Trương Tiểu Anh mỉm cười: " Còn nhiều thứ nằm ngoài dự đoán hơn nữa cơ, sau này thiếu gì cơ hội cho ông mở mang tầm mắt."
Chu Thao cười ha hả, quay sang nói với Tần Vũ Quân: "Phu nhân à, vị muội muội này của nàng, quả thực ta không dám đắc tội đâu a!"
Tần Vũ Quân tức tối lườm ông một cái: "Ông biết thế là tốt, sau này ăn nói với muội ấy khách khí một chút."
Chu Thao nghe vậy lại càng cười lớn hơn, khiến bầu không khí vô cùng ấm áp, vui vẻ.
Ngoài mấy cuốn sách vỡ lòng này ra, trong thùng còn có một số loại sách khác.
Trương Tiểu Anh lật xem qua một lượt, phát hiện sách thời này hoàn toàn không có dấu câu, việc ngắt câu chấm câu đều phụ thuộc vào kiến thức của người đọc sách.
Trương Tiểu Anh: "..."
Kiểu câu chữ dính liền này mà ngắt câu sai một ly thì ý nghĩa đi một dặm, khéo lại gây ra hiểu lầm tai hại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)