"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Ra ngoài đi, lát nữa ta ăn xong sẽ tự dọn dẹp." Thấy Lương thị cứ đứng ngây ra đó không nhúc nhích, Trương Tiểu Anh sa sầm mặt tỏ vẻ không vui, "Lát nữa bọn trẻ còn phải dạy chữ cho các ngươi, đừng làm chậm trễ thời gian nghỉ ngơi của chúng."
"Dạ, dạ, nương cứ ăn đi, lát nữa xong gọi con một tiếng là được, con ra ngoài trước." Lương thị hoàn hồn, vội vàng nói.
Trương Tiểu Anh xua tay, ra hiệu cho nàng ấy lui ra.
Tối nay người đứng lớp dạy chữ là Hứa Lâm Lang, chữ được dạy là chữ "Hương" (香 - Thơm).
Cái dáng vẻ bé xíu đứng trước tấm bảng trắng, dùng thanh than củi nắn nót viết từng nét chữ non nớt, rồi vô cùng nghiêm túc giảng giải về nguồn gốc cũng như ý nghĩa của chữ này trông mới đáng yêu làm sao.
Mấy người Hứa Thanh Lâm ngồi bên dưới đều chăm chú lắng nghe. Tiểu cô nương còn lồng ghép thêm cả những cách hiểu của riêng mình về chữ này, có thể nói là một "tiểu phu tử" vô cùng tận tâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)