gánh, đi gánh nước tưới rau.

Hứa Thanh Lâm thấy thế vội vàng bò dậy, cầm lấy đôi thùng rỗng và đòn gánh còn lại, đuổi theo Hứa Trường Sinh.

Trương Tiểu Anh bực dọc đi vào nhà bếp.

Cỏ khô và củi lửa trong góc bếp đã chất đống đến tận mép bếp lò, chỉ cần sơ sẩy một chút là dễ gây hỏa hoạn.

Thật sự là nghèo rớt mồng tơi!

Trương Tiểu Anh lại một lần nữa cảm thán.

Ngay cả dịp Tết, Hứa gia cũng không được ăn cơm tẻ trắng, nguyên thân ngày nào cũng đếm từng hạt gạo bỏ vào nồi.

Trương Tiểu Anh vào phòng, dọn hết lương thực ra nhà bếp.

Lâm thị nhìn thấy có chút không thể tin nổi nhưng nghĩ lại liền thầm hừ lạnh: "Ăn đi ăn đi, ăn cho hết sạch đi, rồi cả đám cùng nhau chớt đói cho xong, dù sao nhìn bộ dạng lão bà kia cũng chẳng giống muốn sống cho đàng hoàng!"

Nhưng nghĩ đến con trai, Lâm thị lại ôm một bụng oán khí, cảm thấy số mình quá khổ. Chỉ có duy nhất một mụn con độc đinh, nay lại bắt đầu bị bà già trúng tà này nhắm vào!

"Chớt hết đi cho rảnh nợ!" Lâm thị hận thù thầm rủa.

Trương Tiểu Anh tất nhiên không biết việc mình chuyển lương thực ra bếp lại khiến Lâm thị nghĩ nhiều đến thế.

Đại Nữu và Nhị Nữu hai đứa trẻ này ngày nào cũng chỉ được ăn cơm thừa canh cặn, gầy gò ốm yếu so với bạn đồng trang lứa. Còn Lương thị đang mang thai, dinh dưỡng không đủ, thai nhi làm sao mà khỏe mạnh được?

"Cũng chỉ có ngươi mới có thể tàn nhẫn với người nhà mình như vậy. Nay ta đã trở thành ngươi, đương nhiên không thể thiên vị như ngươi được. Nếu ngươi dưới suối vàng có biết, cho dù có không cam lòng thì cũng ráng mà nhịn đi, ta không làm được chuyện ngược đãi thai phụ và trẻ con đâu!" Trương Tiểu Anh lẩm bẩm một mình.

Gạo trong nhà quả thực không đủ cho cả đại gia đình ăn cơm trắng, Trương Tiểu Anh đành phải độn thêm ngũ cốc tạp lương vào nấu nhưng dù sao cũng là gạo nhiều lương ít, ngay cả ăn Tết cũng chưa chắc được ngon như thế này.

Đóng cửa lại, Trương Tiểu Anh xử lý sạch sẽ đống lòng lợn đã rửa, khử sạch mùi hôi, nấu một nồi canh lòng heo.

Xác định không có ai đến gần, Trương Tiểu Anh lại lục tìm trong không gian một ít hương liệu nấu ăn.

Vốn tưởng chẳng dùng đến, may mà chưa vứt đi!

Trương Tiểu Anh xào một đĩa thịt lợn rừng, lại lấy chỗ đường mà nguyên thân coi như bảo bối ra, làm một món thịt kho tàu.

Mùi thơm nức mũi lan tỏa, khiến Lâm thị không nhịn được phải gõ cửa bếp, muốn xem Trương Tiểu Anh rốt cuộc đang nấu món gì.

Trương Tiểu Anh đã cất gọn các gia vị còn lại, cũng nhặt sạch hương liệu trong món ăn ra, lúc này mới mở cửa cho Lâm thị vào.

Lâm thị nhìn hai đĩa thức ăn đầy ắp trên bệ bếp, kinh ngạc đến rớt cả cằm: "Nương, mấy món này đều là nương làm sao?"

"Nếu không thì thịt lợn rừng tự biến thành món ăn được chắc?" Trương Tiểu Anh lườm thị một cái, "Đi xem Đại Nữu sao vẫn chưa về? Chỉ còn thiếu món rau xào nữa là ăn cơm được rồi."

Lâm thị nuốt nước miếng ừng ực: "Còn phải xào rau nữa ạ?"

Trương Tiểu Anh gắp một miếng thịt kho tàu đưa qua: "Nhìn bộ dạng thèm thuồng của ngươi kìa, ăn đi rồi mau đi tìm người."

Lâm thị nhìn miếng thịt kho tàu thơm phức trước mặt, cả người ngẩn ra, khó mà tin được đây là việc mẹ chồng sẽ làm.

Trước kia mẹ chồng đối với nàng ta tuy có tốt hơn đại tẩu nhưng đồ ngon thì chưa bao giờ chia phần cho nàng cả.

"Ăn đi, nếm thử mùi vị xem, lâu lắm rồi không nấu, cũng chẳng biết tay nghề thế nào." Trương Tiểu Anh thực ra không có thù hằn gì lớn với hai cô con dâu nhà họ Hứa, dù sao kiếp trước khi chớt , nàng cũng trạc tuổi bọn họ.

Hơn nữa, tuy mỗi người đều có khuyết điểm riêng nhưng nếu nói đến tội ác tày trời thì bọn họ chưa từng làm, chung quy cũng chỉ là người thường mà thôi!

