Không chỉ mình Trần Vãn nhớ cái quạt của Trần Dũng Phi, mà Trần Dũng Dương cũng không quên: “Anh Hai, cái quạt lần trước anh nói làm xong chưa?”
Trần Dũng Phi đón nhận lời tán thưởng của hai đứa em, đứng dậy đẩy Trần Dũng Dương một cái, thằng bé này nửa người nhô ra mép giường, sơ sẩy một chút là có thể rơi xuống đất, mà chân giường gỗ cũ trong nhà thì cao đến nửa người.
“Thôi nào, ngoan ngoãn nằm ngủ đi.” Trần Dũng Phi lấy uy nghiêm của anh cả ra trấn áp ba đứa em đang định nói thêm, ngày mai chúng nó phải dậy sớm đi ga tàu lửa ở huyện.
Sau khi tiễn đám Trần Dũng Phi, Trần Vãn mới có thời gian xem những món quà nhận được hôm qua. Vài ngày nữa là sinh nhật tuổi hai mươi của cậu, nên chị Hai đã gộp cả hai món quà vào làm một.
Quần áo thì Trần Vãn có thể tự làm, thế nên hai người chị dâu đã tốn công đổi cho cậu những loại tem phiếu hiếm như tem phiếu lương thực toàn quốc, tem phiếu vải, tem phiếu thực phẩm phụ chuyên dụng, sau này lên đại học sẽ dùng đến.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


