Nhưng xem bộ dạng thiếu niên Miêu Cương kia có vẻ như chẳng muốn lo chuyện bao đồng. Hắn chỉ lẳng lặng tựa vào cửa xe, trêu đùa con thanh xà trong tay, đến mi mắt cũng chẳng thèm nâng lên một cái.
Nghe đồn người Miêu Cương rất quỷ quyệt, nhưng thông thường bọn họ cũng không muốn dính dáng vào ân oán của người Trung Nguyên.
Tên thủ lĩnh thầm thở phào, nhưng vừa may lại vừa rủi là gã tinh mắt, chú ý thấy có một đôi bàn tay trắng trẻo như ngọc đang bám trên cánh tay thiếu niên. Đôi bàn tay ấy tựa như cành liễu mới nhú vào mùa xuân, thon dài mềm mại, đầu ngón tay óng ả như mỡ đông.
Dựa vào kinh nghiệm của gã, người nấp sau lưng thiếu niên, chắc chắn là một đại mỹ nhân.
Tên thủ lĩnh bất động thanh sắc, thúc ngựa di chuyển từng chút một. Dần dần, khuôn mặt của cô gái trốn sau lưng thiếu niên hiện ra, trong mắt gã xẹt qua một tia kinh ngạc vì vẻ đẹp của nàng.
Băng cơ ngọc cốt, nhan sắc chói lọi.
Sở Hòa cảm nhận được những ánh mắt dò xét tìm tòi kia, không khỏi nắm chặt lấy cánh tay A Cửu, hơi dùng sức.
Đối với cái nghề thổ phỉ này mà nói, giết người phóng hỏa, cướp của đoạt sắc, vốn dĩ chính là nghề nghiệp của bọn chúng.
"Ây da, nơi này còn giấu một đại mỹ nhân nữa kìa!"
Lại có thêm một tên thổ phỉ cưỡi ngựa đuổi tới. Tên này là một gã chột mắt. Gã toan tiến lên, nhưng tên thủ lĩnh đã giơ tay cản lại.
"Đại ca?"
Tên thủ lĩnh đầy kiêng dè liếc nhìn thiếu niên: "Đó là người Miêu Cương. Nếu là người của Vu Cổ môn thì khó đối phó đấy."
Vừa nghe nhắc đến Vu Cổ môn, gã chột mắt liền rùng mình một cái.
"Nhưng mà... đại mỹ nhân nhường này, nếu cứ thế dâng lên thì..."
Tên thủ lĩnh hạ giọng nói: "Được rồi, chuyện này cần phải bàn bạc cho kỹ."
Nếu không nhờ tính tình cẩn trọng, gã đã chẳng thể ngồi vững trên cái ghế thủ lĩnh này.
Gã chột mắt vẫn còn thèm, luyến tiếc ngoái đầu nhìn lại một cái. Và cũng chính cái nhìn này, đôi mắt gã đột nhiên hằn đầy tia máu, nhãn cầu lồi ra. Trong tiếng kêu la thảm thiết, tròng mắt gã rơi thẳng ra khỏi hốc mắt.
Từ trong hốc mắt trống rỗng ròng ròng máu tươi, mấy con rết bò ra, rất nhanh đã phủ kín nửa khuôn mặt của gã.
Chẳng biết là từ lúc nào, cũng chẳng biết là bị ra tay bằng cách nào, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, hốc mắt gã vậy mà lại biến thành một cái tổ để ấu trùng ấp nở.
Người đàn ông mù cả hai mắt ngã lăn xuống đất, ôm mặt kêu gào thảm thiết.
Những kẻ khác đều bị dọa cho khiếp vía.
Tên thủ lĩnh thổ phỉ lập tức nhìn về phía trước, vừa kinh hãi vừa tức giận: "Công tử, chúng ta và ngài không thù không oán, tại sao ngài lại ra tay độc ác như vậy?"
Thiếu niên xoắn xoắn lọn tóc tết trên đầu ngón tay, giọng điệu lạnh lẽo thâm trầm: "Các người ồn ào quá."
Gã đàn ông ngã trên mặt đất đã không còn chút động tĩnh nào. Cơ thể gã dường như đã trở thành bữa ăn thịnh soạn nhất cho đám côn trùng. Vô số con bọ nhiều chân bâu vào hút máu rỉa thịt, chỉ trong chốc lát, cơ thể gã đã biến thành một đống bùng nhùng máu thịt lẫn lộn.
Tên thủ lĩnh kinh hãi tột độ, bàn tay nắm dây cương cũng hơi run rẩy: "Nếu có chỗ nào đắc tội, chúng ta xin gửi lời tới công tử..."
"Ta nói, các người quá ồn ào."
Trong chớp mắt, tiếng kêu la thảm thiết vang lên không ngớt.
Từng tên thổ phỉ một ngã ngựa, kinh hoàng cào cấu da thịt chính mình. Bọn chúng chỉ cảm thấy dưới lớp máu thịt kia dường như có thứ gì đó đang cuộn trào ngọ nguậy, thế nhưng dù có dùng móng tay móc cả thịt ra, vẫn chẳng lôi ra được dị vật nào.
Tên thủ lĩnh theo phản xạ quay người định bỏ chạy. Nhưng chỉ trong chớp mắt, mùi thịt thối rữa đã xộc thẳng vào mũi. Gã run lẩy bẩy, cứng ngắc cúi đầu xuống, nhìn thấy phần da thịt trên mu bàn tay mình đang thối rữa dần.
Cũng vừa đúng lúc gã cúi đầu xuống, chiếc cổ mỏng manh rốt cuộc không chịu nổi sức ép, cái đầu "phịch" một tiếng rơi lăn lóc trên mặt đất.
"Á ——!!!"
Mọi người trong thương đội sợ hãi túm tụm lại một chỗ, thất thanh la hét.
Sở Hòa cũng muốn hét lên, nhưng sợ làm ồn lỗ tai thiếu niên nên chẳng dám phát ra tiếng nào.
Nàng chậm rãi rút bàn tay đang ôm lấy cánh tay thiếu niên về, định bụng lùi lại phía sau.
Nhưng thiếu niên đã quay sang, đôi mắt đỏ thẫm tĩnh lặng nhìn chằm chằm vào nàng.
Chẳng hiểu sao, trực giác mách bảo Sở Hòa rằng, lùi lại lúc này không phải là một ý kiến hay.
A Cửu bỗng nhiên nhích người, đưa cánh tay còn lại ra trước mặt Sở Hòa. Đôi mắt hắn cong lên, khóe môi cũng vẽ nên một nụ cười xinh đẹp tuyệt trần.
"Chán tay bên này rồi thì đổi tay kia cho ngươi ôm đấy."
Từ ngữ lặp lại, nghe đến là sởn da gà.
Sở Hòa nặn ra một nụ cười, cứng đờ vươn tay ra, ôm lấy cánh tay hắn đưa tới.
Những cái xác thối rữa một cách thảm khốc kia vẫn còn đó, gió đêm thổi qua nồng nặc mùi hôi thối khó ngửi.
Sở Hòa đành phải vùi mặt vào ngực hắn, sau một hồi nhắm mắt làm ngơ, nàng ỉu xìu lúng búng lên tiếng: "Lần sau, ngươi có thể dùng biện pháp nào nhẹ nhàng hơn chút được không?"
A Cửu rủ mắt nhìn xuống mái tóc đen mềm mại của nàng. Suối tóc trắng như tuyết của hắn cũng rủ xuống, tựa như đang đan cài vào làn tóc đen của nàng.
Hắn vươn tay, đầu ngón tay chọc chọc lên đỉnh đầu nàng, chớp mắt vô tội hỏi: "Sợ à?"
"Không." Sở Hòa vẫn không ngẩng đầu lên, lí nhí đáp: "Chỉ là thấy cay mắt quá thôi."
A Cửu ngẫm nghĩ một chút về cụm từ "cay mắt" này, rồi toét miệng cười: "Được thôi, lần sau không làm ngươi cay mắt nữa."
Người của thương đội trơ mắt nhìn lũ thổ phỉ hung hãn chỉ trong chớp mắt đã hóa thành những đống thịt băm, cả người run lên bần bật. Bọn họ thầm may mắn vì đã giữ được mạng trước đám thổ phỉ, nhưng đồng thời lại càng thêm hoảng sợ tột độ.
Thiếu niên Miêu Cương áo đỏ tóc bạc này luôn nở nụ cười trên môi, trông có vẻ dễ gần, nhưng thực chất lại mang sát tâm cực kỳ nặng.
Bọn họ nơm nớp lo sợ, chỉ e không cẩn thận liền âm thầm trở thành cái xác không toàn thây tiếp theo.
Cũng may bọn họ rất nhanh đã tới được một thị trấn tên là "Kiêu". Vừa vào thành, đám người liền tản ra đường ai nấy đi với thiếu niên Miêu Cương quỷ dị này, ai nấy đều đánh bài chuồn nhanh như chớp.
Có lẽ nào vì bị nhốt dưới lòng đất quá lâu, nên nàng vẫn chưa thích ứng được, đâm ra sinh ảo giác không?
Trái ngược với nàng, A Cửu lại thoải mái hơn nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)