"Ừ, ta tự chắp vá mình lại rồi."
Sở Hòa: "Ngươi làm thế nào vậy!"
"Đại loại là như thế này." Trong tay hắn hiện ra một hình nhân bằng gỗ nhỏ xíu. Nói là hình nhân, chi bằng nói nó giống với búp bê vu cổ trong lời đồn hơn.
Bẻ gãy một cánh tay của hình nhân, rồi vặn vẹo gắn lại với nhau.
Hắn cầm lấy cánh tay của hình nhân vung vẩy về phía nàng: "Như vậy là ghép lại xong rồi."
Sở Hòa nhìn hình nhân nhỏ, lại nhìn hắn.
A Cửu bật cười thành tiếng, nhét hình nhân vào tay nàng: "Tặng ngươi chơi đấy."
Cùng lúc đó, con thanh xà nhỏ bò ra từ vai hắn, thè lưỡi về phía Sở Hòa, như thể đang chào hỏi nàng.
Cơ thể căng cứng của Sở Hòa rốt cuộc cũng được thả lỏng. Nàng ôm khư khư hình nhân gỗ bằng hai tay, thở phào nhẹ nhõm một hơi dài: "Ta còn tưởng hai chúng ta chết chắc rồi chứ."
A Cửu một tay chống cằm, cười tủm tỉm nhìn chằm chằm nàng.
Sở Hòa không nhịn được ngước mắt nhìn lại.
Đã quen với bộ dạng xõa tóc rối bời, mặc bộ đồ dính đầy máu khô quánh lại như lớp vảy rồng, hệt như một ông hoàng bãi rác của hắn, bây giờ nhìn thấy hắn quần áo sạch sẽ tươm tất, phong cách dị vực mười mươi thế này, nàng còn thấy hơi không quen.
Xe ngựa dừng lại, có người mang đồ ăn đến.
"Trời đã tối, chúng ta định dừng lại nghỉ ngơi ở đây một đêm. Điều kiện thiếu thốn, chỉ có chút cơm canh đạm bạc, mong hai vị đừng chê trách."
Sở Hòa đảo mắt nhìn quanh, lúc này mới phát hiện ra có khoảng chừng mười mấy người đàn ông, vài chiếc xe ngựa chất đầy những thùng hàng. Chỉ có chiếc xe ngựa nàng đang ngồi là trông có vẻ thoải mái đôi chút.
Người mang cơm canh đến thái độ vô cùng dè dặt, cung kính đến mức quỷ dị. Hiển nhiên là gã cực kỳ sợ hãi A Cửu.
A Cửu thì lại tươi cười rạng rỡ, tỏ vẻ vô cùng dễ gần. Hắn nhận lấy đồ ăn, còn vô cùng lễ phép nói lời cảm ơn.
Gã đàn ông lau mồ hôi hột trên trán, vội vã lui ra xa, tụ tập cùng đồng bọn nhóm lửa trại, dựng lều bạt.
Sở Hòa nhích lại gần A Cửu: "Bọn họ là ai thế?"
"Thương đội đi từ Miêu Cương đến Trung Nguyên." A Cửu bẻ cho Sở Hòa một miếng bánh nướng, lại dúi thêm một túi nước vào tay nàng.
Sở Hòa quả thực đang rất khát. Nàng tu liền mấy ngụm nước, mới cảm thấy cổ họng dễ chịu hơn đôi chút. Miếng bánh nướng trong tay tuy nhìn chẳng ra gì, nhưng dù sao cũng tốt hơn nhiều so với việc phải nhai mấy cái bánh bao ngán ngẩm kia.
Thấy tiểu thanh xà trên vai A Cửu cứ nhìn mình chằm chằm, nàng bẻ một mẩu bánh nhỏ, đưa đến tận miệng Tiểu Thanh.
Tiểu Thanh hít hít ngửi ngửi, đớp một ngụm nuốt chửng luôn mẩu thức ăn được đưa tới.
Sở Hòa tự mình cắn một miếng bánh, tò mò hỏi: "Chúng ta thoát ra ngoài bằng cách nào vậy?"
A Cửu vuốt ve đỉnh đầu tiểu thanh xà, giọng điệu nhẹ như mây bay gió thoảng: "Chém giết mà thoát ra."
