Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Nếu đã không dạy dỗ được nó thì cứ đưa nó ra nước ngoài đi.”
“Nuôi nó hai mươi năm, vậy mà thứ nó học được chỉ là cách vu oan giá họa, ganh ghét, hãm hại chị em...” Ông Phượng nhìn cô con gái nuôi đang nằm bất động trên giường bệnh, khẽ thở dài.
“Cũng tại chúng ta không làm tròn trách nhiệm của cha mẹ.” Dù sao cũng là đứa con gái mà mình nuôi lớn từ nhỏ, nói không đau lòng thì đúng là nói dối.
Bà Phượng ngồi bên, nghe vậy cũng lặng lẽ nhìn về phía đứa con gái nuôi mà bà ấy đã nâng niu, cưng chiều suốt mười chín năm trời. Bà ấy vẫn nhớ như in ngày đầu tiên gặp con bé ở trại trẻ mồ côi. Khi đó, con bé chỉ mới ba tuổi, trắng trẻo, mềm mại, đáng yêu như một viên bánh nếp vừa nặn.
Khi ấy, vợ chồng bà ấy đã có hai cậu con trai, trong lòng luôn mong có thêm một cô con gái cho đủ nếp đủ tẻ. Bởi vậy vừa nhìn thấy con bé, bà ấy liền động lòng, không chút do dự đón về nhà nuôi dưỡng như con ruột.
Không ngờ khi con bé chưa đầy năm tuổi, bà ấy lại mang thai và sinh ra Kiều Kiều. Cứ ngỡ có đủ nếp đủ tẻ, hạnh phúc viên mãn khiến người ngoài phải ngưỡng mộ. Nào ngờ, chính sự xuất hiện của Kiều Kiều lại trở thành ngòi nổ khiến con gái nuôi dần thay đổi. Con bé bắt đầu đố kỵ rồi dần dần trở nên cực đoan, hễ có cơ hội là tìm cách xô đẩy, hãm hại em gái mình.
Và lần này, nó đã đi quá giới hạn.
Chỉ vì một sợi dây chuyền pha lê hồng mà anh cả tặng Kiều Kiều nhân dịp sinh nhật, con bé đã thẳng tay đẩy em gái ngã xuống cầu thang. May mà dì Trương đứng gần đỡ kịp, Kiều Kiều chỉ trật chân, còn nó thì vướng vào váy, tự ngã theo, đập đầu hôn mê suốt ba ngày ba đêm chưa tỉnh.
“Vậy thì đợi nó tỉnh lại rồi đưa ra nước ngoài.” Bà Phượng khẽ lau nước mắt, nói với con trai cả – Phượng Minh Thịnh – đang ngồi trên sofa, sau đó đứng dậy kéo tay ông Phượng rời khỏi phòng.
Phượng Cửu Khanh nhắm mắt, khóe miệng giật giật. Được lắm, cô lại xuyên vào nữ phụ ác độc trùng tên, người vì muốn độc chiếm sự yêu thương của cha mẹ nuôi và hai người anh mà ra tay hãm hại em gái, cuối cùng bị đưa ra nước ngoài, sống sa đọa trong nghiện ngập, cờ bạc, trộm cắp, rồi chết thảm vì dùng thuốc quá liều nơi đất khách quê người.
Cốt truyện hiện tại đã đến đoạn vì ghen tị với món quà sinh nhật của Kiều Kiều mà nguyên chủ đã đẩy em gái ngã cầu thang, sau đó con ngốc này lại còn tự giẫm phải váy rồi ngã theo. Đây là chuyện mà người bình thường có thể làm được sao?
Nghe giọng điệu vợ chồng ông Phượng vừa rồi thì có vẻ như tình tiết ra nước ngoài sắp được triển khai rồi...
Phượng Cửu Khanh chậm rãi mở mắt, ánh nhìn mông lung dán lên trần nhà. Cô nhớ sư phụ mình từng nói, tuy mình bắt ma trừ tà nhưng không tích được công đức là vì mình không nhập thế, duyên pháp chưa đủ. Không biết lần xuyên sách này có được xem là một cơ hội không?
Cũng tự trách mình khi đọc truyện trước kia, thấy nữ phụ độc ác cùng tên chết ở xứ người liền bỏ ngang, không theo dõi tiếp, giờ thì chẳng biết tình tiết phía sau sẽ thế nào.
Liệu trong thế giới hư cấu này, mình có thể tích công đức mà giữ lại mạng sống không? Ký ức nguyên chủ không lưu lại chút nào, cái gì cũng không biết. Có cơ hội chắc phải gọi hồn nguyên chủ thử xem, biết đâu còn liên lạc được.
Phượng Minh Thịnh thấy Phượng Cửu Khanh tỉnh lại nhưng chỉ ngơ ngác nhìn trần nhà không nói không rằng.
Không la hét, không khóc lóc, cũng chẳng mắng chửi ai...
Không giống phong cách của nó chút nào. Chẳng lẽ cú ngã này làm ngu người thật rồi à? Hay là đang giả ngu thôi?
Phượng Minh Thịnh cười khẩy một tiếng, đứng dậy ấn chuông đầu giường.
“Sao thế? Ngã đến ngu người luôn rồi à?”
“Đã tỉnh lại rồi, không định giải thích gì sao?”
Phượng Cửu Khanh dần hoàn hồn giữa tiếng chất vấn trầm thấp bên tai. Cô nhìn người đàn ông đứng cạnh giường, ánh mắt đầy nghi hoặc...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










