Sở Hòa hoảng sợ lùi lại một bước.
Thiếu niên mình đầy máu me dặn dò: "Ngươi đi theo Tiểu Thanh rời khỏi đây trước."
Thần sắc Sở Hòa hơi sững lại.
"Nếu... nếu... Tiểu Bảo ra đời..." Thiếu niên mím môi, vô cùng gian nan đưa mắt nhìn xuống bụng dưới của nàng. Được một lát, hắn thu hồi ánh mắt: "Thôi bỏ đi, ngươi cứ rời đi trước."
Nàng bước tới một bước: "A Cửu."
Sở Hòa quay lưng, chạy theo hướng có những con bọ phát sáng màu lam.
A Thất nói: "Ngươi không thắng được ta đâu."
"Ít nhất cũng bắt ngươi chôn cùng ta được."
A Thất: "Ngươi vì một con mẫu cổ mà đòi liều mạng với ta, đồ ngu xuẩn."
"Nàng không phải mẫu cổ." A Cửu đón lấy luồng gió tanh bước tới. Gió âm lạnh lùa qua mái tóc dài, làm lộ ra khuôn mặt vương đầy vệt máu của hắn. Chẳng biết màu máu kia đỏ rực hơn, hay màu đôi mắt hồng ngọc kia rực rỡ hơn, đã hoàn toàn không thể phân biệt được nữa.
"Nàng là nương của Tiểu Bảo."
Ánh mắt của hai thiếu niên mặc áo máu tóc bạc va vào nhau. Đám cổ trùng ẩn nấp trong bóng tối tuôn ra ồ ạt như thủy triều, thề phải cắn nuốt kẻ thù.
Ở một hướng khác, Sở Hòa không rõ mình đã chạy bao lâu. Dọc hai bên đường hầm, những đôi mắt đỏ ngòm thỉnh thoảng xuất hiện trước kia nay đã biến mất tăm, phảng phất báo hiệu cuộc tàn sát này sắp đi đến hồi kết.
Nàng hỏi tiểu thanh xà: "A Cửu có chết không?"
Tiểu thanh xà gật đầu.
Sở Hòa vẫn ôm khư khư gói bánh bao móp méo trong tay. Vết máu trên đó đã khô cứng, bánh bao vừa lạnh vừa cứng. Nếu là trước kia, nàng tuyệt đối sẽ không thèm liếc nhìn loại đồ ăn đáng lẽ phải vứt vào thùng rác này lấy một cái.
Nhưng suốt thời gian qua, nàng toàn dựa vào những chiếc bánh bao thấm máu này để sống qua ngày.
Nàng bịa ra bao nhiêu lời dối trá cũng chỉ vì muốn giữ mạng. Những lời nói dối ấy đâu phải không có sơ hở, chỉ là nàng ỷ vào việc hắn chưa trải sự đời nên mới lừa hắn tin nàng là vị hôn thê của hắn.
Còn tin... tin cả cái chuyện ma quỷ là họ sẽ có Tiểu Bảo.
Bước chân Sở Hòa càng lúc càng chậm lại, cho đến cuối cùng thì hoàn toàn không bước nổi nữa.
Đám bọ màu lam bay lượn quanh nàng, tỏa sáng dẫn đường cho nàng chạy trốn về hướng có thể sống sót.
Cách làm thông minh nhất đương nhiên là cắm đầu chạy theo ánh sáng.
Nhưng tiếc thay, có những lúc nàng lại chẳng thông minh cho lắm.
Đồ vật trong tay Sở Hòa rơi phịch xuống đất. Xoay người lại, nàng sải bước.
Nàng băng qua từng hang đá tối tăm thăm thẳm. Dưới ánh sáng xanh lam yếu ớt, nàng lướt qua một đôi mắt màu đỏ thẫm không chớp đang ẩn mình quan sát.
Đó là một bóng người có hơi thở hoàn toàn hòa làm một với bóng tối.
Chiếc mặt nạ Na màu đen che kín khuôn mặt hắn, mái tóc dài trắng muốt dày đặc xõa xuống tận mắt cá chân. Cơn gió thổi qua khi cô gái vụt chạy đã khẽ lay động một lọn tóc của hắn, móc vào món trang sức bạc trên y phục.
Một tiếng "leng keng" khẽ vang lên, hệt như ảo giác.
Xác của bầy côn trùng tụ tập lại với nhau, vậy mà lại ngọ nguậy, tựa như một vật chất màu đen vẫn còn sức sống. Chúng cuộn lấy nhau, giống như cát lún, lại tựa như vũng lầy, chực chờ nuốt chửng mọi thứ sa chân vào trong đó.
Bước chân Sở Hòa dừng lại trước núi xác trùng thú, da đầu tê dại, cả người nổi gai ốc.
Tiểu thanh xà nhảy từ trên người nàng xuống đất, lao đi nhanh thoăn thoắt tuần tra trên đống xác trùng. Một lát sau, nó quay đầu nhìn Sở Hòa, dường như muốn nói cho nàng biết nó đã ngửi thấy mùi của chủ nhân.
Sở Hòa dậm chân một cái, liều mạng thôi!
Nàng đi theo tiểu thanh xà, leo lên ngọn núi xác trùng thú chất đống kia. Bước thấp bước cao, đám cổ trùng kia tựa hồ chưa chết hẳn, những thứ mềm nhũn trơn tuột quấn lấy chân nàng, khiến nàng nhắm tịt mắt mà thét chói tai.
"Tránh ra!"
"Tránh xa ta ra!"
"Đáng sợ quá!"
"Tiểu Thanh, ta sợ sâu lắm!"
Sở Hòa kêu gào ầm ĩ, liều mạng vung vẩy hai chân. Nàng thực sự rất sợ sâu bọ, chỉ chạm nhẹ một cái thôi cũng đủ khiến nàng rú lên.
Nhưng dù có kêu gào kinh khủng đến đâu, bước chân trèo lên phía trên của nàng vẫn không hề dừng lại.
Tiểu thanh xà bảo vệ bên cạnh nàng, cắn chết hết con sâu này đến con sâu khác đang định bò lại gần. Mặc dù vậy, tay Sở Hòa vẫn bị mấy con bọ không rõ tên đốt cho vài phát.
Cơ thể nàng đang run rẩy vì lạnh, nhưng chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm nữa.
"A Cửu, A Cửu!"
"Ngươi ở đâu!"
"Ngươi mà còn sống thì lên tiếng đi!"
Ngay sau đó, "Chi..."
Sở Hòa khựng bước, đôi mắt dáo dác nhìn quanh. Bầy bọ phát sáng bay về tụ tập tại một chỗ, chiếu sáng nửa bàn tay đang thò ra từ đống xác trùng.
"A Cửu!"
Sở Hòa lảo đảo bò tới, vươn tay gắng sức bới đống xác bọ xung quanh ra. Có vài con cổ trùng có gai nhọn và giáp xác cứng, tay nàng vừa đụng phải đã bị cứa thành mấy vết thương rỉ máu.
Tiểu thanh xà bảo vệ bên cạnh, hễ có con bọ nào bò tới liền bị nó cắn chết tươi.
Tay Sở Hòa dần mất đi cảm giác, chỉ biết lặp đi lặp lại động tác bới tìm một cách máy móc. Một lúc lâu sau, khuôn mặt đã phân hủy một nửa của thiếu niên rốt cuộc cũng hiện ra giữa đống xác đen ngòm.
"A Cửu... A Cửu..."
Sở Hòa lúng túng không biết phải để tay vào đâu, muốn nâng mặt hắn lên, nhưng lại không dám chạm vào.
Trên nửa khuôn mặt chưa bị thối rữa của thiếu niên, làn da trắng bệch hằn lên từng vết nứt rỉ máu, trông hệt như một con búp bê sứ bị vỡ, chỉ chạm nhẹ một cái thôi là tan tành.
Một con mắt đỏ gắng gượng mở ra một khe hở, thu vào tầm mắt là khuôn mặt nhem nhuốc chật vật của nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
