Kẻ còn lại lại phóng ánh mắt tham lam về phía cô gái đang tỏa ra hàn khí: "Thể chất của tiện nhân này quả thực cực tốt, dùng nàng ta để luyện cổ, chắc chắn sẽ luyện thành thánh cổ."
Hai gã đàn ông cùng lui về sau một bước, cúi người dang tay hành lễ, cung kính nói: "Thiếu chủ Cổ Vương đại thành, lại có thêm mẫu cổ, quả là phúc lớn của Vu Cổ môn ta!"
Người mặc áo đỏ tóc bạc, trên mặt đeo mặt nạ tiến lên một bước. Chiếc chuông nhỏ trên cổ chân trần khẽ va vào nhau, vang lên âm thanh trong trẻo êm tai.
Chiếc mặt nạ Na màu đen điểm xuyết những hoa văn kỳ dị âm trầm, chỉ để lộ ra đôi mắt đỏ rực trong veo tuyệt đẹp, không pha lẫn chút tạp chất.
Tầm mắt hắn dời xuống.
Cơ thể thiếu niên tàn khuyết nát bấy, đầy mùi máu tanh tưởi buồn nôn.
Thân hình cô gái nhỏ thó nhếch nhác. Cái lạnh thấu xương khiến nàng dù đã mất đi ý thức vẫn vô thức cuộn tròn người lại, hơi thở càng lúc càng yếu đi, phỏng chừng không quá ba nhịp thở nữa sẽ mất mạng.
Không nhận được lời đáp lại của thiếu chủ, hai gã đàn ông liếc nhìn nhau, nhưng rồi cũng nhanh chóng hiểu ra.
Kẻ đã chém đứt thất tình lục dục, đương nhiên sẽ trở nên lãnh đạm, chẳng bận tâm đến thứ gì trên đời nữa.
Một gã đàn ông lên tiếng: "Thiếu chủ, chúng ta sẽ dọn dẹp sạch sẽ ngay đây."
Gã ta khom người xuống, định bụng động vào cơ thể Sở Hòa trước. Đây chính là nguyên liệu luyện mẫu cổ hiếm có, không thể để lãng phí được.
Huyết hoa bỗng nhiên bắn tung tóe. Đầu gã đàn ông nổ tung, biến thành một bãi thịt băm rơi vãi trên mặt đất. Một con bọ cạp độc bò ra khỏi đó, liếm láp vết máu với vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.
Cho đến khi cái xác không đầu của gã ngã rầm xuống đất, đồng môn của gã mới ý thức được chuyện gì vừa xảy ra.
Ngoảnh đầu nhìn lại, thi thể tàn khuyết trên mặt đất kia đã xảy ra biến hóa.
Thân xác A Cửu tan thành tro bụi. Điều nằm ngoài dự kiến là, bên trong đống tro tàn lại xuất hiện một mảnh vỡ sáng bóng như ngọc, toàn thân trong suốt, mang vẻ thánh khiết không hề bị vấy bẩn bởi máu tanh.
Mảnh vỡ kia bay về phía bàn tay tái nhợt, rồi dung nhập vào lớp da thịt, không còn thấy bóng dáng.
"Thiếu... thiếu chủ... dục niệm của ngài chưa... chưa bị..."
Bóng dáng trên vách đá in hằn rõ nét, có thể thấy gã đàn ông kinh hãi lùi lại một bước. Nhưng chỉ trong chớp mắt, cái bóng đó đã bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ, máu thịt rơi lả tả xuống đất nghe cái "rào".
Những con nhện độc màu đen bò lổm ngổm trên vách đá, chẳng biết từ lúc nào đã nhả tơ, tao nhã dệt nên một tấm lưới.
Những ngón tay thon dài trắng bệch chạm vào lòng bàn tay đầy vết xước của Sở Hòa, tựa như đang cảm nhận, lại tựa như đang thăm dò. Sau đó chậm rãi, nắm trọn lấy bàn tay nàng.
Nàng bị một người nhấc bổng lên ôm ngang vào lồng ngực vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Cảm giác lạnh lẽo tức thì tan biến, đôi lông mày nhíu chặt cũng dần giãn ra đôi chút.
Đám bọ phát sáng màu lam vụt tắt, đường hầm chìm vào bóng tối.
Chỉ còn tiếng "leng keng, leng keng" vang lên theo từng bước chân vững chãi, phổ thành một điệu nhạc dị vực u ám quỷ dị.
"Nghe nói thiếu chủ Vu Cổ môn bỏ trốn rồi, chỗ Miêu Cương bên đó đang loạn hết cả lên."
"Làm thiếu chủ ngon lành không muốn, chạy cái gì chứ?"
"Cái này thì ta sao biết được? Dù sao người của Vu Cổ môn có bỏ trốn thì cũng chẳng liên quan gì đến dân thường chúng ta."
