Cái gánh nặng nợ nần vô hình kia dường như đã tan biến, Hứa Không Sơn vì thế mà tự tin hơn hẳn. Trần Vãn không biết phải dùng từ ngữ nào để tả lại sự thay đổi của anh, một thứ cảm giác khó tả, khiến cậu cũng vô thức mà giãn ra nét mặt.
“Trời mưa sao?” Trần Vãn chợp mắt một lúc trên xe, có Hứa Không Sơn bên cạnh, cậu không hề tỉnh giấc nửa chừng. Đến lúc xuống xe mới nhận ra mặt đất ướt nhẹp, rõ ràng lúc xuất phát từ thị trấn trời còn nắng chói chang.
“Chắc là mưa tối hôm qua.” Trời vẫn âm u, bùn đất chưa kịp khô, người qua lại không ai mang ô hay áo mưa, chứng tỏ mưa đã tạnh được một lúc rồi.
Càng vào sâu trong thôn, không khí càng ẩm ướt, sương mù bao phủ quanh sườn núi. Trần Vãn cúi đầu nhìn ống quần, quả nhiên đã dính đầy bùn.
Những cây nấm đủ màu sắc nổi trên mặt nước trông rất đẹp, nhưng trong đầu Trần Vãn lại vô cớ vang lên cái điệu ma mị “Ô đỏ cán trắng ai ăn, nằm ngay ngắn trong quan tài”.
Hai cô bé đều hái nấm mà mình nhận biết, còn những cây nấm nghi là có độc thì tuyệt nhiên không đụng vào. Trước khi nấu Chu Mai sẽ kiểm tra lại lần nữa, nên những điều Trần Vãn lo lắng trước giờ chưa hề xảy ra.
“Ôi chao, hôm nay nhặt được nhiều nấm thế này.” Chu Mai ở góc sân cầm lưỡi liềm cạo bùn ở đế giày, người lớn bận việc đồng áng, chỉ có lũ trẻ mới có thời gian đi hái nấm.
“Chúng con đi cũng muộn rồi, không thì hái được nhiều hơn nữa.” Trần Lộ nói, vẻ tiếc nuối. Lúc em lên núi, người khác đã đi xuống, tay xách nách mang khiến em thèm thuồng vô cùng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)