A Cửu liếc nhìn nàng một cái, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ khó tả. Lần này hắn vậy mà không từ chối, đưa lên miệng cắn một miếng.
Chẳng ngon lành gì.
Mắt Sở Hòa đảo một vòng, nắm lấy góc áo kéo hắn tới bên vũng nước. Nàng ngồi xổm xuống, chỉ tay xuống nước nói: "Ta thấy dòng nước này có vẻ là nước động. Ngươi xem, liệu bên dưới có mạch nước ngầm thông ra ngoài không?"
A Cửu đáp: "Không có."
Sở Hòa cũng biết bản thân lại suy nghĩ viển vông, cúi đầu thở vắn than dài.
A Cửu không có hứng thú với sự biến hóa cảm xúc của nàng, lười hỏi thêm một câu.
Sở Hòa diễn kịch không nổi nữa, lại túm túm góc áo hắn: "A Cửu."
A Cửu hỏi: "Lại cái gì?"
"Ngươi chưa từng nghĩ tới chuyện rời khỏi đây sao?" Sở Hòa nói, "Chúng ta có thể ra thế giới bên ngoài. Nơi đó ban ngày có mặt trời, ban đêm có ánh trăng, có bốn mùa luân chuyển, gió mát nhẹ thổi."
A Cửu chẳng mảy may xúc động: "Những thứ ngươi nói ta chưa từng thấy, có thể thấy hay không cũng chẳng sao cả."
Mí mắt Sở Hòa giật giật: "A Cửu, ngươi đâu thể để chúng ta sống cả đời ở cái nơi tối tăm mù mịt này được. Hiện tại chỉ có hai chúng ta thì không sao, lỡ như... lỡ như Tiểu Bảo của chúng ta ra đời thì sao?"
A Cửu: "Tiểu Bảo là ai?"
"Là con của chúng ta đó!"
Sở Hòa đứng bật dậy, chộp lấy tay hắn áp lên bụng dưới của mình, nói như thật: "Ngươi từng bảo nếu chúng ta có con thì sẽ gọi là Tiểu Bảo. Trẻ con mong manh yếu ớt lắm, ốm đau thì phải tìm đại phu, đến lúc biết chạy nhảy thì phải mời tiên sinh khai tâm dạy học đọc sách viết chữ. Tương lai trưởng thành, là con trai thì còn phải cưới vợ sinh con. Chúng ta đâu thể để Tiểu Bảo bị nhốt mãi ở cái nơi quỷ quái này được!"
A Cửu: "..."
"Ta thì thế nào cũng được, chỉ cần có ngươi ở bên, sống ở đâu cũng thấy thoải mái. Nhưng ta không thể để Tiểu Bảo phải chịu khổ cực theo chúng ta."
Nàng diễn vô cùng chân thành, chưa làm mẹ mà đã tỏa ra ánh sáng hào quang của tình mẫu tử.
Nhưng A Cửu đâu dễ bị lừa đến vậy: "Trong bụng ngươi không có Tiểu Bảo."
Nói cách khác là nàng không hề mang thai.
Sở Hòa không biết lấy dũng khí ở đâu ra, tiếp tục lừa gạt: "Bây giờ thì chưa có, nhưng hôm qua chúng ta... hôm qua chúng ta đã như vậy rồi, nói không chừng một tháng nữa là ta có thai ngay ấy chứ!"
Bàn tay cầm nửa cái bánh bao của A Cửu run lên: "Như vậy?"
"Thì là... thì là chúng ta có da thịt kề cận với nhau đó!" Sở Hòa đưa tay ôm lấy hai gò má nóng bừng, quay mặt đi, ngượng ngùng khôn xiết: "Chỉ cần có tiếp xúc da thịt là có khả năng mang thai, ngươi không biết sao?"
A Cửu: "..."
Hắn thực sự không biết.
Sở Hòa đưa lưng về phía hắn, giọng điệu thẹn thùng nũng nịu đến mức khiến người ta nổi cả da gà: "Huống hồ chúng ta còn thân mật... lâu như vậy, bây giờ có muốn... tránh thai chắc cũng không kịp nữa rồi. Hơn nữa ngươi lại lợi hại như thế, còn... nồng nhiệt như thế..."
A Cửu: "..."
Sở Hòa xoay người lại nhìn hắn, đôi mắt chứa chan tình ý: "Lỡ như ta mang thai đôi, cũng đâu phải là chuyện không thể."
