Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Trở Thành Nỗi Khiếp Sợ Của Ma Quỷ Trong Giới Huyền Môn Chương 2: Mất Trí Nhớ

Cài Đặt

Chương 2: Mất Trí Nhớ

“Anh là...?”

Nhìn tướng mạo thì thấy người này có duyên phận với mình nhưng lại không cùng huyết thống. Là anh cả à? Hay anh hai nhỉ?

“Ngã ngu thật đấy à?”

Phượng Minh Thịnh nhíu mày. Đúng lúc bác sĩ bước vào, anh ta lập tức nói: “Kiểm tra lại tình hình của con bé xem sao, nếu không có vấn đề gì nữa thì hôm nay cho xuất viện.”

“Phượng Cửu Khanh, đừng tưởng giả ngu là xong. Cô cố ý đẩy Kiều Kiều ngã cầu thang là sự thật, dù có mất trí nhớ hay không cũng đừng mong chúng tôi tha thứ.”

Phượng Minh Thịnh nhìn cô em gái mà mình từng cưng chiều đang giả điên giả dại, lạnh lùng lên tiếng.

Phượng Cửu Khanh nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mặt với ánh mắt vô tội, anh trai à, tôi thật sự không quen biết anh mà.

“Em không nhớ...”

Ngoài việc vừa nghe ông bà Phượng nói chuyện khi nãy mới xác định được thân phận thì Phượng Cửu Khanh thật sự rất vô tội, cô thật sự không quen biết ai ở đây.

Cô có thể xác định anh ta chính là người nhà họ Phượng, chỉ là không biết thứ mấy.

“Không phải em giả vờ. Em thực sự không nhớ gì cả.”

Trong biệt thự nhà họ Phượng, bà Phượng nhìn cô con gái nuôi đang yên lặng ngồi uống trà trên ghế sofa, trong lòng dâng lên cảm giác phức tạp: “Bác sĩ nói sao?”

“Chấn động não nhẹ, nói là do bị kích thích cộng thêm va đập nên có thể gây mất trí nhớ.”

Phượng Minh Thịnh đáp, ánh mắt vẫn dán chặt vào người cô em gái, hoàn toàn không hề tin cái gọi là mất trí nhớ, cho dù có giả vờ mất trí nhớ cũng không trốn tránh được vấn đề.

“Nếu đã mất trí nhớ, vậy thì...” Bà Phượng ngập ngừng.

“Mất trí nhớ thì đã sao? Chuyện nó làm thì nó vẫn phải chịu trách nhiệm. Nên xử lý thế nào thì xử lý như thế.”

Ông Phượng ngắt lời bà Phượng, nói với cô con gái nuôi đang yên lặng uống trà:

“Trên đường về, anh cả con chắc đã nói rõ rồi nhỉ?”

“Dạ, đã nói rồi ạ. Con đẩy em gái, nên phải ra nước ngoài.” Phượng Cửu Khanh bình tĩnh đáp, ánh mắt không né tránh: “Tuy con mất trí nhớ nhưng nếu là chuyện con đã làm thì con sẽ nhận, chỉ là...”

“Chỉ là cái gì?” Phượng Minh Thịnh nhìn cô em gái trầm tĩnh kia, trong mắt lóe lên vẻ nghi ngờ.

Bất kể là mất trí nhớ thật hay giả thì tính cách này đúng là đã thay đổi, chẳng lẽ cũng là giả vờ sao? Phượng Minh Thịnh không tin, nếu nó có bản lĩnh này thì đã không ngu đến mức ngang nhiên đẩy Kiều Kiều còn khiến mình ngã lộn xuống cầu thang như thế.

“Con không muốn ra nước ngoài. Có thể cho con đến thành phố khác sống được không ạ? Con hứa sẽ không quay lại thủ đô nữa.” Phượng Cửu Khanh thản nhiên lên tiếng.

Ra nước ngoài là không thể, vậy thì đến thành phố khác, sau này không quay về nữa là được, dù sao thì mình vốn tình duyên bạc bẽo, chắc hẳn kiếp này cũng vậy.

Ông Phượng nhìn cô con gái nuôi của mình, trong lòng cũng đầy nghi ngờ, chẳng lẽ con bé mất trí nhớ thật rồi sao? Tính cách này hoàn toàn không giống con bé chút nào, nếu là trước đây, giờ này chắc nó đã nhảy dựng lên làm loạn rồi.

“Con muốn đi đâu?” Ông Phượng hỏi.

“Con đi đâu cũng được, mọi người cứ sắp xếp đi ạ.”

Sao cũng được, chỉ cần không phải ra nước ngoài thì ở đâu Phượng Cửu Khanh này cũng không đến mức chết đói.

Chủ yếu là ra nước ngoài thì không tiện tích lũy công đức. Cơ thể này, bởi vì Phượng Cửu Khanh trước kia từ nhỏ đã quen thói gây chuyện, bắt nạt bạn học, đố kỵ thị phi nên mang cả một thân nợ nghiệp.

Chuyện này đối với một người không thể giữ lại được công đức như cô thì lại càng như tuyết phủ thêm sương, đến mức muốn vẽ một lá bùa gọi ma cũng run tay không nổi, thậm chí còn có cảm giác mơ hồ như sắp ho ra máu.

“Vậy... Cứ quyết định thế đã.”

Bà Phượng vừa lau nước mắt, vừa dịu giọng: “Để mẹ chọn chỗ cho con. Mấy ngày nay con cứ ở nhà nghỉ ngơi đi.”

Bà ấy biết, nếu mình không lên tiếng trước, e rằng cậu con trai cả nóng tính kia sẽ lôi con bé ra ngoài ở thật.

“Để dì Trương đưa con lên lầu nghỉ nhé.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc