Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lý Quang nghe được câu sau, lập tức tỏ vẻ chính nghĩa lẫm liệt, hắn nhíu mày nói: "Thẩm, Thạch đầu ca săn được con lợn rừng này chẳng dễ dàng gì, thẩm chiếm đoạt lợn rừng của người ta, nếu người ta tìm tới cửa thì khó mà nói lý được. Hay là thẩm cứ trả lại cho Lưu gia trước đi? Để ta đứng ra nói giúp hai bên?"
"Kẻ nào đang lải nhải ở đó? Các ngươi tận mắt thấy ta cướp lợn rừng của người ta sao? Lưu gia đã đến đòi ta chưa? Ồ, chẳng lẽ sau núi Đại Phúc thôn này, ta cũng không được phép lui tới nữa sao?" Trương Tiểu Anh đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lý Quang.
Lý Quang cười giả lả: "Thẩm, chúng ta phải nói đạo lý chứ. Thẩm nhìn xem người trong thôn, có ai là không có ý kiến với Hứa gia đâu? Nói thật lòng, đều là người cùng thôn, có một số việc không cần thiết phải làm tuyệt tình như vậy, cũng không thể thật sự trở mặt với tất cả mọi người được, nếu không sau này Lý gia chúng ta cũng không giúp được thẩm đâu!"
Trương Tiểu Anh hít sâu một hơi. Nàng tự nhủ không được so đo với kẻ ngu ngốc, bởi vì bọn họ sẽ kéo nàng xuống cùng đẳng cấp, sau đó dùng kinh nghiệm phong phú của kẻ đần độn để đánh bại nàng!
Vừa đi một lão nương, lại tới một đứa con trai, nguyên thân đúng là khéo chọn người qua lại thật...
"Theo ta thấy, lợn rừng vẫn là nên trả cho Lưu gia thì hơn." Lý Quang nhìn Trương Tiểu Anh, "Thẩm, lời ta nói khó nghe, thẩm đừng để bụng. Con người không thể cả đời không cầu cạnh ai, phàm sự lưu một đường, ngày sau dễ gặp mặt. Hai nhà chúng ta thân thiết như vậy, ta sẽ làm người trung gian hòa giải với Lưu gia..."
Trương Tiểu Anh lạnh lùng cắt ngang lời Lý Quang: "Ngươi bị điếc hay đầu óc có bệnh hả? Sao người khác nói thì không nghe lọt tai mà chỉ biết tự biên tự diễn vậy? Ta có cầu cạnh ai hay không thì chưa biết nhưng đời này tuyệt đối sẽ không cầu đến cửa Lý gia các ngươi!
Hứa gia ta nợ Lý gia các ngươi hay là đào mộ tổ tiên nhà các ngươi? Lão nương nhà ngươi muốn bán Đại Nữu nhà ta, ngươi thì muốn tới lừa lợn rừng của ta, cả nhà đều không phải thứ tốt lành gì, còn tới đây giả bộ người tốt cái nỗi gì? Các ngươi thích lo chuyện bao đồng, sao không đến huyện nha mà thăng đường?"
Bên bờ sông trong nháy mắt chỉ còn lại tiếng nước chảy róc rách.
Trương Tiểu Anh nói tiếp: "Lão nương ta tuy không phải người tốt lành gì nhưng chuyện bán cháu gái sáu tuổi thì tuyệt đối không làm ra được. Ngay cả ta còn không biết Đại Nữu nhà ta sắp phải làm đồng dưỡng tức cho nhà ai, nay lại đồn đãi khắp thôn, hóa ra là Lý gia các ngươi đang tung tin à?"
Sắc mặt Lý Quang đại biến: "Lời này không thể nói bừa, cái gì gọi là Lý gia chúng ta đồn?"
"Vậy ta hỏi ngươi, ngươi vừa nói với ta Triệu gia đưa ra sính lễ số này là có ý gì? Trước đó trong thôn, lão bà kia của Từ thị chặn đường mắng ta bán cháu gái là thế nào?" Trương Tiểu Anh bắt chước động tác giơ ngón tay của Lý Quang khi nãy, "Bảy lượng bạc mà muốn ta bán cháu gái, cô nương nhà Lý gia các ngươi đều rẻ mạt như vậy sao?"
Hứa Thanh Lâm nãy giờ vẫn im lặng như tờ, nghe thấy lời này lập tức bùng nổ. Hắn mạnh mẽ đứng bật dậy, trừng mắt nhìn chằm chằm Lý Quang: "Lời nương ta nói có phải thật không?"
Người đời thường nói người thành thật khi nổi giận là đáng sợ nhất. Bộ dạng này của Hứa Thanh Lâm quả thực đã dọa Lý Quang kẻ vốn đang chột dạ vì bị Trương Tiểu Anh nói trúng tim đen liền sợ hãi. Hắn theo bản năng lùi lại phía sau, chân bước hụt, ngã tùm xuống nước.
Dòng nước ở con sông của Đại Phúc thôn chảy rất xiết, Lý Quang trong lúc hoảng sợ vùng vẫy, sặc mấy ngụm nước.
Hứa Thanh Lâm vừa nghĩ đến việc người ngoài cũng đang toan tính hãm hại con gái mình như vậy, ngọn lửa giận trong lòng lại bùng lên dữ dội. Hắn vươn tay ấn đầu Lý Quang xuống nước, đỏ mắt gầm lên: "Các ngươi có phải muốn bán con gái ta không? Có phải không?"
Thể vóc Lý Quang vốn không bằng Hứa Thanh Lâm, lại đang ở dưới nước, lúc này thật sự phải hét lên cứu mạng.
Các thôn dân thấy thế, nhao nhao lao tới kéo Hứa Thanh Lâm ra.
"Ngươi điên rồi sao? Đại Nữu vẫn còn sờ sờ ra đó, ngươi mà dìm chớt Lý Quang thì sẽ bị chém đầu đấy."
"Mau buông tay, lát nữa Lý Quang chớt đuối mất! Giết người đền mạng, lúc đó Đại Nữu sẽ chẳng còn ai che chở nữa đâu."
Hứa Trường Sinh thấy tình hình hỗn loạn, lén lút lùi về phía sau Trương Tiểu Anh, thấp giọng nói: "Nương, chuyện thúc tu của Văn Thông chúng ta chẳng phải đã bàn xong rồi sao? Sao nương lại..."
Trương Tiểu Anh giận sôi máu.
Nguyên thân tại sao lại định bán Đại Nữu?
Còn không phải do Hứa Trường Sinh vì chuyện thúc tu của Văn Thông mà bày mưu tính kế trước mặt nguyên thân sao.
Trương Tiểu Anh không nghĩ ngợi gì, tung một cước đá luôn Hứa Trường Sinh xuống sông.
Mọi người vừa mới kéo được Hứa Thanh Lâm ra, cứu Lý Quang lên bờ, lại nghe thấy tiếng "tùm" dưới sông, có người đang vùng vẫy.
Nhìn kỹ lại, hóa ra là Hứa Trường Sinh!
"Thẩm, thẩm điên rồi sao? Trường Sinh là con trai thẩm đấy!" Có người không nhịn được lên tiếng chỉ trích Trương Tiểu Anh, "Hổ dữ không ăn thịt con, thẩm chẳng lẽ trúng tà rồi, ngay cả con trai mình cũng muốn giết?"
"Không được kéo hắn!" Trương Tiểu Anh quát lớn, "Kẻ nào dám kéo tên nghịch tử này lên, ta đạp kẻ đó xuống cùng."
"Kẻ nào không tin thì cứ thử xem?"
Mọi người nhìn khí thế hung hãn đó, đâu ai còn dám bước lên?
Hứa Trường Sinh vốn định kêu cứu nhưng nhìn thấy ánh mắt không chút hơi ấm của Trương Tiểu Anh, hắn rùng mình một cái.
