Bóng nắng ngả về tây, vệt sáng tối cắt khoảng sân ra làm hai nửa. Khói bếp lượn lờ bay lên từ ống khói, cả khoảng sân chìm trong vẻ nửa sáng nửa tối.
Mẹ Chu đang ngồi thái rau trong bóng râm. Những lá rau xanh mướt dưới nhát dao thoăn thoắt của bà biến thành từng sợi nhỏ. Thái được một đống, bà bốc một nắm rải xuống đất.
Con gà mái già dẫn theo một đàn gà con lông vàng óng, kêu “chiếp chiếp” tranh nhau mổ những sợi rau vương vãi trên mặt đất.
“Mẹ, con đưa Giang Hạ đến trạm xá đây.” Giọng nói trầm ấm của người đàn ông vang lên, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh trong sân.
Mẹ Chu giật mình, suýt chút nữa thì thái vào tay!
Bà đặt con dao xuống, cau mày hỏi: “Lại sao nữa? Người không phải đã tỉnh rồi à?”
Rõ ràng lúc nãy bà còn nghe thấy tiếng hai vợ chồng nói chuyện cơ mà.
“Cô ấy bị sốt, sốt đến mức hơi mê sảng rồi, con đưa cô ấy đến trạm xá khám xem sao.” Chu Thừa Lỗi giấu nhẹm một chuyện: Anh nghi ngờ Giang Hạ đã sốt đến hỏng não rồi.
Toàn nói hươu nói vượn.
Tự nhiên lại đi hỏi anh tên gì, rồi còn lẩm bẩm cái gì mà “thế mà lại xuyên sách rồi, thành nữ phụ pháo hôi?”.
Toàn những lời linh tinh lộn xộn, anh nghe chẳng hiểu chữ nào.
Mà cũng chẳng muốn nghe tiếp.
Mẹ Chu nhíu mày: “Cho nó uống một gói thuốc hạ sốt không được à?”
Chu Thừa Lỗi lắc đầu.
Trong lòng mẹ Chu xẹt qua tia chán ghét: “Vậy thì đi đi!”
“Cái gì? Lại đến trạm xá? Sốt thì có chết người được đâu, đi trạm xá làm gì? Chú tư, chú chê nhà mình nhiều tiền hay tưởng nhà ta có núi vàng núi bạc chưa đào thế?” Điền Thải Hoa tay lăm lăm cái kẹp than còn bốc khói đi từ dưới bếp lên, miệng bắn liên thanh như súng máy: “Hôm qua nhảy biển tự tử mới xuất viện, hôm nay lại đi bệnh viện? Hôm nay cô ta lại giở trò gì nữa? Nhảy biển hay thắt cổ? Đập đầu vào tường hay cắt cổ tay?”
“Chú tư, chú có biết bây giờ chị cả không dám ra khỏi cửa nữa không! Cứ bước ra đường là người ta lại xúm vào hỏi chị: “Có phải Giang Hạ nhà chị theo trai bỏ trốn, bị Chu Thừa Lỗi bắt quả tang nên ép cô ta nhảy biển tự tử không? Nghe nói cô vợ người thành phố vừa có học thức vừa đẹp như hoa mà chú tư nhà chị mới cưới về bỏ trốn theo trai, chuyện đó là thật à?”...”
“Chú xem cô ta mới gả về được mấy ngày? Một khóc, hai nháo, ba thắt cổ, bốn bỏ trốn, năm nhảy biển, sáu đập đầu vào tường, cô ta làm đủ cả bộ rồi đấy, rốt cuộc là muốn cái gì? Mặt mũi nhà họ Chu chúng ta bị cô ta vứt sạch sành sanh rồi! Chú không thấy mất mặt nhưng chị thì có, bốn đứa con trai của chị còn phải đi học đấy! Đến cả giáo viên trên trường cũng không nhịn được mà tò mò hỏi han rồi.”
