"Giống hệt nhà của nương sao?" Hứa Xảo Xảo hỏi: "Nương à, sao nương lại nghĩ ra cách xây nhà kiểu này vậy? Mấy người trong thôn đều bảo chưa từng thấy kiểu nhà nào như thế này bao giờ, nhưng lại cực kỳ tiện dụng, đặc biệt là cái nhà xí ấy."
"Con thích là tốt rồi, sau này đây sẽ là nhà của con, chỉ cần con sống thoải mái thì chút tâm tư nương bỏ ra cũng coi như không uổng phí." Trương Tiểu Anh đáp.
Hứa Xảo Xảo khẽ mỉm cười, nũng nịu tựa đầu vào vai Trương Tiểu Anh: "Nương, sao nương lại nghĩ ra được nhiều thứ hay như thế?"
"Chắc là cha con ở dưới suối vàng thấy chúng ta sống khổ quá, nên về báo mộng điểm hóa cho nương đấy."
"Con mặc kệ là gì, tóm lại nương của con là lợi hại nhất."
"Được rồi, được rồi, lớn tồng ngồng rồi mà còn làm nũng, không sợ bọn trẻ con nhìn thấy lại cười cho thối mũi à?"
"Nương là nương của con, sao lại bị cười được cơ chứ?"
Trương Tiểu Anh cạn lời.
...
Sáng hôm sau, Úc Dương đã tới từ rất sớm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


