"Chẳng phải bảo ngươi đi rồi sao... Đồ ngốc này, ngươi quay lại... làm cái gì?"
"Ngươi sắp chết rồi thì bớt nói lại đi!" Thấy hắn vẫn còn sức chửi mắng, trong mắt Sở Hòa lóe lên tia hy vọng. Đôi tay không ngừng hoạt động, tiếp tục gạt đống thi thể cổ trùng đang lấp lấy người hắn ra.
"Ta đưa ngươi về hang đá, ở đó có rất nhiều lọ thuốc. Giống như lúc trước vậy, ngươi dùng số thuốc đó, nhất định sẽ mau chóng khỏe lại thôi."
Sở Hòa xốc nửa thân trên của hắn lên, cố gắng kéo hắn ra.
Thế nhưng, thứ nàng kéo ra được khỏi đống thi thể cổ trùng, cũng chỉ vỏn vẹn có nửa cái thân trên mà thôi.
Sở Hòa ngơ ngẩn nhìn hắn, rơi vào trạng thái hoang mang vô thức.
Hắn hiện tại, ngay cả một nửa cơ thể toàn vẹn cũng không còn.
"Ta không sống nổi đâu."
Tầm mắt mờ nhòe của Sở Hòa dừng trên khuôn mặt hắn: "Ngươi nói... nói cái gì cơ?"
"Ta không sống nổi đâu." Hắn nói, "Dược nhân dùng cổ trùng nuôi nấng bản thân, đến lúc chết đi, sẽ lại quay ra nuôi nấng cổ trùng. Đối với bọn chúng mà nói, ta chính là thức ăn ngon nhất."
"Nhưng mà... Nhưng mà ngươi lợi hại như vậy, sao có thể cứ thế mà chết được!"
Một giọt chất lỏng ấm nóng rơi xuống phần da thịt nứt toác của hắn, rồi rất nhanh thấm vào da thịt, hòa cùng với máu tanh.
Lông mi A Cửu khẽ run rẩy. Hắn đã chẳng còn chút sức lực nào, ngũ quan cũng đang dần mất đi cảm giác. Điều kỳ lạ là, nhiệt độ của giọt nước mắt này hắn lại cảm nhận được vô cùng rõ ràng.
"Ngươi đang khóc vì ta sao?"
Sở Hòa vội vàng lau mắt: "Ta không khóc!"
"Ta thấy rồi, ngươi khóc."
"Ta không khóc!"
"Ngươi khóc."
"Ta không có!"
"Ngươi có."
...
Tiểu thanh xà ở bên cạnh, nghiêng nghiêng cái đầu.
Sở Hòa thẹn quá hóa giận: "Đã đến nước này rồi, ngươi có thể đừng có gợi đòn như thế được không!"
A Cửu: "Ngươi là vị hôn thê của ta, ta sắp chết rồi, ngươi thừa nhận ngươi khóc vì ta một chút thì mất mát gì!"
Sở Hòa: "... Được rồi, ta khóc."
Nhận được đáp án mong muốn, A Cửu lại rơi vào trạng thái thoi thóp. Hơi thở của hắn trở nên dồn dập, ánh mắt dính chặt vào khuôn mặt nàng một cách cố chấp.
"Ta chết rồi, ngươi sẽ tái giá sao?"
Sở Hòa: "Sẽ."
A Cửu tức nghẹn: "Ta cấm ngươi mang Tiểu Bảo đi tái giá."
"Vậy ta vứt Tiểu Bảo lại rồi đi tái giá."
Kẻ sắp chết nghiến răng nghiến lợi: "Sở Hòa, ngươi nói vài câu êm tai dỗ dành ta thì chết à?"
Sở Hòa: "Ngươi không phục thì đợi thương thế bình phục rồi hẵng tới dạy dỗ ta."
Sở Hòa một tay xách cái chân kia, lại cõng lấy thân thể tàn khuyết của hắn, cắn răng chịu đựng cái lạnh thấu xương, từng bước mang hắn bò khỏi núi xác, vượt qua biển máu.
