Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Trở Thành Nỗi Khiếp Sợ Của Ma Quỷ Trong Giới Huyền Môn Chương 4: Ngả Bài

Cài Đặt

Chương 4: Ngả Bài

“Cốc cốc cốc...”

“Cô hai, cơm tối đã dọn xong, cô có thể xuống ăn rồi ạ.”

Giọng dì Trương vang lên ngoài cửa, mang theo một chút ngạc nhiên. Hôm nay cô hai im lặng lạ thường, cả ngày ru rú trong phòng không bước ra.

“Biết rồi~”

Phượng Cửu Khanh dụi mắt, giọng ngái ngủ đáp lại.

Haiz... Ho một cái là lại ngủ thiếp đi, cái thân xác này thật đúng là quá yếu.

Cô chậm rãi ngồi dậy, xỏ đôi dép lê đính kim cương đỏ to sự lấp lánh rồi lảo đảo mở cửa bước ra ngoài. Haiz, gu thẩm mỹ này thật quá độc đáo, quá đáng chê...

Xuống đến phòng ăn, ánh mắt cô lướt qua mọi người đang ngồi quanh bàn, trong lòng bình thản không gợn sóng.

Trên đường từ bệnh viện về, anh cả đã giới thiệu sơ lược rồi, người tóc ngắn là chị cả Phượng Cẩm Hoa; người đàn ông đeo kính gọng vàng ngồi đối diện là anh hai Phượng Mân Nguyệt; còn cô gái nhỏ bên cạnh chị cả chắc chắn là em gái nữ chính rồi, tuy không biết cuốn sách này nói về cái gì nhưng tóm lại cô ấy chính là nữ chính.

“Đủ người rồi, ăn cơm thôi.” Ông Phượng lên tiếng.

“A Khanh, ngồi cạnh anh nè.” Khóe môi Phượng Mân Nguyệt cong lên một nụ cười hờ hững. Cô em gái thứ hai của mình hôm nay có vẻ... ngoan hiền đến bất thường.

Phượng Cửu Khanh chậm rãi đi đến bên cạnh anh hai ngồi xuống.

Chậc, rõ là sợ mình nổi điên rồi làm tổn thương cô em gái “nữ chính” quý giá đây mà...

“Tóc con bị sao thế?” Bà Phượng nhìn Phượng Cửu Khanh, giọng đầy ngạc nhiên. Rõ ràng lúc lên lầu vẫn còn bình thường, sao giờ lại xuất hiện vài sợi tóc bạc lấm tấm?

Dù con bé từng phạm lỗi nhưng cũng là đứa con mình nuôi lớn từ nhỏ. Nhìn thấy như vậy, sao có thể không lo?

Mọi người nghe vậy đều nhìn về phía Phượng Cửu Khanh, đúng là có không ít sợi tóc bạc xen lẫn trong mái tóc đen, vẻ mặt mỗi người đều khác nhau.

“Không sao, chỉ là chuyện nhỏ thôi.”

Phượng Cửu Khanh nói rồi cầm đũa, ánh mắt sáng rực khi nhìn thấy đĩa thịt kho tàu.

Vẫn là món thịt này hợp khẩu vị nhất...

Gắp một miếng cho vào miệng, gương mặt cô lập tức hiện lên vẻ thỏa mãn. Sau đó, lại thong thả gắp thêm miếng nữa, cả người toát lên hai chữ “dễ chịu”.

Trên bàn ăn im lặng lạ thường, từng sống cùng nhau bao năm, mọi người đều biết Phượng Cửu Khanh chưa bao giờ ăn thịt, là người ăn chay trường. Mà hôm nay...

“A Khanh mất trí nhớ rồi, thật sự không nhớ gì sao?” Phượng Cẩm Hoa nhíu mày nhìn cô em gái đối diện. Mất trí nhớ là có thể chối bỏ tất cả sao? Là thật, hay đang giả vờ?

Phượng Cửu Khanh đang “chiến đấu” với món gà xào ớt thì dừng lại, ngẩng lên nhìn chị cả.

“Không nhớ ạ...”

“Nhưng anh cả đã nói với em rồi. Là em ngu ngốc đẩy Kiều Kiều ngã.”

Nói rồi, cô đặt đũa xuống, chậm rãi đứng dậy. Nhìn sang Phượng Kiều Kiều đang ngồi yên lặng, cô nhẹ nhàng cúi đầu:

Câu nói vừa dứt, miếng gà cũng theo đũa vào miệng.

Sắc mặt mọi người càng thêm kỳ quái, ngoại trừ Phượng Kiều Kiều.

Hai mắt Phượng Kiều Kiều sáng rực, nhìn người chị hai từ lúc xuất hiện ở phòng ăn đã khác hẳn mọi khi, cảm thấy mình đã tìm ra chân tướng.

Chắc chắn đây không phải là chị hai! Chị hai chưa bao giờ khách sáo với cô ấy như thế, cũng sẽ không bình thản đáp lại chỉ cả như vậy, càng không thể nói thay đổi khẩu vị là thay đổi liền!

Bao nhiêu năm đọc tiểu thuyết cẩu huyết cũng không phải là vô ích, bị thương nặng mất trí nhớ gì đó đều là biểu hiện giả của việc không còn ký ức.

Phượng Kiều Kiều ưỡn ngực, nói với người chị hai đang cố gắng ăn cơm: “Chị không phải chị hai của tôi! Chị là ai?”

“Con bé này, nói linh tinh gì thế hả?” Ông Phượng nghiêm giọng quát.

Bà Phượng cau mày, liếc cô con gái út đầy bất mãn, đúng là xem nhiều tiểu thuyết cẩu huyết quá rồi...

“Phượng Cửu Khanh...” Phượng Cửu Khanh không giận, chỉ mỉm cười nhìn Phượng Kiều Kiều, cô em gái này của mình có vẻ thông minh đấy...

“Chị là chị hai của em, mà cũng... không hẳn là vậy.”

Cô đặt đũa xuống, bình thản nhìn mọi người trong phòng ăn.

Có những chuyện, nói rõ ra trước sẽ tránh được phiền phức về sau.

Chuyện tâm linh, thời đại nào cũng có. Cho dù đây là thế giới hư cấu thì những thứ “khó giải thích” vẫn tồn tại.

Nếu không thì... Nghĩ đến đây, Phượng Cửu Khanh khẽ nhướng mày, liếc nhìn sang anh hai đang ngồi bên cạnh và thứ ở ngay sau lưng anh ta.

Khóe môi cô cong lên, một nụ cười sâu đầy ẩn ý...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc