Sau một đêm trời trở lạnh, cả thành phố trong vòng một đêm từ mùa thu dần dần bước vào mùa đông.
Cuộc thi chia lớp ở trường đã kết thúc rồi. Hà Nguyệt Tâm được chia vào lớp A1, lớp đứng hạng nhất trong cả khối, như trong dự đoán.
Cô Mã va những người xung quanh cô đều rất vui mừng vì việc này, Hà Nguyệt Tâm cũng thực sự là thả phào nhẹ nhõm một hơi, may mà không có vì những cảm xúc không đâu gần đây mà ảnh hưởng đến việc học.
Chuông tan học vang lên, cô thu dọn hết tập vở trên bàn vào trong balo, tay cô lỡ đụng vào trong ngăn nhỏ trong balo, bên trong vang lên tiếng leng keng. Hà Nguyệt Tâm thò tay vào trong đó lôi ra một cây chìa khóa.
Bây giờ cách lần cuối cô gặp Mục Xuyên đã được hơn một tuần rồi, cô nhẩm tính thời gian thì Mục Xuyên chắc cỡ hai ngày nữa sẽ xuất phát.
Cô quay đầu nói với Phương Viên là mình có việc rồi đi trước, Hà Nguyệt Tâm đi thẳng đến sân trượt ván.
Đứng trước cổng sân trượt ván, cô vẫn còn có chút do dự không quyết, cửa cổng đang mở, chứng minh là bên trong có người.
Cô nhìn hòn đá lúc đầu Bồi Nghị giấu chìa khóa, hay là cô cũng đặt chìa khóa bên dưới đó nhỉ, sau đó nói lại với Bồi Nghị một tiếng?
Nhưng lỡ như bị người khác lấy mất thì sao. Bồi Nghị tâm lớn, cô có thể giống như cậu vậy sao?
Suy nghