Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Thành Bà Bà Cực Phẩm, Ta Trở Thành Trụ Cột Cả Nhà Chương 15: Đây Còn Là Mẹ Ruột Không Vậy?

Cài Đặt

Chương 15: Đây Còn Là Mẹ Ruột Không Vậy?

Trương Tiểu Anh: "..."

Quả thực là không có tiền đồ, suốt ngày chỉ chăm chăm vào miếng ăn.

Trương Tiểu Anh nhàn nhạt nhìn nàng ta: "Ngươi nếu không muốn ăn thì để phần của ngươi lại cho Văn Thông. Ngươi muốn chiều hư nó là việc của ngươi, không có tư cách yêu cầu tất cả trưởng bối đều phải đặt nó lên hàng đầu."

Lời này vừa thốt ra, không khí trên bàn cơm lập tức thay đổi.

Trương Tiểu Anh cần phải để người nhị phòng biết, đại phòng giúp nhị phòng là tình nghĩa, chứ không phải bổn phận.

"Nhưng Văn Thông đọc sách cũng đâu phải vì bản thân nó..." Lâm thị giận dỗi tranh cãi.

Trương Tiểu Anh mỉm cười, cắt ngang lời nàng ta: "Sách là do nó tự muốn đọc, không phải ta ép nó, cho nên trước tiên là vì bản thân nó, sau này nếu nó còn nhớ đến chúng ta, chúng ta mới được nhờ cậy.

Vợ lão nhị, đừng dùng cái giọng điệu đó để ép mọi người phải hy sinh vì Văn Thông nữa. Ta cũng mong Văn Thông sau này có tiền đồ nhưng nếu tiền đồ của nó phải đánh đổi bằng sự hy sinh của những người khác trong nhà, vậy thì nó cứ làm một kẻ tầm thường đi."

"Nương, Văn Thông là cháu ruột của nương, sao nương có thể nói những lời như vậy?" Lâm thị tức giận đỏ cả mắt.

Trương Tiểu Anh liếc nhìn Hứa Trường Sinh, ánh mắt lại rơi xuống khuôn mặt Lâm thị: "Cho dù là mẫu thân, cũng không phải đương nhiên phải hy sinh tất cả vì con cái. Ngươi muốn làm vậy thì không ai cản nhưng ngươi phải biết, Văn Thông không phải do người khác sinh ra, không ai có thể giống như ngươi, không oán không hối làm tất cả vì nó."

"Thôi thôi, ăn cơm thì cứ ăn cơm, nàng làm loạn lên làm gì? Nương thương Văn Thông nàng cũng không phải không biết." Hứa Trường Sinh vội vàng đứng ra hòa giải.

"Câm miệng." Trương Tiểu Anh trừng mắt nhìn Hứa Trường Sinh, "Vừa rồi sao không lên tiếng? Chỉ biết đợi đến lúc này mới đổ thêm dầu vào lửa, có đứa con trai và trượng phu như ngươi đúng là phúc khí của ta và vợ ngươi đấy."

Hứa Trường Sinh bị mắng xối xả ngơ ngác, hắn rốt cuộc đã làm sai điều gì? Tại sao bị đánh bị mắng đều là hắn?

"Ăn cơm!"

Trương Tiểu Anh tuy đã cùng Đại Nữu chia nhau ăn gà, nhưng lúc này cũng thấy đói bụng, nàng không muốn lại phải dạy dỗ (đánh) con trai làm lỡ dở bữa cơm.

Cha con Hứa Thanh Lâm ba người rụt cổ như chim cút, một cử động nhỏ cũng không dám, sợ lửa giận lan đến mình.

Trương Tiểu Anh đẩy bát của Hứa Trường Sinh ra, xới cho mình trước, sau đó xới cho bọn trẻ.

Nhìn thấy thịt trong bát, Đại Nữu và Nhị Nữu ngẩn người.

Trong nhà này đứa trẻ được ăn thịt, chỉ có một mình Hứa Văn Thông.

Tiếp theo là Lâm thị, cuối cùng mới đến Hứa Thanh Lâm và Hứa Trường Sinh.

Mọi người đều đưa mắt nhìn nhau.

Trương Tiểu Anh mặc kệ bọn họ nghĩ gì, nàng tự mình ăn trước.

Những người khác tâm tư khác biệt bưng bát lên. Một miếng thịt vào miệng khiến bọn họ chẳng còn nghĩ được gì nữa, đều bắt đầu ngấu nghiến ăn.

Đây là lần đầu tiên bọn họ được ăn bữa cơm ngon miệng như vậy, còn thịnh soạn hơn cả dịp Tết.

Đại Nữu và Nhị Nữu ăn đến bụng tròn vo, liếm sạch sành sanh cả bát.

Biết Trương Tiểu Anh vẫn còn nghĩ tới Hứa Văn Thông, Lâm thị ăn uống no say xong còn chủ động đi dọn dẹp bát đũa.

Trương Tiểu Anh vào phòng, dùng cái bát lấy từ trong không gian một ít thuốc mỡ trị ngoại thương mà nàng làm ở mạt thế ra, đưa cho Hứa Trường Sinh: "Trước khi ngủ thì bôi vào."

Hứa Trường Sinh nhìn thứ thuốc mỡ đen sì, mùi vị vô cùng quái dị kia, sợ hãi tột độ, hắn không kìm được rơi nước mắt: "Nương, nương thật sự muốn giết con sao?"