"Bộp" một tiếng, nửa cái bánh bao trong tay A Cửu rơi xuống đất.
"Thế nên, A Cửu à." Sở Hòa nắm lấy tay hắn, trịnh trọng nói: "Vì tương lai của con chúng ta, chúng ta phải nghĩ cách rời khỏi nơi này, có đúng không?"
Sở Hòa lại làm ra vẻ lo lắng sốt ruột: "Nếu không rời đi... Tiểu Bảo của chúng ta vừa mới sinh ra đã bị người bề trên bắt đi làm dược nhân thì phải làm sao?"
A Cửu tuy có vóc dáng cao ráo, nhưng trong chuyện nam nữ lại hệt như một tờ giấy trắng. Mấy lời hồ ngôn loạn ngữ của Sở Hòa vậy mà thành công khiến hắn tin đến quá nửa.
Họ trước kia đã có phu thê chi thực, nàng không mang thai Tiểu Bảo cũng không sao.
Nhưng ngày hôm qua bọn họ lại da thịt kề cận, lại còn ôm ấp âu yếm lâu đến vậy, thế nên lần này nàng có khả năng rất cao sẽ mang thai Tiểu Bảo.
Đúng như Sở Hòa đã nói, hắn lợi hại như vậy, nàng mang thai đôi cũng là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra!
Sở Hòa thầm cắn răng, quyết định ban cho thiếu niên không rành thế sự này một chút ngon ngọt.
Nàng nhón chân lên, chậm rãi ghé sát vào: "A Cửu, Tiểu Bảo của chúng ta, tuyệt đối không thể sinh ra ở cái nơi này được."
Khoảnh khắc đôi môi chạm nhau, cả người hắn nháy mắt căng cứng.
Trong mật thất u ám, ánh nến khẽ chập chờn.
Trên sàn nhà la liệt những hình nhân bằng gỗ. Chúng vỡ nát thành từng mảnh, tựa như những người sống vừa trải qua một cuộc tàn sát câm lặng, bị xé nát đến rơi rớt tả tơi.
Một bóng người tĩnh tọa giữa đống hỗn độn ấy.
Tiếng trang sức bạc va chạm vào nhau vang lên leng keng lanh lảnh êm tai. Mái tóc khẽ đung đưa, chiếc khuyên tai đính đá quý màu đỏ thoắt ẩn thoắt hiện trong suối tóc, lóe lên những tia sáng lạnh lẽo.
Bàn tay trắng bệch nhặt ra một hình nhân hoàn hảo từ đống gỗ vụn, tỉ mỉ ngắm nghía, đôi mắt màu đỏ thẫm hẹp dài khẽ nheo lại.
Bên ngoài mật thất, các môn đồ Vu Cổ môn đang canh gác.
"Trưởng lão nói thiên phú của thiếu chủ cực kỳ xuất chúng, chắc chắn sẽ là người nhanh nhất có thể chặt đứt thất tình lục dục để trở thành Nhân Cổ chi vương tuyệt hảo."
"Đó là đương nhiên. Chỉ cần thiếu chủ trở thành Cổ Vương, thực lực của Vu Cổ môn chúng ta sẽ đạt đến mức các đại phái ở Trung Nguyên cũng không theo kịp."
"Hiện giờ thiếu chủ đã chém đứt sáu tình năm dục, chỉ còn lại một tình một dục, ngày trở thành Nhân Cổ chi vương không còn xa nữa."
"Cứ chờ xem, ngày Vu Cổ môn chúng ta hưng thịnh trở lại không còn xa đâu."
A Cửu lại ra ngoài giết người.
Sở Hòa không rõ rốt cuộc hắn đã tin nàng chưa, cũng chẳng biết hắn có định đưa nàng thoát khỏi cái nơi quỷ quái này không. Nàng chỉ đành như trước đây, ở lại trong hang đá chờ hắn về.
Chỉ là lần này, thời gian chờ đợi dường như lâu hơn thường lệ rất nhiều.
Sở Hòa nhiều lần ngóng ra cửa hang, đi tới đi lui lẩn quẩn quanh đó, vẫn không thấy bóng dáng ai.
Nàng nóng ruột như lửa đốt: "Xong rồi xong rồi, hắn sẽ không xảy ra chuyện gì chứ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



