Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Thành Bà Bà Cực Phẩm, Ta Trở Thành Trụ Cột Cả Nhà Chương 13: Con Biết Sai Rồi, Nương Đừng Đánh Nữa!

Cài Đặt

Chương 13: Con Biết Sai Rồi, Nương Đừng Đánh Nữa!

Trương Tiểu Anh dám cam đoan, nếu cứ tiếp tục thế này, Hứa Văn Thông trăm phần trăm sẽ bị cha mẹ nó nuôi dạy sai lệch.

Nhân lúc Hứa Văn Thông còn nhỏ tuổi, chịu ảnh hưởng chưa sâu, phải thay đổi nó từ tận gốc rễ.

Vợ chồng Hứa Trường Sinh đều là kẻ tinh ranh, Hứa Văn Thông cũng chẳng kém cạnh là bao. So với Đại Nữu và Nhị Nữu, trí thông minh mà thằng bé thể hiện quả thực rất khác biệt, một đứa trẻ như vậy càng cần phải được uốn nắn đàng hoàng mới phải.

Có câu nói này của Trương Tiểu Anh, Hứa Thanh Lâm liền im lặng không nói nữa.

Lúc Trương Tiểu Anh bước đến cổng sân, Lâm thị vẫn còn đang đứng đó chửi đổng về phía phòng của Lương thị.

Lời lẽ trong ngoài đều ám chỉ nếu đại phòng không nghĩ cách giải quyết chuyện thúc tu thì đừng hòng bám víu vào nhị phòng mãi, sau này cũng đừng mơ tưởng dựa hơi Hứa Văn Thông.

Trương Tiểu Anh cười lạnh một tiếng: "Khẩu khí lớn thật đấy, không biết còn tưởng Hứa gia chúng ta đã sinh ra một Trạng nguyên lang rồi kia chứ! Thế nào, có muốn ta bán luôn cái bộ xương già này đi, để cho nhị phòng các ngươi ăn sung mặc sướng không?"

Lâm thị nghe tiếng liền quay phắt lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt lạnh băng của Trương Tiểu Anh.

"Cái nhà này người làm chủ là ta, có gì bất mãn, chi bằng giờ nói cho ta nghe xem để ta cũng hiểu rõ bấy lâu nay đã nuôi ra hai con bạch nhãn lang (kẻ vô ơn) như thế nào!"

Lâm thị trước đây vốn chẳng sợ mẹ chồng.

Nhưng không hiểu sao, kể từ sau cú ngã rồi tỉnh lại, mẹ chồng cứ toát ra vẻ quỷ dị, khiến thị không tự chủ được mà cảm thấy kính sợ.

"Nương..." Lâm thị ngượng ngập gọi một tiếng.

"Mắng tiếp đi, ta vừa rồi nghe chưa rõ lắm." Trương Tiểu Anh kéo cái ghế đẩu gãy chân trong sân lại ngồi xuống, nhìn chằm chằm Lâm thị, "Để ta nghe xem, có phải Hứa gia đã sinh ra Trạng nguyên rồi hay không!"

Lâm thị nào còn dám ho he?

Chỉ cần nhớ tới cảnh Trương Tiểu Anh giết heo rừng, da đầu thị đã tê dại đi rồi.

"Con đi nấu cơm." Lâm thị xoay người định chuồn, tránh phải tiếp tục đối mặt với Trương Tiểu Anh.

"Đứng lại!" Trương Tiểu Anh gọi giật lại.

Lâm thị tức thì cứng đờ cả người, từ từ xoay lại: "Nương, có chuyện gì sao ạ?"

"Cơm tối để ta nấu." Trương Tiểu Anh thật sự không muốn lãng phí thực phẩm. Để Lâm thị xuống bếp, làm ra cái thứ quỷ quái gì không biết, có phải cho người ăn đâu?

Dịch dinh dưỡng ở mạt thế dù khó nuốt đến mấy cũng còn ngon hơn đồ Lâm thị làm.

Lâm thị hừ lạnh trong lòng, lão bà này chẳng qua là sợ mình tốn dầu chứ gì? Có bản lĩnh thì ngày nào cũng tự mình xuống bếp đi!

"Ngươi đi cho gà cho lợn ăn. Lão đại, lão nhị, hai ngươi đi tưới rau ngoài ruộng đi." Trương Tiểu Anh phân phó, "Đại Nữu, đi hái nắm rau về rửa sạch."

Hứa Thanh Lâm và Đại Nữu được giao việc liền lập tức đi làm ngay, còn Hứa Trường Sinh lại kéo dài cái mặt ra, trong lòng không cam tâm tình nguyện chút nào.

Bình thường mấy việc này đâu đến lượt hắn làm? Hắn chỉ việc chờ ăn cơm là được mà!

"Không đi thì tối nay đừng hòng ăn cơm!" Trương Tiểu Anh liếc mắt một cái đã nhìn thấu ý đồ lề mề của Hứa Trường Sinh, trực tiếp dập tắt suy nghĩ của hắn, "Từ nay về sau, trong nhà này hễ ai trên năm tuổi, đứa nào không làm việc thì nhịn cơm!"

"Nương, nương nhắm vào con à?" Hứa Trường Sinh không nhịn nổi nữa, "Có phải nương thấy con không thể sinh thêm cháu trai cho nương nữa nên không coi con ra gì? Sớm biết có ngày hôm nay thì ngày đó con đã chẳng theo nương lên núi, để bây giờ chỉ có mỗi mụn con độc đinh, lại còn phải đi nhìn sắc mặt người khác."