Nam nhân ở Đại Phúc thôn, có ai mà không lớn lên từ việc bơi lội ở con sông này?
Hứa Trường Sinh bỗng nhiên hiểu ra, lão nương nhà hắn sau một lần đập đầu ngất xỉu, tính nết đã thật sự thay đổi.
Tuy rằng bà vẫn ngang ngược như xưa nhưng những người không xứng để bà nói lý lẽ, giờ đây bao gồm cả hắn.
Hứa Trường Sinh xám xịt bò lên bờ.
Lúc này thời tiết vẫn còn rét, nước sông lạnh buốt thấu xương, Hứa Trường Sinh rét run cầm cập.
"Cút về nhà đi! Lần sau lại làm chuyện lén lút sau lưng ta, xem ta dạy dỗ ngươi thế nào? Dám lôi lão nương ra đỡ đạn!" Trương Tiểu Anh nộ khí quát.
Hứa Trường Sinh không dám cãi lại, ôm cánh tay co ro đi về nhà.
"Khoan đã, mang cái này về." Trương Tiểu Anh chỉ vào thùng lòng heo đã rửa sạch, "Lạnh chớt ngươi đi."
Hứa Trường Sinh bỗng nhiên cảm thấy tủi thân vô cùng.
Bởi vì lão nương không còn thiên vị hắn nữa rồi!
Trương Tiểu Anh làm ngơ trước vẻ tủi thân của Hứa Trường Sinh.
Nếu nói về tủi thân, nhà đại phòng mới là người tủi thân nhất.
Nguyên thân quả thực có lỗi với Hứa Thanh Lâm nhưng Hứa Vân Phi có tính cách như ngày hôm nay, công lao của Hứa Trường Sinh cũng không nhỏ. Tóm lại, có nhân tất có quả, ai cũng phải nuốt xuống trái đắng do sự dung túng trước kia của mình gây ra.
Có lẽ thấy Trương Tiểu Anh đối với Hứa Trường Sinh cũng trở mặt vô tình, Lý Quang cũng không dám nói thêm gì nữa.
Sự đanh đá của Trương thị cũng chỉ có nương hắn mới trị được.
Hảo nam nhân không đấu với nữ nhân chua ngoa, hôm nay bị mất mặt, hắn sẽ để nương hắn đòi lại.
Lý Quang đen mặt, mặc bộ quần áo ướt sũng chạy về nhà.
Hứa Thanh Lâm buồn bực ngồi xổm xuống, tiếp tục làm sạch heo rừng.
Hắn cứ nghĩ đến thê tử và con gái là lại thấy trong ngực như có ngọn lửa thiêu đốt, khó chịu vô cùng, rất muốn làm gì đó để phát tiết.
Trương Tiểu Anh cũng chẳng thèm để ý đến người khác, mọi người thấy mất hứng bèn lần lượt rời khỏi bờ sông, chỉ còn lại Trương Tiểu Anh và Hứa Thanh Lâm.
"Lão đại, con có gì muốn nói không?"
Trương Tiểu Anh nhìn ra được, Hứa Thanh Lâm đang bên bờ vực bùng nổ. Nếu không kịp thời khơi thông, rất có thể sẽ khiến hắn làm ra những chuyện hối hận không kịp.
Haizz, băng dày ba thước đâu phải do cái lạnh một ngày, nguyên thân áp bức đại phòng quá lâu, đến mức sắp "gõ cốt hút tủy" rồi. Khi tất cả mọi chuyện dồn dập ập đến, rất dễ trở thành cọng rơm cuối cùng đè chớt lạc đà.
"Nương, lời Lý Quang nói là thật sao?" Hứa Thanh Lâm trầm mặc hồi lâu, mới ngẩng đầu bi thương nhìn Trương Tiểu Anh, tay nắm chặt thanh chủy thủ vừa cùn vừa cũ. "Đại Nữu mới sáu tuổi thôi mà, nương... nương thật sự muốn... muốn bán con bé sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)