Mẹ Chu nghe mà phiền chết đi được, bực dọc lên tiếng: “Được rồi, đừng nói nữa.”
Bà cũng vô cùng bất mãn với cô con dâu mới cưới này, nhưng con trai rước một thứ như vậy về nhà đã đủ uất ức, khó chịu lắm rồi.
Cũng trách bà không nghe ngóng cho rõ ràng, cứ tưởng cấp trên cũ của con trai coi trọng nó nên mới chủ động nhờ người làm mai, gả con gái sang đây.
Nếu sớm biết Giang Hạ là đứa hay làm mình làm mẩy như vậy, ngay từ đầu bà đã chẳng gật đầu đồng ý mối hôn sự này.
Bà chỉ nghĩ con trai mình là người có bản lĩnh, cấp hai còn chưa tốt nghiệp đã đi tòng quân, vào quân đội rồi thi đỗ đại học, từng ra chiến trường, lập vô số chiến công, thậm chí còn lên tới chức Tiểu đoàn trưởng. Bây giờ tuy vì bị thương mà phải xuất ngũ, nhưng cưới con gái cưng của xưởng trưởng thì cũng hoàn toàn xứng đôi vừa lứa.
Ai ngờ lại rước về một đứa tự cho mình là thanh cao, mắt mọc trên đỉnh đầu, khinh thường cái nhà nông thôn làm nghề bán cá này!
Điền Thải Hoa càng thêm bực tức: “Cô ta dám làm, sao chị lại không được nói? Làm gì có cái loại người như vậy chứ? Không muốn gả thì đừng có gả! Gả về đây không làm việc thì thôi đi, đằng này ngày nào cũng đòi sống đòi chết, chú tư đến cái cửa phòng còn chẳng được bước vào, thế này là sao? Thế này mà gọi là cưới vợ à? Cô ta tưởng mình là công chúa chắc!”
“Chú tư, chú cho chị một câu chắc chắn đi, đến bao giờ vợ chú mới thôi làm loạn? Có còn muốn sống yên ổn qua ngày nữa không hả?”
Chu Thừa Lỗi im lặng một lát: “Chị cả, em đưa cô ấy đi khám bác sĩ trước đã, có gì về rồi nói sau.”
Điền Thải Hoa lúc này mới hài lòng, nhưng vẫn không nhịn được càu nhàu: “Sốt thì đi trạm xá làm gì? Đi trạm xá không tốn tiền chắc? Uống một gói thuốc hạ sốt vào là người chết cũng phải bật dậy nhảy nhót tưng bừng! Chỉ có cô ta là thiên kim tiểu thư, dăm bữa nửa tháng lại chạy tới bệnh viện, hở ra là tiêu tốn tám đồng mười đồng...”
Mẹ Chu dùng sức phập mạnh con dao xuống cái thớt làm bằng gốc cây.
Điền Thải Hoa lập tức ngậm chặt miệng.
Mẹ Chu nhìn sang Chu Thừa Lỗi: “Con đưa nó đến trạm xá khám đi, chữa cho khỏi bệnh rồi thì đưa người trả về nhà mẹ đẻ đi.”
Mẹ Chu chỉ muốn tống khứ con người này đi cho khuất mắt.
Cái của nợ này, nhà họ Chu không rước nổi!
Chu Thừa Lỗi không nói gì, xoay người đi vào nhà.
Điền Thải Hoa lại không nhịn được mà nói với theo: “Mẹ, lúc ly hôn nhớ đòi lại tiền sính lễ với cả tiền thuốc men đấy nhé, không thể để chịu thiệt được!”
Mẹ Chu lạnh lùng lườm chị ta một cái, rút con dao trên thớt ra.
Điền Thải Hoa vội vàng chuồn xuống bếp, nhỏ giọng lầm bầm: “Con nói sai đâu chứ, cô ta gả về đây, chú tư đến cái tay còn chưa được sờ, ly hôn mà không đòi lại sính lễ thì chẳng phải là lỗ to à?”