Lâm thị không nói rõ được trong lòng là mùi vị gì, thịt đã kề đến bên miệng, theo bản năng há miệng cắn lấy.

Trương Tiểu Anh xoay người đi: "Đi tìm Đại Nữu, gọi cả trượng phu ngươi và đại ca về, ăn cơm sớm một chút."

Hương vị lan tỏa nơi đầu lưỡi Lâm thị, béo ngậy, ngon đến mức Lâm thị không nỡ nuốt xuống.

Thịt lợn rừng vốn khô cứng nhưng Trương Tiểu Anh chế biến khéo léo nên ăn rất vừa miệng. Tuy không bằng thịt lợn nhà nuôi nhưng đây là miếng thịt ngon nhất mà Lâm thị từng được ăn.

"Còn không mau đi, lát nữa thịt nguội sẽ mất ngon đấy!" Tiếng nói của Trương Tiểu Anh vang lên bên tai, kéo Lâm thị trở về thực tại.

Lâm thị lén nhìn Trương Tiểu Anh một cái. Được người khác đút thịt cho ăn là chuyện lần đầu tiên trong đời, hơn nữa lại là do bà mẹ chồng mà nàng ghét nhất đút cho.

Lâm thị mang theo tâm trạng phức tạp đi ra ngoài, vừa bước ra khỏi cổng sân, Đại Nữu đã xách một rổ rau về tới.

"Nhị thẩm." Thấy Lâm thị, Đại Nữu gọi một tiếng.

"Ừ, có thấy nhị thúc con đâu không?" Có lẽ thái độ của Trương Tiểu Anh khiến Lâm thị bớt đi phần nào oán hận, giọng điệu nói chuyện với Đại Nữu cũng tốt hơn nhiều.

"Nhị thúc còn ở ngoài ruộng rau, nhị thẩm, con về trước đây."

"Được."

Đại Nữu đi lướt qua Lâm thị, ánh mắt thị dõi theo bóng lưng cô bé đi vào trong sân.

"Nãi nãi, rau con rửa sạch rồi."

"Để đó đi, thêm chút củi vào bếp cho lửa cháy to lên một chút. Cha con bọn họ chưa về ngay đâu, lát nữa gọi cả Nhị Nữu, hai đứa tắm rửa trước đi."

"Dạ, con biết rồi."

Hứa gia vẫn là Hứa gia đó nhưng Lâm thị lại cảm thấy có thứ gì đó không giống trước nữa.

Đợi đến khi Lâm thị gọi hai anh em Hứa Trường Sinh về, cơm nước đã được dọn sẵn ở nhà chính.

Trương Tiểu Anh đang bưng cơm gõ cửa phòng Lương thị. Bát cơm đầy ắp thịt, bên trên còn có cả trứng gà.

Chút cảm động ban nãy của Lâm thị lập tức tan thành mây khói.

Hóa ra đồ ngon đều dành cho đại phòng, chỉ vì cái gọi là gặp cha chồng báo mộng đại phòng có con trai nối dõi sao? Ha hả, chẳng lẽ nhị phòng không có con trai?

Lương thị ở trong phòng nhìn thấy phần cơm như vậy cũng ngây ngốc cả người.

"Nương... cái này..."

"Lát nữa ăn xong cứ để bát đũa lên bàn, bảo lão đại hoặc bọn nhỏ mang ra, thời gian này đừng xuống giường đi lại nữa."

"Nương, thịt nương ăn đi, con không đói, ăn hai miếng cơm là được rồi, con không có khẩu vị..."

"Con không ăn thì đứa bé trong bụng cũng phải ăn, ăn hết cho ta."

Trương Tiểu Anh sa sầm mặt mày.

Lương thị lập tức im bặt không dám ho he.

Trương Tiểu Anh dúi bát cơm vào tay nàng, rồi xoay người đi ra.

Trước khi đóng cửa, không quên dặn dò: "Nếu con không ăn thì đổ đi, đừng có nghĩ đến chuyện để dành cho lão đại hay bọn nhỏ."

Lương thị vừa mới nhen nhóm ý định đó, bị Trương Tiểu Anh dọa cho giật mình.

Trương Tiểu Anh đóng cửa lại.

Lương thị lúc nào cũng mang bộ dạng khổ sở thâm thù đại hận, trong mắt nguyên thân quả thực không được lòng bằng Lâm thị.

Nhưng Trương Tiểu Anh thì đối xử bình đẳng như nhau!

Đám người Hứa Thanh Lâm đã đợi sẵn ở nhà chính, ai nấy đều nhìn chằm chằm đĩa thức ăn trên bàn mà nuốt nước miếng ừng ực.

Hứa Trường Sinh thậm chí còn cảm thấy chỗ bị đánh trên người không còn đau nữa!

Lão nương quả nhiên là thương hắn nhất.

Ở Hứa gia, chuyện chia cơm đều do nguyên thân quyết định.

Trương Tiểu Anh cũng không muốn phá bỏ quy tắc này, nếu không thì đại phòng bên kia chắc chắn sẽ chẳng được miếng nào vào bụng.

Hứa Trường Sinh là người đầu tiên bưng bát lên, chưa kịp mở miệng, Lâm thị đã nhanh nhảu nói trước: "Văn Thông đi học vất vả, hay là để dành một ít bồi bổ cho Văn Thông ạ?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc