Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trương Tiểu Anh nhìn chằm chằm hắn, không nói một lời.
Hứa Thanh Lâm lần này không lùi bước, run giọng hỏi lại: "Nương, lời đó có phải thật không?"
Giống nòi nhà họ Hứa không tồi, ba huynh đệ Hứa Thanh Lâm đều có vóc dáng cao lớn hiếm thấy thời bấy giờ. Ngoại trừ Hứa Vân Phi vẫn đang tuổi ăn tuổi lớn, hai người còn lại đều cao lớn vạm vỡ, từng là đối tượng thầm thương trộm nhớ của biết bao cô nương trong thôn.
Trương Tiểu Anh đứng còn chưa cao đến vai hắn nhưng dưới ánh mắt của bà, Hứa Thanh Lâm lại khúm núm thu người lại từng chút một, hoàn toàn không còn chút khí thế cao lớn uy mãnh nào. Cả người hắn toát ra vẻ chán chường và ủ rũ đậm đặc, chẳng còn chút tinh thần.
"Con thà tin lời người ngoài nói bậy nói bạ, chứ không chịu tin nương sao?" Hồi lâu sau, Trương Tiểu Anh mới nhàn nhạt hỏi ngược lại, "Người khác nói gió là mưa, con cũng không tìm lão nương xác thực đã vội khẳng định lão nương sẽ làm như vậy?"
"Nương không chỉ một lần mắng Đại Nữu, nói là muốn bán con bé đi." Hứa Thanh Lâm không dám nhìn thẳng Trương Tiểu Anh, lí nhí nói, "Con liều mạng làm việc, chính là để kiếm tiền..."
"Ta rất thất vọng về con." Trương Tiểu Anh lắc đầu, ngắt lời Hứa Thanh Lâm, "Đều đã làm cha của ba đứa nhỏ rồi, sao một chút khả năng phân biệt đúng sai cũng không có thế? Nếu ta thật sự muốn bán Đại Nữu, ta sẽ để cho cả thôn biết sao? Dùng trí của con mà nghĩ đi."
Hứa Thanh Lâm nghe vậy, ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy hy vọng nhìn Trương Tiểu Anh: "Thật sao ạ?"
"Ta biết những năm qua ta đối xử bất công với đại phòng các con nhưng con cũng không tự ngẫm lại xem tính nết mình thế nào. Đánh một cái mới động một cái, ta cứ ngỡ bức ép như vậy sẽ khiến con cứng cỏi lên, không ngờ ngược lại càng khiến con trở nên nhu nhược vô dụng." Trương Tiểu Anh bắt đầu mở mắt nói hươu nói vượn.
Chuyện quá khứ đều đã xảy ra rồi, Trương Tiểu Anh cũng không thay đổi được.
Việc nàng có thể làm là khiến Hứa gia không tiếp tục trượt dài trên con đường mà nguyên thân đã sắp đặt.
Việc đầu tiên chính là phải kéo Hứa Thanh Lâm ra khỏi bóng ma bị nguyên thân chèn ép, xây dựng lại sự tự tin cho hắn.
Trương Tiểu Anh nói tiếp: "Làm con cái phải hiếu thuận nhưng không được ngu hiếu, không phải cha mẹ nào cũng luôn lựa chọn và quyết định đúng đắn. Lão đại, nếu ta thật sự muốn bán Đại Nữu cho người ta làm đồng dưỡng tức, con sẽ làm thế nào?"
"Nương, con bé mới sáu tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ, con có thể làm nhiều việc hơn nữa, chỉ cầu xin nương giữ Đại Nữu lại!" Hứa Thanh Lâm cuống lên, van cầu Trương Tiểu Anh.
Trương Tiểu Anh thở dài: "Con ngoại trừ van xin và lấy cái chớt ra để uy hiếp thì không nghĩ ra được cách nào khác sao? Nếu thái độ của ta kiên quyết, có phải con sẽ trơ mắt nhìn con gái ruột của mình bị bán đi? Sau đó lại không ngừng hối hận vì bản thân không bảo vệ được nó?
Lão đại, có rất nhiều chuyện, chỉ cần ngay lúc đó con không kiên định quyết tâm, tự cho rằng mình không thể kháng cự, lực bất tòng tâm, vậy thì cả đời này con cũng chỉ đến thế mà thôi. Con không bảo vệ được con gái con, sau này cũng sẽ không bảo vệ được những người khác!
Huyết tính của con đều dùng sai chỗ cả rồi. Phàm làm việc gì cũng chỉ cân nhắc xem có hiếu thuận hay không. Nói trắng ra, thực chất con chính là ích kỷ và nhu nhược, không nguyện ý hy sinh vì vợ con mình, không dám sửa chữa cái sai của mẫu thân con! Còn những chuyện khác, con căn bản chẳng thèm suy xét!"
Môi Hứa Thanh Lâm mấp máy, nhưng nửa ngày chẳng thốt nên lời.
"Con đã hai mươi hai tuổi rồi, người đi cùng con cả đời chỉ có thê tử của con. Đôi khi làm việc phải nghĩ cho mẹ con nó nhiều hơn, đừng có hở ra là đòi tự vẫn. Con mà chớt rồi, trông cậy ta chăm sóc vợ con con nhiều hơn sao? Chuyện đó là không thể nào!"
"Nương, con..."
Hứa Thanh Lâm nghẹn ngào không nói thành tiếng.
Trương Tiểu Anh nhìn chằm chằm Hứa Thanh Lâm, vẻ mặt nghiêm túc: "Hiện giờ chỉ còn hai mẹ con ta ở đây, ta cũng nói với con mấy lời móc ruột gan. Trước kia có lẽ ta bị ma quỷ che mắt, cái gì cũng không nhìn thấu, cũng không chịu thừa nhận điểm tốt của con và Quế nương.
Cú ngã lần này, ta đã gặp cha con rồi. Ông ấy nói là ông ấy có lỗi với ta, dặn ta phải sống cho tốt, còn truyền lại cho ta y thuật mà ông ấy học được từ Quỷ y dưới địa phủ. Từ nay về sau, cả nhà chúng ta hãy sống cho thật tốt."
Hứa Thanh Lâm ngẩn người.
Trương Tiểu Anh không bịa chuyện thì biết làm sao?
Nếu không thì giải thích thế nào về chuyện nàng biết y thuật?
Cả cái Đại Phúc thôn này đều biết, năm xưa nguyên thân đã nỗ lực thế nào để gả vào Hứa gia. Sau khi trượng phu qua đời, không ít bà mối tới cửa, ngỏ ý có nam nhân không chê bà mang theo mấy đứa con, muốn cưới bà làm vợ nhưng đều bị nguyên thân từ chối. Bà đối với trượng phu là chân tình thực cảm.
"Lão đại, những năm qua nương sai rồi, là nương có lỗi với con." Trương Tiểu Anh trịnh trọng xin lỗi, "Hy vọng sau này con đừng so đo những chuyện nương từng làm nữa, nương sẽ cố gắng giữ một chén nước cho bằng, cũng sẽ không vì lão nhị mà mặc kệ sống chớt của đại phòng các con."
Lời vừa thốt ra, hốc mắt Hứa Thanh Lâm lập tức đỏ hoe.
"Nương, nương... nương không lừa con chứ?" Hắn không dám tin. Thật ra từ lúc nương tỉnh lại, hắn đã cảm thấy nương dường như có điểm gì đó khác lạ, hóa ra là thật sao?
"Ta đã hứa với cha con rồi."
"Hu hu hu..."
Hứa Thanh Lâm òa khóc nức nở.
Cho dù giờ khắc này lời Trương Tiểu Anh nói là giả dối, cũng khiến hắn cảm thấy ấm lòng.
Trương Tiểu Anh: "..."
Cái đứa con trai thiếu thốn tình thương này!
"Được rồi, nam nhân đại trượng phu mà rơi nước mắt cái gì, con không thấy mất mặt nhưng ta thấy mất mặt đấy. Đừng có thấy ta cho vài sắc mặt tốt mà được đằng chân lân đằng đầu, còn không mau làm việc đi?" Sự ấm áp dịu dàng của Trương Tiểu Anh chẳng duy trì được mấy hơi thở dưới những giọt nước mắt của đứa con trai hờ, lập tức bùng nổ.
Giọng điệu vẫn quen thuộc như vậy, nhưng Hứa Thanh Lâm lại cảm nhận được tràn đầy hạnh phúc.
"Dạ, nương, con làm ngay đây." Hứa Thanh Lâm quệt nước mắt, cười ngây ngô, vội vàng ngồi xổm xuống rửa sạch những phần còn lại của con heo rừng.
Mắt thấy sắc trời đã tối dần, hai người Trương Tiểu Anh rốt cuộc cũng xử lý xong con lợn, cùng nhau khiêng về.
Còn ở đằng xa chưa đến cửa nhà, Trương Tiểu Anh đã nghe thấy tiếng Lâm thị đang chửi đổng trong sân: "Số ta thật khổ, cả đời chỉ có mỗi mụn con trai, cho nó đi học cũng bị người ta chọc vào cột sống mà chửi, làm như nó có tiền đồ thì không ai được nhờ cậy chút nào ấy.
Lâm thị vì sinh Hứa Trường Sinh mà đời này không thể sinh nở được nữa nên coi đứa con trai duy nhất như trân bảo. Thêm vào đó, nàng ta là người từ trên trấn gả về Đại Phúc thôn, trời sinh đã có cảm giác ưu việt hơn người, nguyên thân đối với nàng cũng nhượng bộ vài phần.
Lâm thị vốn coi thường nguyên thân nhưng chỉ có nguyên thân ra mặt thì mới có thể danh chính ngôn thuận chèn ép đại phòng, cộng thêm chữ "Hiếu" đè nặng trên đầu nên Lâm thị mới bày ra bộ dạng cung kính.
Một hai kẻ đều là những người không bớt lo!
Hứa Thanh Lâm vẻ mặt xấu hổ: "Nương, con lợn rừng này chúng ta định bán đi phải không? Hay là nói với đệ muội một tiếng, chuyện Văn Thông đi học quả thực rất quan trọng, nó có tiền đồ, chúng ta cũng được nhờ."
"Chuyện này không cần con lo, trước mắt con chỉ cần quản tốt hoa màu ngoài ruộng và chăm sóc tốt vợ con con là được, những việc khác không cần để ý."
Loại người thành thật như Hứa Thanh Lâm mà đối đầu với Lâm thị, chẳng phải sẽ bị tính kế đến mức xương cũng chẳng còn sao?
Đã muốn uốn nắn lại tính nết bọn họ, có một số việc phải triệt để từ tận gốc rễ.
Không thể để nhị phòng mãi mãi cảm thấy sự hy sinh của đại phòng là điều đương nhiên.
Sau này nếu Hứa Văn Thông thật sự có tiền đồ làm quan, với cha mẹ như thế này, liệu Hứa Văn Thông còn đoái hoài gì đến huynh đệ tỷ muội của cha hắn nữa không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