Hai ngàn tệ lận đấy, gần đủ mua một chiếc thuyền gỗ rồi còn gì.
Mẹ Chu mặc kệ chị ta, tiếp tục thái rau.
Trong căn phòng tân hôn được trang hoàng rực rỡ, Giang Hạ đã nghe không sót một chữ nào cuộc đối thoại bên ngoài.
Cô đánh giá vài món đồ mang đậm dấu ấn thời đại trong phòng: Máy may hiệu Hoa Nam, cửa sổ kính khung gỗ chạm trổ, bóng đèn dây tóc, phích nước nóng kiểu cũ in hình hoa đỏ to, ca tráng men...
Vợ cũ của nam chính cũng tên là Giang Hạ. Dưới ngòi bút của tác giả, đây là một nhân vật ngu ngốc, vô não, một nữ phụ pháo hôi tự tay đánh nát bét ván bài đẹp của đời mình.
Trong sách, gia thế của nguyên chủ rất tốt. Bố là quân nhân xuất ngũ chuyển ngành, làm việc trong cơ quan nhà nước, mẹ là xưởng trưởng xưởng may, gia cảnh vô cùng sung túc.
Cuộc hôn nhân giữa cô và nam chính là do chính bố nguyên chủ đích thân đi tìm lãnh đạo cũ làm mai mối, định ra một mối nhân duyên tốt đẹp.
Ai ngờ nam chính lại bị trọng thương trong lúc làm nhiệm vụ, hỏng mất một bên tai, bất đắc dĩ phải xuất ngũ chuyển ngành.
Xuất ngũ chuyển ngành thì cũng thôi đi, lúc xuất ngũ anh đã mang hàm Trung đoàn trưởng, cho dù giải ngũ thì vẫn có thể được sắp xếp một công việc cực kỳ tốt. Nghe nói nếu ở trên thành phố thì ít nhất cũng là cán bộ cấp Trưởng phòng, còn nếu ở thị trấn thì phải cỡ Bí thư, nở mày nở mặt biết bao nhiêu?
Những người xung quanh nguyên chủ đều vô cùng ngưỡng mộ, khiến cô ta vô cùng đắc ý.
Ai ngờ sau khi lĩnh chứng, gả đến nhà họ Chu rồi, cô ta mới biết nam chính đã từ chối công việc được nhà nước sắp xếp.
Anh là người không ngồi yên được một chỗ, không thích công việc trong biên chế, cũng chẳng ưa việc ngồi văn phòng, anh muốn bôn ba kinh doanh.
Mà cái sự bôn ba của anh, chính là ra biển đánh cá kiếm sống.
Thế này thì khác gì làm một gã ngư dân bán cá cơ chứ?
Nguyên chủ không thể chấp nhận được sự thật này. Cô ta không chấp nhận việc mình phải làm vợ của một gã ngư dân, không chấp nhận việc phải sống ở nông thôn. Thế nên ngay trong đêm tân hôn, cô ta bắt đầu làm mình làm mẩy, cự tuyệt việc chung chăn chung gối với nam chính, nằng nặc đòi ly hôn.
Sau đó, cô ta còn bị những lời đường mật của gã nam phụ vũ phu lừa gạt, cùng đối phương giả vờ bỏ trốn để đi tìm thanh mai trúc mã. Kết quả là chưa chạy ra khỏi thôn đã bị nam chính bắt quả tang.
Gã đàn ông kia vừa thấy nam chính xuất hiện đã sợ hãi bỏ chạy lấy người, trong lúc hoảng loạn còn đẩy cô ta xuống biển, nhờ thế mới có chuyện Giang Hạ xuyên không tới đây.
Giang Hạ ngước nhìn người đàn ông mang khí thế áp đảo vừa đẩy cửa bước vào.
Dáng vẻ người đàn ông cao lớn sừng sững, vững chãi như ngọn núi không thể lay chuyển, toát lên vẻ lạnh lùng, sắc bén và khí thế bức người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)