Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Trở Thành Nỗi Khiếp Sợ Của Ma Quỷ Trong Giới Huyền Môn Chương 3: Chưa Từng Nghĩ Đến Việc Giả Vờ

Cài Đặt

Chương 3: Chưa Từng Nghĩ Đến Việc Giả Vờ

Cô gái trong gương có khuôn mặt giống hệt mình. Là trùng hợp sao?

Phượng Cửu Khanh nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, khẽ nhíu mày. Giữa ấn đường u ám, hai bên thái dương thấp thoáng huyết quang nhưng kỳ lạ là ánh huyết quang ấy dường như đang tan biến...

Xem ra, đúng là từng gặp phải họa huyết quang, chỉ là vì sự xuất hiện của mình mà tai họa ấy đã bị hóa giải.

Nhưng rõ ràng, đây là mệnh cách cao quý, phúc thọ song toàn. Tuy không đến mức là tướng đế vương nhưng với mệnh cách này thì vốn dĩ không thể dễ dàng gặp họa huyết quang mới phải chứ nhỉ?

Phượng Cửu Khanh cau mày, kỳ quặc thật! Ban nãy rõ ràng cô còn nhìn thấy tướng mạo và mệnh cách, vậy mà giờ lại mờ đi như bị che lấp. Chẳng lẽ...

“Phụt! Khụ khụ...”

Một ngụm máu tươi phun ra, nhuộm đỏ bồn rửa mặt.

Phượng Cửu Khanh nhìn vũng máu trước mắt rồi lại ngẩng đầu nhìn mái tóc trong gương đã điểm vài sợi bạc, cả người như chết lặng...

Thế này mà đã không trấn áp được rồi ư? Chỉ mới nhìn sơ qua tướng mạo của mình thôi mà đã không trấn áp nổi nghiệp chướng rồi...

Vốn đây chỉ là một chút nghiệp nhỏ, chẳng đáng gì, nhưng chỉ vì mình thân là Thiên sư mà lại không có lấy một phần công đức hộ thân nên mới bị đè ép nghiêm trọng đến vậy.

Cứ thế này, khỏi cần ra nước ngoài, ở nhà ho vài ngụm máu nữa là cũng đủ đi đời nhà ma rồi...

Xem ra, việc xem tướng trừ tà, tích lũy công đức phải được đưa vào lịch trình ngay.

Phượng Cửu Khanh lau khóe miệng, bất lực thở dài, thế mà cô còn định nghỉ ngơi mấy ngày nữa cơ chứ.

Dưới lầu.

Ông Phượng khẽ ôm lấy bà Phượng, quay sang nhìn cậu con trai cả đang trầm tư:

“Bác sĩ có nói sau khi mất trí nhớ thì tính cách cũng sẽ thay đổi không?”

Phượng Minh Thịnh không đáp ngay. Ông Phượng chần chừ:

“Hay là... Nó đang giả vờ?”

Nói thì nói vậy, nhưng ông ấy vẫn không dám tin. Đứa con gái mà ông ấy nuôi nấng từ nhỏ, nếu thật sự có tài diễn xuất như vậy thì không thể nào làm ra những chuyện ngu xuẩn như vậy được.

“Mất trí nhớ chỉ là mất đi ký ức chứ không phải là đổi một linh hồn khác, sao có thể thay đổi cả tính cách được?” Phải công nhận anh cả nói một câu trúng ngay điểm mấu chốt.

Nhưng Phượng Cửu Khanh vốn cũng chẳng định giả làm nguyên chủ, nói mất trí nhớ chẳng qua chỉ là kế hoãn binh tạm thời lúc đó mà thôi.

“Ai đổi hồn cơ?”

Phượng Kiều Kiều đi cà nhắc từ trên lầu bước xuống, nhìn anh cả mình hỏi.

“Không có gì, anh cả con chỉ ví von vậy thôi chứ làm gì có chuyện thật sự đổi người được chứ?”

Bà Phượng lập tức đứng dậy đỡ cô con gái út đang tò mò: “Sao con lại xuống đây? Bác sĩ dặn phải nằm nghỉ mà...”

Vừa trách yêu, bà ấy vừa khẽ véo má con gái, giọng điệu bất đắc dĩ.

Phượng Kiều Kiều cười nũng nịu, khoác tay mẹ:

“Nghe nói chị hai tỉnh rồi, con muốn xuống xem một chút.” Phượng Kiều Kiều khoác tay mẹ nũng nịu: “Con nghe nói chị hai mất trí nhớ ạ?”

“Không chỉ mất trí nhớ mà còn như biến thành người khác vậy.” Phượng Minh Thịnh nhìn cô em gái út của mình, giọng điệu bình tĩnh.

“Em không giận sao?”

Phượng Kiều Kiều nghe vậy liền nhìn anh cả của mình: “Thật ra con cũng rất giận, dù sao con cũng là em gái ruột của chị ấy mà...”

“Ngày mai bớt đọc mấy truyện cẩu huyết kia lại đi.”

Phượng Minh Thịnh liếc cô em gái, ngả người ra sofa, lắc đầu: “Dù sao mấy ngày tới cũng chưa đi đâu được, cứ quan sát xem sao đã.”

Ở bên cạnh, ông Phượng quay sang hỏi bác Phúc quản gia: “Cẩm Hoa và Mân Nguyệt cũng sắp về rồi phải không?”

Từ sau khi anh cả và chị dâu qua đời, con gái của bọn họ là Cẩm Hoa đã được ông ấy mang về nuôi như con ruột. Còn Mân Nguyệt, con trai thứ hai của ông ấy, hiện là bác sĩ tâm lý, cũng sắp tan làm rồi. Nếu thằng bé thấy A Khanh còn ở nhà thì không chừng lại gây ra chuyện gì nữa...

“Gọi điện cho chúng nó, bảo về nhà thì phải an phận một chút. Dù sao đi nữa... vài ngày nữa A Khanh cũng sẽ đi rồi.” Ông Phượng dặn dò bác Phúc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc