A Cửu cố dùng tay gạt nàng xuống, nhưng chẳng biết nàng lấy đâu ra sức lực, giống như miếng cao dán da chó bóc không rứt, dùng cả tay lẫn chân bám chặt lấy người hắn.
Vạt áo khoác trên người hắn khẽ tuột xuống, vòm ngực rộng mở, bờ vai trần của thiếu niên nửa kín nửa hở. Tuy vóc dáng mảnh khảnh, nhưng đường nét lại đẹp đến nao lòng.
Sở Hòa lập tức chen vào, kề sát lớp da thịt của hắn.
Cơ thể A Cửu khẽ run rẩy, suýt chút nữa chật vật ngã xuống giường đá.
Sở Hòa ý thức mơ hồ, vùi mặt vào hõm cổ hắn. Hơi thở phả dọc theo cần cổ hắn, từng nhịp từng nhịp, mang đến một cảm giác ngứa ngáy kỳ lạ.
A Cửu vươn tay lên, những chiếc móng tay sắc bén chĩa thẳng vào chiếc cổ yếu ớt của nàng.
Tiểu thanh xà ở bên cạnh lại điên cuồng kêu "tê tê".
Tay A Cửu run lên: "Ngươi nói nàng... nàng muốn tuẫn tình vì ta sao?"
Tiểu thanh xà gật đầu thật mạnh.
A Cửu mím chặt môi, đường nét nơi cằm trở nên căng cứng, không muốn cúi xuống nhìn nàng.
Trớ trêu thay, cho dù hắn không nhúc nhích, sự tồn tại của nàng vẫn mãnh liệt đến thế. Hơi thở cũng vậy, sự tiếp xúc da thịt cũng thế, cả nhịp tim đập dồn dập rộn ràng kia nữa, tất thảy đều khó lòng phớt lờ được.
Sở Hòa thần trí không rõ, cũng không biết là gặp mộng mị gì, nàng khẽ rên rỉ một tiếng, rồi đáng thương khóc nức nở.
"A Cửu, A Cửu... Ngươi đừng chết."
Một lúc lâu sau, trong tiếng khóc thút thít không ngừng của cô gái, giữa hang đá lạnh lẽo truyền đến tiếng hừ lạnh khinh khỉnh của thiếu niên.
"Thật ồn ào."
"Ta mới không dễ dàng chết như vậy đâu."
Ngón tay trỏ còn rỉ máu của cô gái bị những ngón tay thon dài rõ khớp xương nhẹ nhàng nâng lên. Liếc mắt nhìn vết thương trên đó, hắn không ngần ngại trào phúng:
"Ngu ngốc."
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, thiếu niên cúi đầu xuống, ngậm lấy ngón tay nàng vào miệng. Đầu lưỡi đẩy chạm vào vết thương nhỏ xíu kia, chậm rãi chà xát miết nhẹ.
Kể từ khi bị bắt cóc một cách khó hiểu đến Miêu Cương, rồi lại bị ném vào cái thế giới ngầm đầy rẫy hiểm nguy này, Sở Hòa mới có một giấc ngủ ngon lành đến vậy.
Nàng không biết mình đã ngủ bao lâu, chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái. Nhưng ngay khoảnh khắc mở mắt ra, nàng mới muộn màng nhận ra có điều không ổn.
Lồng ngực đầy rẫy vết thương, nhiệt độ lạnh lẽo, xúc cảm chạm vào cũng chẳng được dễ chịu cho cam.
Sở Hòa giật mình ngẩng đầu lên, chạm phải một đôi mắt đỏ thẫm sâu thẳm.
"Vẫn chưa ôm đủ à?"
Cơ thể Sở Hòa run lên, vội vã lùi về phía sau. Vì động tác quá gấp gáp, nàng ngã đập đầu xuống giường đá, phải choáng váng một lúc mới lồm cồm bò dậy được.
Nàng đưa tay ôm đầu, nở một nụ cười lấy lòng: "A Cửu, cơ thể ngươi đã khỏe rồi sao?"
A Cửu trông có vẻ không muốn phản ứng lại, cử động cánh tay còn hơi đau nhức một chút, rồi bước xuống giường, vơ lấy y phục mặc vào, cất bước đi ra ngoài.
Sở Hòa vội hỏi: "Ngươi đi đâu thế?"
A Cửu không hề quay đầu lại: "Giết người."
Hắn ra khỏi hang đá rồi không còn chút động tĩnh nào nữa.
Sở Hòa lúc này mới hiểu ra, việc hắn mỗi ngày đều phải rời khỏi hang động chính là để đi giết người. Dược nhân vốn dĩ trưởng thành trong sự chém giết lẫn nhau, nếu một ngày không giết ai, rất có thể sẽ bị kẻ khác kết liễu.
Sở Hòa ôm đầu, lại thấy dở khóc dở cười.
Nơi này quả thực là một lò sát sinh quy mô lớn, nàng nhất định phải tìm cách rời khỏi đây!
Chẳng rõ bao lâu sau, A Cửu lại một lần nữa trở về với toàn thân bê bết máu.
Sở Hòa đang ngồi bên vũng nước ngẫm nghĩ cách thoát ra ngoài, thình lình bị một gói giấy ném trúng. Nàng giật mình hoàn hồn, nhìn gói giấy dầu nhuốm máu trong lòng, lại ngẩng đầu lên: "A Cửu, ngươi về rồi."
A Cửu hờ hững "ừ" một tiếng, tiện tay vớ lấy một lọ thuốc, bắt ra từ bên trong một con sâu thịt đang ngoe nguẩy. Tiếp đó hắn xắn tay áo lên, để lộ ra những vết thương dọc ngang sâu hoắm thấy cả xương trên cánh tay.
Con sâu thịt bị hắn bóp nát thành bãi sền sệt, rơi xuống vết thương, bốc lên làn khói xanh lá mờ ám. Thần kỳ thay, vết thương trên tay hắn liền khép miệng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Vẫn giống như trước đó, những mầm thịt ngọ nguậy, tựa hồ có hàng vạn cổ trùng đang kết lại tạo thành lớp da thịt mới.
Bất kể xem qua bao nhiêu lần, Sở Hòa vẫn thấy da đầu rần rần tê dại.
Nàng cẩn thận lên tiếng hỏi: "Đối thủ của ngươi... càng ngày càng lợi hại sao?"
A Cửu nhìn nàng.
Sở Hòa nói: "Trước kia ngươi sẽ không bị thương nặng đến thế."
"Cũng chỉ là một đám sâu bọ bằng xương bằng thịt mà thôi, có gì lợi hại hay không chứ? Sớm muộn gì ta cũng sẽ giết sạch bọn chúng."
Tuy rằng cổ trùng và thuốc của hắn có thể làm lành những vết thương kinh khủng trên cơ thể, nhưng sẹo thì vẫn sẽ để lại.
Chém giết suốt bao nhiêu ngày, những dược nhân có thể sống sót đến giai đoạn cuối cùng này, chắc chắn đều thuộc nhóm mạnh nhất.
Đối thủ mà A Cửu sẽ gặp phải sau này chỉ có thể càng ngày càng mạnh.
Sở Hòa liếc nhìn đồ ăn trong tay, gói giấy vẫn dính máu như mọi khi. Nàng đã sớm đoán được mọi tài nguyên ở nơi này đều phải tranh cướp mới có được. Chút thức ăn nàng ăn mấy ngày qua chắc chắn cũng là do hắn cướp được trong lúc chém giết.
Trong gói giấy hôm nay chỉ có một cái bánh bao.
Sở Hòa bẻ đôi cái bánh, phân vân một thoáng, rồi vẫn quyết định đưa nửa lớn hơn cho hắn: "Ngươi cũng ăn đi."
A Cửu không có động tĩnh gì: "Ta không đói."
Sở Hòa mím môi, đứng dậy đi qua, liếc nhìn bàn tay đầy máu bẩn của hắn, đưa tay nắm lấy.
Phản ứng bản năng của A Cửu là rụt tay về.
Nhưng Sở Hòa cũng không biết lấy đâu ra lá gan, nắm chặt không buông. Nàng dùng chiếc khăn đã được giặt sạch lau kỹ tay hắn, đến cả những kẽ móng tay cũng không bỏ qua.
A Cửu vô cùng mù mịt, không hiểu việc nàng làm có ý nghĩa gì.
Sở Hòa nhét nửa cái bánh bao vào bàn tay đã sạch sẽ của hắn: "Ngươi ăn đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



