Hạ Mặc Huy không hài lòng: "Sao cô lại giới thiệu cho chị cháu một người đã từng kết hôn?"
Điền Thúy Phân bị chị em cô ta thay nhau giành nói, trên mặt lộ rõ vẻ không vui: "Điều kiện tốt như vậy, nếu không phải đã từng kết hôn chắc đến lượt chị cháu à? Chị cháu chỉ là hộ khẩu nông thôn thôi. Hơn nữa, vợ đầu của anh ta đã mất chứ không phải ly hôn, nên không có nhiều rắc rối như vậy."
"Anh ta có con với vợ trước chứ gì." Hạ Thược lại một lần nữa nói trúng tim đen.
Điền Thúy Phân cảm thấy cô ta chỉ đang cố tình gây sự: "Sao có thể đưa đứa trẻ đến đây được? Chuyện này đã nói rõ rồi."
Không có mới lạ, những chuyện này đâu phải Hạ Thược chưa nghe qua.
Kiếp trước, có một người hàng xóm của bà nội cô cũng giống như vậy, trước khi kết hôn, họ đã nói rõ ràng, hai đứa trẻ ở quê do ông bà nuôi, cô ta không cần phải nuôi. Sau khi kết hôn, cô ta vừa sinh con thì bên nhà chồng đã đưa đứa trẻ đến.
Bà phải chăm sóc hết đứa này tới đứa khác, chồng cô ta lại không phải là người dễ tính, chịu đựng cả đời, đến già cũng không được yên ổn.
Hành vi này khác gì lừa hôn chứ? Nếu đối phương thẳng thắn nói là sẽ đưa con đến, có lẽ Hạ Thược sẽ không phản đối nhiều như vậy.
"Hay là đổi người khác đi. Cho dù anh ta không định đón đứa trẻ về, thì việc có thể bỏ đứa trẻ còn nhỏ cho người già nuôi cũng chứng tỏ anh ta không có trách nhiệm."
Hạ Thược từ chối thẳng thừng, Điền Thúy Phân khuyên thế nào cũng vô dụng, đành phải tức giận bỏ đi.
Về đến nhà, Lý Thường Thuận chỉ liếc nhìn qua tròng kính là biết ngay kết quả: "Không thành à?"
"Nó chê người ta đã từng kết hôn, có con rồi." Điền Thúy Phân ngồi phịch xuống giường, cáu kỉnh nói.
Lý Lai Đệ đang quét nhà, nghe vậy khẽ cười lạnh: "Nó vậy mà còn kén cá chọn canh, cũng không xem thử mình là cái thá gì!"
Lần này không ai nói gì, Lý Thường Thuận và Điền Thúy Phân cũng thấy Hạ Thược không biết điều.
Kết hôn rồi có con thì sao chứ? Dù sao người ta cũng có công ăn việc làm đàng hoàng ở thành phố, chẳng hơn mấy anh nông dân ở quê nhiều sao?
Điền Thúy Phân hỏi chồng mình: "Nó kén chọn thế này thì bảo tôi tìm thế nào? Chẳng lẽ cứ để thế này mãi à? Nhà trọ cũng đắt đỏ lắm chứ."
"Sao bà không tìm cho nó một người đàn ông ngoài mặt hào nhoáng ấy?" Lý Thường Thuận nói.
Điền Thúy Phân đột nhiên phấn khởi: "Đúng rồi, sao tôi không nghĩ ra nhỉ? Dù sao họ cũng là người ở tỉnh khác đến, lại không quen biết ai."
Nhưng mà người đàn ông ngoại mặt hào nhoáng, mà lại không để Hạ Thược chê vào đâu được, cũng không dễ tìm đấy.
Lại qua một ngày, Điền Thúy Phân đến nhà Hạ Thược một lần nữa.
"Lần này chắc chắn chưa từng kết hôn, là một chàng trai trẻ. Năm nay anh ta mới hai mươi mốt tuổi, nhỏ hơn cháu một tuổi."
Bước vào nhà, Điền Thúy Phân nhấn mạnh trước, sau đó mới nói đến các điều kiện khác: "Công việc thì làm ở nhà máy thực phẩm. Nhưng mới được thăng chức từ công nhân học việc lên, lương chưa đến bốn mươi. Cháu không thích người lớn tuổi, với tuổi của anh ta, mức lương này là khá cao rồi."
Nói móc Hạ Thược một câu không nặng không nhẹ, bà ta tiếp tục: "Gia đình anh ta cũng đơn giản, bố mẹ và anh em đều ở quê nhà Quan Nội, chỉ có một người anh họ ở phố này, là cựu binh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, đang làm giám đốc nhà máy cơ khí."
Thời này, người đứng đầu đơn vị toàn là bí thư, giám đốc nhà máy cũng được coi là người lớn thứ hai, cũng là một chức vụ không nhỏ.
Đây là người đúng ra được giới thiệu cho Lai Đệ nhà bà ta, bà ta tìm hiểu rồi thấy không ổn nên từ chối. Bên phía Hạ Thược, thì nhất thời cũng không tìm được người thích hợp, đúng lúc này mới nhớ ra nên vội vàng hỏi thăm, may mà anh ta vẫn chưa kết hôn.
"Bảo Sinh làm việc ở nhà máy cơ khí này, cô đã gặp anh ta một lần, ngoại hình thì miễn chê."
Việc đã kết hôn có con hay không, lương bao nhiêu, đây đều là những điều không thể nói dối được, còn lại thì không thể nghe Điền Thúy Phân nói suông.
Cuối cùng Hạ Thược cũng gật đầu: "Nếu cô thấy ổn thì gặp mặt xem sao".
Kiếp trước, cha mẹ ly hôn, Hạ Thược được bà nội nuôi lớn.
Bà nội mất khi cô học năm ba đại học, chưa kịp bị giục cưới, cha mẹ cũng không có thời gian rảnh rỗi hay đủ tự tin để giục. Vì vậy, tính cả hai kiếp, đây là lần đầu tiên Hạ Thược đi xem mắt, lúc ra khỏi nhà, cô luôn cảm thấy không mấy chân thật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