Sở Hòa "Ồ" một tiếng, không hỏi nhiều thêm nữa.
Nhưng im lặng được một chốc, nàng vẫn không nhịn được: "Ai đã thay quần áo cho ta thế?"
Đôi mắt thâm trầm của A Cửu nhìn chòng chọc vào nàng, không nói nửa lời.
Ngay khoảnh khắc Sở Hòa sắp phơi bày vẻ mặt suy sụp, A Cửu chỉ tay về một hướng: "Bà ấy thay đấy."
Ở phía sau chiếc xe chở hàng xuất hiện một người phụ nữ trung niên. Chắc hẳn bà ấy phụ trách hậu cần trong thương đội, hiện tại đang đun nước sôi.
Sở Hòa lén lút thở phào nhẹ nhõm.
A Cửu: "Ngươi đang may mắn vì người thay quần áo cho ngươi không phải là ta sao?"
Khát vọng cầu sinh của nàng trỗi dậy mãnh liệt: "Không, ta đang than thở nuối tiếc vì người thay đồ không phải là ngươi đấy chứ."
A Cửu mỉm cười: "Lần sau nhất định sẽ là ta."
Vậy thì tốt nhất là đừng có cái lần sau nào nữa.
Sở Hòa kéo cổ áo lên một chút, lại hỏi: "Bộ đồ trên người ta là của thương đội à?"
A Cửu gật đầu.
"Bộ đồ này chắc không rẻ đâu, ngươi lấy đâu ra nhiều tiền thế?"
"Tiền?" Thiếu niên chớp chớp đôi mắt đẹp đẽ, "Bọn họ không đòi ta tiền."
Sở Hòa: "Không đòi tiền á?"
"Đúng vậy, bọn họ quỳ xuống cầu xin ta, nói muốn tặng bộ y phục này cho ngươi. Ta thấy bọn họ khóc lóc thảm thiết quá, nên đành thay ngươi nhận lấy."
Sở Hòa: "..."
Thương đội này chuyên buôn bán lại giữa Trung Nguyên và Miêu Cương, chuyến về này lại xui xẻo đụng trúng phải tên bạo chúa A Cửu này, quả thật là xui xẻo tận mạng.
Ông chủ thương đội đi vệ sinh quay lại, thấy đám tay sai đang nhóm lửa, liền vội vàng chạy tới đạp tắt.
"Gần đây có tin đồn dải này có thổ phỉ hoạt động, các người còn ở đây đốt lửa, chẳng khác nào đang gào thét báo cho bọn chúng biết ở đây có người đợi chúng đến cướp sao? Mau dập lửa đi!"
Những người xung quanh vội vã làm theo, dập tắt ngọn lửa, nhưng đã muộn.
Tiếng vó ngựa từ xa vọng lại, chỉ chốc lát sau, rất nhiều bóng người lăm lăm đại đao đã bao vây thương đội.
Đám người này nếu không nôn hết gia tài ra, e rằng khó mà giữ được mạng.
Khuôn mặt ông chủ thương đội lộ rõ vẻ khó xử. Nếu giao hết tiền ra, vậy coi như năm nay bọn họ trắng tay.
Thế nhưng mạng sống tất nhiên vẫn quan trọng hơn tiền bạc.
Đám thổ phỉ cũng chẳng vội. Chúng thừa hiểu những kẻ này cần phải đấu tranh tâm lý một lúc mới đưa ra được quyết định, hoặc là bỏ tiền lại, hoặc là bỏ lại cả tiền lẫn mạng.
Cùng lúc đó, cặp mắt của tên cầm đầu lũ thổ phỉ cũng đảo quanh quan sát mọi phía.
Thương đội có một người phụ nữ, nhưng lại là một bà thím trung niên, chẳng bõ bèn gì.
Ánh mắt gã lại dừng lại ở chiếc xe ngựa cách đó không xa. Thiếu niên Miêu Cương mặc áo đỏ tóc bạc tựa như một con diễm quỷ trong màn đêm, đặc biệt thu hút sự chú ý.
Tên thủ lĩnh giật nảy mình, tưởng đâu gặp phải diễm quỷ thật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)