Sinh nhật của Trần Vãn vì bận thu hoạch vụ thu mà có chút hiu quạnh, nhưng cũng chẳng ai quên mất. Hứa Không Sơn lặng lẽ đặt một cái túi nhỏ dưới gối cậu, bên trong là ba trăm tệ mà Trần Vãn đã không nhận. Món quà của đàn ông này cứ thẳng thắn thế đấy, đưa tiền mà chẳng hề cảm thấy chút ngại ngần nào.
Trần Dũng Dương nhớ lời Chu Mai dặn dò tối hôm qua, sáng dậy nhìn thấy Trần Vãn liền nói ba lần "Chúc mừng sinh nhật".
Các gia đình bình thường trong thôn thường chỉ làm hai món ăn ngon để mừng sinh nhật, trừ phi là đại thọ thì mới mời khách. Người ta còn đang lo ăn no mặc ấm, đâu có công phu chú trọng quà cáp gì, mười dặm tám thôn cũng chỉ có nhà họ Trần là một trong những trường hợp ngoại lệ như vậy.
Trần Vãn trực tiếp múc nước nấu cơm thừa trong nồi để cho lợn ăn, Trần Tinh bưng cỏ lợn đã băm nhỏ vào. Cô bé mặc quần áo cũ dính bẩn, nhưng vẫn không che lấp được vẻ thanh xuân tinh khôi.
Trần Vãn cũng mặc đồ tối màu để đỡ bẩn, càng làm làn da cậu trông trắng trẻo hơn.
“Anh Sơn, ăn cơm đi này.” Trần Vãn vẫy tay gọi Hứa Không Sơn đang ở giữa ruộng. Chu Mai lật úp cái thúng, đặt đòn gánh lên trên, dùng làm ghế ngồi.
Hứa Không Sơn gạt nước và bùn đặc trên đùi, rồi đi chân trần lại gần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

