Hắn bước đi thong dong tự tại như đang dạo bước trong sân nhà, thỉnh thoảng đôi mắt xinh đẹp kia lại dừng lại một chút.
Những sạp hàng nhỏ trên phố bày bán đủ loại đồ chơi lặt vặt, nào ô giấy nhiều màu, nào ngọc thạch trang sức sáng lấp lánh, rồi cả mặt nạ rực rỡ đủ màu sắc...
Ánh mắt hắn liên tục lướt qua lướt lại, mơ hồ giấu giếm vài phần tò mò mới mẻ.
Sở Hòa lén nhìn hắn một cái, bỗng nhiên nói: "Khoan đã, chúng ta vào tiệm cầm đồ trước đã."
A Cửu hỏi lại: "Tiệm cầm đồ?"
Đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy từ này, hoàn toàn không hiểu là gì.
"Chính là chỗ để cầm cố đồ đạc đổi lấy tiền ấy."
Sở Hòa kéo A Cửu vào tiệm cầm đồ bên cạnh. Kể từ khi vào nơi đông người này, Sở Hòa thường xuyên chú ý để mắt và nắm lấy tay hắn.
Điều này khiến hắn nảy sinh một loại ảo giác, dường như hắn là một đứa trẻ, còn nàng thì đang sợ hắn đi lạc vậy.
Đến trước quầy, Sở Hòa tháo chiếc vòng tay ngọc trên cổ tay xuống: "Ông chủ, ta muốn cầm vật này."
Ông chủ tiệm cầm lấy chiếc vòng tay ngắm nghía, lại liếc nhìn Sở Hòa. Thấy y phục của nàng sang trọng, chắc hẳn là người biết nhìn hàng, cũng không tiện ép giá quá đáng, bèn đưa ra một con số coi như có thể chấp nhận được.
"Một trăm lượng."
Sở Hòa mím môi. Chiếc vòng tay này chính là món đồ trang sức nàng thích nhất, bằng không lúc bỏ nhà đi đã chẳng mang theo. Nhưng hiện giờ nàng đang thiếu tiền, dù con số này chênh lệch khá nhiều so với lúc nàng mua, nhưng xét tình cảnh túng quẫn hiện tại, vả lại ông chủ ép giá cũng không quá đáng lắm, nàng vẫn gật đầu đồng ý.
"Được rồi, một trăm lượng."
Trên mặt ông chủ tiệm lập tức nở nụ cười, lấy bạc giao cho Sở Hòa, rồi đưa tay định lấy chiếc vòng tay ngọc chất lượng tuyệt hảo kia.
Nhưng ngay trong chớp mắt, chiếc vòng tay đã bị người khác nẫng tay trên.
A Cửu nắm chặt chiếc vòng ngọc lạnh ngắt trong tay: "Đây là đồ của Sở Hòa."
Sắc mặt ông chủ tiệm biến đổi: "Tiền trao cháo múc, hai người rốt cuộc có muốn làm ăn thật không đấy?"
Sở Hòa vội vàng giật lại chiếc vòng từ tay A Cửu, đặt lại vào tay ông chủ tiệm, rồi nói với A Cửu: "Đồ ta đã cầm cho ông ấy rồi, đây là đồ của ông ấy."
"Nhưng đây là đồ của ngươi mà."
Giờ phút này, hắn lại cư xử hệt như một đứa trẻ cố chấp, một mực nhận định thứ đồ từng đeo trên người nàng, thì bắt buộc phải thuộc về nàng.
Sở Hòa nắm lấy tay A Cửu kéo ra ngoài, cố gắng giải thích: "Cầm đồ nghĩa là ta bán món đồ đó cho ông ấy, ta nhận tiền, món đồ kia đương nhiên không còn thuộc về ta nữa. A Cửu, bây giờ chúng ta đang rất cần tiền."
Ánh mắt A Cửu trong veo, lóe lên những tia sáng nhè nhẹ.
Sở Hòa kéo hắn đến trước một gánh hàng rong, mua một xâu kẹo hồ lô, dúi vào tay hắn: "Ngươi ăn thử xem có ngon không."
A Cửu cúi đầu nhìn, đầu tiên là khịt khịt mũi. Chắc là vì không ngửi thấy mùi vị kỳ lạ nào, hắn mới thò đầu lưỡi ra liếm thử một cái.
Trong khoảnh khắc, trong mắt hắn bừng lên một tia sáng rạng rỡ.
Sở Hòa ngửa mặt nhìn hắn, hàng mi cong cong, cười nói: "Thấy chưa, những đồ ăn ngon này phải dùng tiền mới mua được đấy."
Lông mi A Cửu khẽ rung, hắt xuống đôi mắt màu đỏ một bóng râm mờ nhạt: "Không cần dùng tiền, cũng có thể mua được đồ ta muốn."
Sở Hòa trừng mắt nhìn hắn: "Đấy gọi là cướp, không gọi là mua!"
A Cửu "Ồ" một tiếng, cũng không cãi cọ với nàng, cắn một miếng nhỏ lớp đường phủ trên viên sơn tra. Đôi con ngươi ươn ướt vẽ nên những gợn sóng tuyệt đẹp.
Sở Hòa phỏng đoán bộ y phục quý giá trên người mình chắc cũng là do hắn dùng vũ lực "mua" về, trong lòng vẫn còn hơi áy náy. Nhưng sau đó lại tự an ủi mình bằng cách viện cớ rằng A Cửu đã biến tướng cứu người của thương đội khỏi đám thổ phỉ, cứ coi như bộ y phục đó là thù lao đi.
Hắn sống dưới lòng đất quá lâu, thiếu hụt các kỹ năng giao tiếp xã hội bình thường. Ngoại trừ giết người ra, những thứ khác hắn thực sự ngốc nghếch chẳng biết gì.
Sở Hòa sợ hắn thực sự gây ra họa lớn, nên đôi mắt lúc nào cũng phải dán chặt lấy hắn. Bởi vì chú ý thấy hắn luôn thích nhìn ngắm những thứ có màu sắc rực rỡ, nên nàng mới mua xâu kẹo hồ lô đỏ tươi cho hắn nếm thử món mới.
Nàng nói: "Bây giờ chúng ta phải tìm một khách điếm để nghỉ ngơi đã."
A Cửu: "Ta không mệt."
"Ta mệt!"
A Cửu càu nhàu: "Thật là yếu ớt."
Mí mắt Sở Hòa giật giật. Nghĩ đến tình nghĩa vào sinh ra tử, nàng không muốn cãi cọ với hắn, bèn tìm một người qua đường hỏi thăm đường đi, rồi bước về phía trước.
"Khách điếm ở ngay phía trước rồi, chúng ta mau tới đó thôi."
Sở Hòa đi được vài bước, nhận ra không có người đi theo, liền quay đầu nhìn lại. Hắn vẫn đứng chôn chân tại chỗ.
A Cửu cắn một quả sơn tra. Vị chua loét làm hắn cau mày, vẻ mặt như sắp nhăn nhúm lại. Nhưng rất nhanh, vị ngọt của lớp đường lại trào lên, át đi vị chua của quả sơn tra. Vẻ mặt hắn giãn ra, lờ mờ lộ ra vài phần thích thú.
Sở Hòa chống nạnh hai tay: "A Cửu, đi thôi!"
Thiếu niên ngước mắt lên, đảo đảo tròng mắt, rồi vươn một tay về phía nàng.
Sở Hòa đưa tay lên xoa trán thở dài. Nàng dậm chân một cái, nhưng rồi cũng cam chịu quay lại, nắm lấy bàn tay hắn, dắt hắn đi len lỏi giữa dòng người.
Lúc này, nàng thật sự có cảm giác như mình đang phải nắm tay dắt một đứa trẻ sợ đi lạc vậy.
Nghe thấy tiếng "rộp rộp" giòn tan, Sở Hòa vội vàng nhắc nhở hắn: "Hạt không ăn được đâu!"
"Tại sao không ăn được?" A Cửu hỏi lại, "Chúng không có độc, sẽ không bị đau bụng."
Thế này là nói cái kiểu gì vậy?
Sở Hòa: "Đương nhiên là vì hạt không thể ăn được. Ăn trái cây phải nhả hạt, đó là kiến thức cơ bản. Nếu ngươi thích ăn, sau này ta lại mua cho ngươi là được, không cần thiết phải nuốt cả hạt đâu."
Mắt A Cửu sáng rỡ: "Vẫn còn mua nữa sao?"
Sở Hòa nghiêm mặt: "Hôm nay ngươi ăn rồi, không mua nữa."
"Ờ." A Cửu đáp lời cho có lệ, lại cắn một miếng quả nhỏ, cũng chẳng biết hắn có để lời nàng nói vào đầu hay không.
Khách điếm không lớn lắm, chỉ có một ông chủ và hai tiểu nhị. Tiểu nhị đang bận rộn, ông chủ thấy có khách đến cửa liền đon đả ra đón.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