...
Sở Hòa bị tiếng trò chuyện ồn ào bên ngoài đánh thức. Mở mắt ra, nhìn thấy trần xe ngựa bằng gỗ, nàng vẫn còn hơi thẫn thờ, chưa phân biệt được rốt cuộc mình đang sống hay đã chết.
Bánh xe chèn qua một cục đá, xóc nảy một cái.
Đầu Sở Hòa cộc vào trần xe, cảm giác đau đớn lập tức mang lại cho nàng cảm giác chân thực.
Chống người ngồi dậy, nàng đảo mắt nhìn quanh. Đây là một thùng xe ngựa có kích thước vừa phải, lại cúi đầu nhìn xuống người mình, nàng đã được thay một bộ y phục sạch sẽ.
Một bộ váy áo màu hồng đỗ quyên. Áo ngắn bên trên thêu hoa văn hoa sen dây leo bằng chỉ bạc, cổ áo hơi mở rộng để lộ chiếc cổ thon thả. Váy dưới rủ xuống mềm mại như mây bay nước chảy, thêu hình đàn bướm tựa như đang muốn tung cánh bay ra.
Nàng vốn quen với cuộc sống của một thiên kim đại tiểu thư, tự nhiên nhận ra ngay bộ quần áo trên người mình không hề rẻ tiền.
Lẽ nào nàng lại xuyên không nữa rồi?
Sở Hòa sờ lên mặt mình, sạch sẽ, không còn chút bụi bẩn nào.
Vẫn là khuôn mặt của nàng.
Sở Hòa chợt nhớ ra điều gì đó.
"A Cửu!"
Nàng bò tới đẩy cửa xe ngựa ra. Khoảnh khắc ấy, tiếng "đinh linh" vang vọng bên tai. Cơn gió nhẹ thổi qua, lọn tóc trắng như tuyết khẽ lướt qua má nàng.
"Có việc gì?"
Mây tan trăng rọi, ánh sáng thanh lãnh hắt lên cành cây, cũng soi sáng thiếu niên mặc áo đỏ đang ngồi một mình trước xe.
Mái tóc bạc như tuyết, vài lọn tóc hai bên được tết thành bím, gộp cùng phần tóc dài còn lại buộc cao thành kiểu đuôi ngựa bằng một dải lụa đỏ. Gió thổi tung đuôi tóc, cũng làm tung bay chiếc khuyên tai bằng lông chim trắng đính hồng ngọc bên dưới tai trái của hắn.
Trên bộ trang phục hoàn toàn khác biệt với người Trung Nguyên là những món đồ trang sức bằng bạc được đính làm điểm nhấn. Đặc biệt là chiếc thắt lưng phác họa vòng eo săn chắc thon gọn kia còn treo một món đồ trang sức hình lông chim làm bằng kim loại màu bạc. Dù cho trời không có gió, chỉ cần hắn hơi nhấc mắt, nhấc chân một cái, những món đồ bạc ấy va vào nhau là đã phát ra tiếng leng keng không ngớt.
Sở Hòa nhất thời ngẩn ngơ: "A Cửu?"
Thiếu niên áo đỏ tóc bạc hơi cúi người, vài lọn tóc xõa xuống từ bờ vai hắn. Dải lụa đỏ buộc tóc trong đêm tối cùng với đuôi tóc vẽ nên một độ cong mềm mại theo gió. Dáng vẻ cười híp mắt của hắn thoạt nhìn vô cùng thân thiện vô hại. Những món bạc sức va vào nhau, thỉnh thoảng truyền đến tiếng vang leng keng nhẹ nhàng mà hoạt bát.
"Sao thế, ngươi ngủ một giấc dậy, liền không nhận ra ta nữa à?"
Sở Hòa chớp chớp mắt, hơi ngửa người ra sau, ngồi thẳng lưng lên. Nàng bàng hoàng một lúc lâu, nhớ lại cảnh tượng thảm liệt lúc ấy, liền nhào tới nắm lấy hai tay hắn lật qua lật lại kiểm tra.
Ngoại trừ thân nhiệt vẫn lạnh ngắt ra, mọi thứ khác đều giống hệt người bình thường.
Thiếu niên gập một chân lên, cười hỏi: "Ngươi còn muốn kiểm tra chỗ nào nữa không?"
Chiếc lắc chân bằng bạc khẽ rung, lấp lánh những điểm sáng phản chiếu từ ánh trăng vằng vặc, càng làm tôn lên nụ cười ngây thơ trong sáng của hắn. Cái bóng đêm tĩnh mịch thanh lãnh này bỗng chốc trở nên náo nhiệt lạ thường.
Sở Hòa vẫn còn hơi ngây ngốc: "Ngươi tự chắp vá mình lại rồi à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