Trương Tiểu Anh vốn dĩ không có ý nghĩ này nhưng hiện tại nàng thật sự muốn bóp chớt Hứa Trường Sinh, không biết nguyên thân liệu có nửa đêm hiện về gõ cửa sổ kéo nàng xuống địa ngục hay không.

Nàng lạnh lùng nói: "Ngươi nếu muốn chớt thì đi tìm con dao mà cứa cổ, ta đỡ phải nhìn thấy ngươi chướng mắt. Sau này ta sẽ tìm cho vợ ngươi một nhà chồng tốt, không cần nàng ta phải thủ tiết cả đời."

Hứa Trường Sinh: "..."

Đây còn là mẹ ruột không vậy?

Trương Tiểu Anh bỏ mặc Hứa Trường Sinh, gọi Lâm thị: "Vợ lão nhị, ngươi đi theo ta."

Hứa Trường Sinh đứng ngẩn ngơ trong gió.

Một ngày trôi qua, hắn chịu đủ đả kích, rất nhiều chuyện đột nhiên thay đổi.

Lâm thị không hiểu chuyện gì, đi theo vào trong.

Trương Tiểu Anh ngồi xuống mép giường, ra hiệu cho nàng ta cũng ngồi xuống.

Không hiểu trong hồ lô của Trương Tiểu Anh bán thuốc gì, Lâm thị ngồi im bất động: "Nương, có chuyện gì nương cứ nói thẳng đi."

Trương Tiểu Anh lấy số bạc đã chuẩn bị từ sớm ra: "Trong nhà hiện giờ chỉ còn ngần này, ta biết Văn Thông là mạng sống của ngươi, muốn cho nó đi học. Nhưng có một số việc, ta phải nói rõ với ngươi."

"Nương không định cho nó đi học nữa sao?" Lâm thị lạnh nhạt hẳn đi, "Vì đại tẩu cũng mang thai con trai sao?"

"Vợ lão nhị, cái tính tình hiếu thắng lại hay toan tính của ngươi bao giờ mới sửa được hả?" Trương Tiểu Anh không khách khí nói, "Là người ai chẳng mong con cái mình có tiền đồ, nó chịu khó học hành, ta có đập nồi bán sắt cũng sẽ nuôi."

"Vậy sao nương còn nói chuyện thúc tu?"

"Ta hỏi ngươi, ngươi thật sự không nhận ra Văn Thông đi học một năm đã thay đổi rất nhiều sao? Nhà mình tình cảnh thế nào ngươi không rõ? Nó còn nhỏ như vậy mà ngươi cứ để nó so bì với người ta khắp nơi, ngươi muốn ép chớt cả nhà này à?"

"Nhưng đồng môn của nó đều ăn ngon mặc đẹp, chỉ có nó là hàn vi như vậy, không chỉ đồng môn không qua lại với nó, mà phu tử cũng sẽ coi thường, ta làm thế chẳng phải đều vì Văn Thông sao?"

"Cứ tiếp tục thế này, chỉ khiến Văn Thông trượt dài trên con đường đua đòi mà thôi. Nó thông minh nhưng không được dạy dỗ đàng hoàng, sau này chỉ tổ nuôi ra một kẻ vô dụng. Cho nên ta không định để Văn Thông tiếp tục học ở học đường trên trấn nữa, trước mắt cứ để nó về nhà."

"Cái gì?" Lâm thị kích động hét lên, "Không đến học đường thì nó đọc sách thế nào? Nương, ta và Trường Sinh chỉ có mỗi đứa con trai này, nương muốn hủy hoại nó triệt để sao?"

"Câm miệng!" Trương Tiểu Anh giận dữ quát, "Văn Thông sẽ tiếp tục đi học nhưng tuyệt đối không phải lên trấn trên! Ta sẽ tự tìm cho nó một phu tử khác, học đường trên trấn không phải nơi để trẻ con đọc sách."

"Học đường tốt nhất là ở trên trấn..."

"Nhưng phu tử giỏi nhất lại không ở học đường."

Trong ký ức của nguyên thân, trước khi đến trường Hứa Văn Thông là một đứa trẻ ngoan ngoãn đáng yêu, nhưng sau khi đi học, nó trở nên kiêu căng, còn bắt đầu ra dáng đại thiếu gia, coi tỷ muội trong nhà như nha hoàn, thậm chí còn bắt đầu học thói nói dối, lừa gạt nguyên thân lấy tiền!

Thêm vào đó cha mẹ nó lúc nào cũng dạy nó cách tính kế đại phòng, đứa trẻ như vậy lớn lên thì còn ra thể thống gì nữa?

Lâm thị đỏ mắt, nộ khí trên mặt không sao giấu được: "Phu tử ở học đường đều không tốt, vậy ai mới là tốt?"

Trương Tiểu Anh nghiêm mặt nói: "Việc này ngươi đừng quản. Nếu ngươi cứ nhất quyết bắt nó lên học đường trên trấn cũng được, sau này tiền chung trong nhà sẽ không chi ra một xu nào nữa, nhị phòng các ngươi ra sao ta cũng sẽ không quản! Vợ lão nhị, suy nghĩ cho kỹ rồi hãy nói với ta, ta chỉ cho ngươi một cơ hội này, hãy nghĩ đến đường đệ của ngươi!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc