"Sở Hòa."
Từ bên ngoài cửa hang truyền đến giọng nói của thiếu niên. Sống chung ngần ấy ngày, âm thanh này đối với Sở Hòa đã trở nên vô cùng quen thuộc.
Trong lòng mừng rỡ, nàng bước ra cửa hang: "A Cửu!"
"Sở Hòa."
Trong bóng tối vẫn chỉ truyền đến vỏn vẹn hai chữ ấy.
Bước chân Sở Hòa khựng lại.
Người bên ngoài dường như đợi không được nàng, lại cất tiếng gọi: "Sở Hòa, ra đây."
"Nghe cho rõ đây Sở Hòa, khi ta không có ở đây, ngươi tuyệt đối không được bước ra khỏi hang đá."
Trong đầu nàng chợt vang lên lời dặn dò trước kia của A Cửu, đôi chân như bị đóng đinh trong động, làm thế nào cũng không chịu bước ra ngoài.
"A Cửu?"
"Ta là A Cửu, Sở Hòa, ra đây."
Sự nghi ngờ trong lòng Sở Hòa càng sâu, nàng cảnh giác lùi lại hai bước, tự nhiên không hề có ý định đi ra ngoài.
Một tiếng xé gió chợt ập tới, trong bóng đêm phóng ra một chiếc lưỡi dài ướt át. Chỉ trong nháy mắt, nó quấn chặt lấy eo Sở Hòa, rồi cứ thế giật mạnh về sau. Cả người Sở Hòa liền bị lôi tuột ra ngoài.
"Phái!"
Đám bọ phát sáng màu lam đồng loạt bay ra ngoài, tụ lại quanh người Sở Hòa.
Bị treo lơ lửng giữa không trung, Sở Hòa ngẩng đầu nhìn lên, trái tim suýt nữa thì ngừng đập.
Một con cóc màu vàng to bằng nửa người, toàn thân phủ đầy những nốt sần và dịch nhầy tởm lợm. Chiếc lưỡi của nó vô cùng dài, chính là thứ đang quấn lấy Sở Hòa treo giữa không trung.
Khóe miệng con cóc không ngừng rớt dãi. Nhìn bộ dạng nó, có vẻ rất muốn nuốt chửng nàng, nhưng vì vướng lệnh của chủ nhân nên chưa dám vọng động.
"Cổ mẫu, là của ta."
Trên đầu con cóc, có một bóng người đang ngồi.
Cũng một thân y phục đỏ thẫm đến mức sắp đóng thành lớp vảy máu, cũng mái tóc dài màu bạc xõa tung lòa xòa che khuất khuôn mặt, chỉ lờ mờ nhìn thấy đôi mắt đỏ nguy hiểm thấp thoáng sau làn tóc.
Sở Hòa đung đưa giữa không trung, cảm giác buồn nôn ùa tới: "A... A Cửu?"
"A Thất."
Hắn nhàn nhạt sửa lời, cũng không nói thêm gì với nàng nữa, vỗ vỗ lên đầu con cóc: "Tiểu Hoàng, về thôi."
"Phái!"
Con cóc kêu lên một tiếng khoái chí. Trên đầu đội thiếu niên, trong miệng ngậm cô gái, nó nhảy thoăn thoắt, lao vút đi trong đường hầm tăm tối.
Sở Hòa có linh cảm chẳng lành. Bị cái tên A Thất này mang về, nhất định sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Bị quăng quật lên xuống giữa không trung, nàng suýt lầm tưởng cái eo của mình sắp gãy làm đôi đến nơi.
"A Cửu —— Cứu mạng!"
A Thất ngồi trên đầu con cóc bất động như núi, mái tóc bay tán loạn che kín mặt mũi. Hắn liếc nhìn người phụ nữ đang la hét om sòm bằng nửa con mắt, giọng điệu lạnh tanh.
"Đừng gọi nữa, hắn đang rơi vào trận tử chiến, không về được đâu."
Giọng Sở Hòa nghẹn lại. Trong khoảnh khắc ấy, ý nghĩ đầu tiên nảy lên trong đầu nàng vậy mà không phải là bản thân nên làm thế nào, mà là liệu A Cửu có thực sự không về được nữa hay không.
Những vết thương trên người hắn lần sau luôn nhiều hơn lần trước, lần sau đáng sợ hơn lần trước. Vậy mà hắn chưa bao giờ quên mang bánh bao về cho nàng.
Sở Hòa ngẩng mặt lên: "A Cửu bị làm sao?"
"Bị chúng vây công. Tầm này chắc đã bị xé xác chia năm xẻ bảy xong rồi."
Lời hắn nói "chia năm xẻ bảy", rốt cuộc là có ý gì?
Tuy vóc dáng A Thất trông giống hệt A Cửu, nhưng lại lạnh lẽo vô tình hơn A Cửu rất nhiều: "Tên ngu ngốc kia rõ ràng có được nguyên liệu luyện cổ tuyệt hảo mà không dùng. Dù sao hắn cũng sắp chết rồi, chi bằng để ta dùng nàng ta luyện thành mẫu cổ, đỡ lãng phí."
"Ngươi nói muốn dùng ai luyện thành mẫu cổ?"
Một giọng nói bất thình lình vang lên cùng cơn gió tanh tưởi lạnh lẽo và tiếng côn trùng kêu rợp trời.
Con cóc đột ngột phanh lại. Chiếc lưỡi của nó bị một thanh đao hình lá liễu chém đứt phăng. Đúng lúc Sở Hòa rơi xuống, một cánh tay đã kịp thời vớt lấy nàng.
A Thất đứng dậy từ trên đầu con cóc, nương theo ánh sáng xanh lam yếu ớt, vạt áo hắn bay phần phật. Chỉ một cái giơ tay phẩy nhẹ, vô số phi trùng rụng lả tả xuống đất. Lại có thêm vô vàn loài bò sát nấp trong bóng tối đang như hổ rình mồi nhìn chằm chằm vào hắn.
Sở Hòa được người ôm vào lòng, ngẩng mặt lên, mừng rỡ kêu to: "A Cửu!"
Khoảnh khắc tiếp theo, nét mặt Sở Hòa cứng đờ.
Thiếu niên tóc bạc vẫn tỏa ra mùi máu tươi nồng nặc. Tiếng máu rơi "tí tách" vang vọng trong địa đạo trống trải tựa như khúc nhạc báo tử.
Ngoại trừ cánh tay đang ôm Sở Hòa ra, nửa thân người còn lại của hắn đã dập nát, máu thịt lẫn lộn.
Sở Hòa bàng hoàng hồi lâu: "A Cửu... Tay của ngươi đâu?"
A Cửu hờ hững liếc mắt một cái, tựa hồ không để tâm. Hắn buông tay ôm nàng ra, moi từ trong ngực một gói giấy dầu dính máu nhét vào tay nàng: "Đồ ăn hôm nay."
Sở Hòa nắm chặt gói giấy: "Ngươi bị thương ra nông nỗi này rồi mà còn đi cướp đồ ăn!"
A Cửu bị nàng gào cho một trận cũng nổi cáu: "Còn chẳng phải vì ngươi ăn quá nhiều sao!"
A Cửu cười nhạt: "Giết ngươi, ta chỉ cần dùng một nửa sức mạnh là đủ."
"Cuồng vọng."
Bọn họ giao tiếp bằng tiếng Miêu. Tuy Sở Hòa không hiểu họ nói gì, nhưng nương theo bầu không khí căng thẳng cũng đoán được phần nào.
Nhìn thân thể máu thịt lẫn lộn của A Cửu, nàng chợt nhận ra một điều: bản thân nàng sẽ trở thành gánh nặng cho hắn.
A Cửu quay đầu lại, giơ cánh tay còn lành lặn lên. Con thanh xà quấn trên cổ tay hắn hướng đầu về phía Sở Hòa, khạc chiếc lưỡi đỏ lòm ra đầy nguy hiểm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)