Sau đó, cậu nghĩ lại những phản ứng của đám thanh niên trí thức mới về làng. Ngày đầu làm việc của họ cũng chẳng khác Trần Vãn là bao, đừng thấy hai cô thanh niên trí thức ở nhà cũ giờ gặt lúa thoăn thoắt như vậy, sau lưng không biết đã rơi bao nhiêu nước mắt.
Hứa Không Sơn thực ra không dùng lực đạo nặng, nhưng nếu nhẹ quá thì chẳng có tác dụng. Trần Vãn cắn răng rên ư ử, trong lòng một mặt khẩn cầu vụ thu hoạch nhanh chóng kết thúc, một mặt mắng Nhị Lại một trận.
Nhắc đến Nhị Lại, hai ngày sau Trần Vãn thấy hắn đi trên đường mặt mũi bầm dập, bộ dạng y như bị ai đánh. Trần Vãn lập tức liên tưởng đến Hứa Không Sơn, không truy vấn liệu có phải anh làm không.
Hứa Không Sơn nghe tiếng hắn kêu đau, ở trong bóng tối quan sát một lúc, thấy Nhị Lại lồm cồm bò dậy, dường như không gãy xương cốt cũng không bị thương nội tạng, anh mới quay người đi.
“Anh Sơn buổi tối ra ngoài hả?” Trọng điểm của Trần Vãn không nằm ở Nhị Lại, điều cậu chú ý là việc Hứa Không Sơn lén lút trốn ra ngoài buổi tối khi cậu đã ngủ.
Hứa Không Sơn chột dạ, không dám đối mặt với Trần Vãn. Trần Vãn đưa tay bẻ mặt anh lại: “Sau này không được như thế nữa, nếu nửa đêm em tỉnh dậy mà không thấy anh, em sẽ lo lắng lắm đấy.”
Trần Vãn bộc lộ sự chân thành, Hứa Không Sơn nhận ra sự không đúng của mình, giơ tay cam đoan sẽ không có lần sau.
Thiên đạo dễ luân hồi, Trần Vãn coi việc Nhị Lại ngã là báo ứng, nỗi khó chịu trong lòng cũng hoàn toàn tan biến.
Mặc dù Trần Vãn ngày nào cũng lẩm bẩm “Ngày mai đừng mưa, ngày mai đừng mưa”, ông trời vẫn không chiều lòng người. Mây đen vần vũ, gió mạnh táp vào mặt, đây là điềm báo trời sắp mưa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