Tiểu thanh xà trườn theo phía sau, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn lại.
Cằm A Cửu tựa trên vai nàng, nghe thấy tiếng thở dốc ngày một dồn dập của nàng.
"Sở Hòa, ngươi chỉ đang làm chuyện vô ích thôi."
"Không thử làm sao biết được?" Sở Hòa nói, "Ta thấy mấy cái thuật vu cổ của các ngươi lợi hại lắm, hoạt tử nhân nhục bạch cốt cũng đâu phải chuyện không tưởng. Ta nhặt về cho ngươi một cái chân, tương lai ngươi có một tay một chân, tuy nhìn hơi khó coi một tí, nhưng chống nạng thì vẫn đi đứng được mà."
Sở Hòa nghiêng đầu nhìn hắn một cái: "Đợi ngươi khỏe lại, ta sẽ đưa ngươi về Trung Nguyên. Nhà ta có rất nhiều tiền, sau này ta nuôi ngươi."
Bên tai nàng chợt vang lên một tiếng cười khẽ khàng ngắn ngủi.
Cũng không rõ là đang chế giễu nàng ngu muội vô tri, hay là mù quáng lạc quan.
"Không phải ngươi nói... phụ thân ngươi không thích ta, chê ta không có tiền, lại chê ta học thức kém cỏi sao."
"Không sao hết, nếu cha ta chê ngươi, ta sẽ dẫn ngươi dọn ra ngoài ở."
"Người Trung Nguyên đa phần cổ hủ cứng nhắc, ngươi không sợ... bị người ta chỉ trỏ bàn tán sao?"
"Ta còn dám bỏ nhà theo ngươi, dăm ba lời bàn tán đó ta sợ cái gì?"
Ngay tại khoảnh khắc này, chính Sở Hòa cũng không phân định rõ được rốt cuộc mình đang diễn kịch cho qua chuyện, hay đã nhập vai đến mức tưởng giả thành thật. Lời nói dối thốt ra quá nhiều, ngay cả nàng cũng khó mà phân biệt được ranh giới giữa hiện thực và ảo ảnh.
Trên con đường được thắp sáng leo lét bằng đốm sáng màu lam này, bọn họ vốn dĩ đã chẳng thể thoát ra nổi.
Vậy nên thật hay giả, cũng đâu còn quan trọng nữa.
"Trung Nguyên... trông như thế nào?"
Giọng nói của thiếu niên càng lúc càng yếu ớt, tựa đầu vào vai nàng, nhẹ bẫng tựa như một chiếc lông chim, chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ tan biến.
Bước chân Sở Hòa cũng ngày một chậm dần, nặng trịch tựa như đeo chì. Con đường hầm tăm tối sâu thẳm này, dường như đang khao khát muốn giữ nàng lại.
"Trung Nguyên đẹp lắm. Ví như vùng Giang Nam ta sống, mùa xuân có thể ngắm hoa, mùa hạ có thể hái sen, mùa thu nhặt lá vàng, mùa đông ngắm tuyết rơi. Nơi đó còn có rất nhiều món ăn ngon. A Cửu, ngươi nhất định sẽ thích."
Người trên lưng không có động tĩnh đáp lại.
Tầm mắt mờ ảo của Sở Hòa vẫn hướng về phía trước: "Nếu như... nếu như chúng ta có thể cùng nhau đến Trung Nguyên thì tốt biết mấy."
Một tiếng động khô khốc vang vọng trong không gian đục ngầu, nghe chói tai một cách dị thường.
Hai bóng người xuất hiện, nhìn xuống hai kẻ đang ngã gục trên mặt đất hệt như đang nhìn bầy kiến hôi.
Một kẻ lên tiếng cười nhạo: "Hiện giờ thiếu chủ đã chém dứt thất tình lục dục, Cổ Vương này đã luyện thành!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