Hứa Trường Sinh ném phịch đòn gánh xuống đất, bắt đầu giở thói ăn vạ, lôi chuyện khiến lão mẫu thân cảm thấy áy náy nhất ra nói. Trước kia hễ làm thế là bà cái gì cũng sẽ đồng ý với hắn, chiêu này trăm phát trăm trúng.

Lần này, Hứa Trường Sinh tưởng rằng cũng có thể nắm thóp được lão nương.

Nhưng hắn đâu biết, lão nương hắn đã bị đổi ruột rồi.

Trương Tiểu Anh cười như không cười, đi đến dưới mái hiên, giật phắt sợi dây mây đang buộc bó củi xuống.

Vợ chồng Hứa Trường Sinh thấy thế, linh cảm có chuyện chẳng lành.

Lâm thị phản ứng nhanh hơn chồng: "Đương gia, mau đi làm việc đi."

Nhưng vẫn muộn một bước.

Chỉ nghe thấy tiếng "vút" xé gió, sợi dây mây quất mạnh lên người Hứa Trường Sinh.

"Á..."

Hứa Trường Sinh chạy khắp sân, muốn tránh né Trương Tiểu Anh.

Sợi dây mây vốn dài, vào tay Trương Tiểu Anh chẳng khác nào linh xà, chỉ đâu đánh đó, Hứa Trường Sinh làm sao mà chạy thoát?

Chẳng mấy chốc, quần áo trên người hắn đã bị quất rách tơi tả, từng vết lằn roi hiện rõ mồn một.

Trương Tiểu Anh khống chế lực đạo rất tốt, khiến Hứa Trường Sinh đau thấu xương nhưng không thực sự gây tổn thương nghiêm trọng.

"Nương, con biết sai rồi, tha cho con đi..." Hứa Trường Sinh chịu không nổi phải van xin.

Hứa Thanh Lâm cũng vội vàng lao tới muốn ôm lấy Trương Tiểu Anh, ngăn cản bà tiếp tục đánh đệ đệ: "Nương, có chuyện gì từ từ nói, nương đừng đánh người mà."

Trương Tiểu Anh tung một cước đá Hứa Thanh Lâm ngã lăn quay ra đất.

Hứa gia náo loạn gà bay chó sủa.

Hàng xóm láng giềng nghe thấy động tĩnh đều nhao nhao chạy ra xem rốt cuộc có chuyện gì.

Vừa thấy cảnh Trương Tiểu Anh đang rượt đánh Hứa Trường Sinh, ai nấy đều trố mắt ngoác mồm.

Ai mà chẳng biết Trương Tiểu Anh không coi Hứa Thanh Lâm ra gì, xưa nay chỉ có Hứa Thanh Lâm là bị đánh bị mắng, từ bao giờ gió lại đổi chiều, Hứa Trường Sinh vốn được cưng chiều nhất lại bị đánh tơi tả thế này?

Phải nói rằng, khí thế hung hãn này của Trương Tiểu Anh thật đáng sợ.

"Đều là lỗi của con, con không dám nữa đâu, nương đừng đánh nữa." Hứa Trường Sinh ôm đầu chạy trốn, đau đến mức bật khóc nức nở. Lớn từng này rồi, đây là lần đầu tiên hắn bị đánh thê thảm như vậy. "Nương ơi, con thật sự biết sai rồi, tha cho con đi mà."

Ngay cả Lương thị đang nằm dưỡng thai trong phòng cũng bị kinh động phải đi ra.

"Nương, đừng đánh Trường Sinh nữa." Lâm thị xót chồng, không nhịn được lao ra can ngăn.

Trương Tiểu Anh suýt chút nữa không thu kịp tay đánh trúng Lâm thị, hiểm hóc đổi hướng roi, nhưng bà âm thầm tăng thêm lực đạo.

"Rầm!"

Chiếc ghế đẩu gãy chân trong sân tức thì vỡ tan tành.

Mọi người chứng kiến cảnh này kinh ngạc đến mức miệng có thể nhét vừa quả trứng gà.

Trương Tiểu Anh cố ý khom lưng chống gối, chỉ vào Hứa Trường Sinh thở hổn hển: "Thằng nghịch tử này, có phải ngươi muốn ép chớt ta mới cam lòng hả?"

Hứa Trường Sinh quỳ sụp xuống: "Nương, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của con, nương tha cho con đi."

Lâm thị cũng không ngờ Trương Tiểu Anh lại nổi giận lớn đến thế, nhìn vết thương trên người chồng, nước mắt thị rơi lã chã: "Nương, Trường Sinh đã thế này rồi, nương thật sự muốn đánh chớt hắn sao? Vậy mẹ con con biết sống thế nào?"

Trương Tiểu Anh lúc này mới thuận theo lời Lâm thị mà nói: "Hôm nay nể mặt ngươi và Văn Thông, ta tha cho thứ chó má này một lần, còn có lần sau, xem ta có đánh gãy chân hắn không. Suốt ngày chỉ biết chọc tức ta!

Còn không mau đi làm việc, đứng đực ra đó làm gì? Đừng tưởng thế này là trốn việc được nhé, ta nói cho ngươi biết, chân chưa gãy thì bò cũng phải bò ra ruộng tưới rau cho ta!"

Dứt lời, Trương Tiểu Anh vung vẩy sợi dây mây.

Hứa Trường Sinh theo bản năng co rụt người lại, cảm giác vết thương trên người càng đau buốt hơn.

Hứa Thanh Lâm tiến lên định đỡ Hứa Trường Sinh dậy.

Hứa Trường Sinh giận cá chém thớt, hất mạnh hắn ra: "Không cần ngươi, ở bờ sông thì châm ngòi ly gián tình cảm mẹ con ta, về đây lại giả bộ mèo khóc chuột!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc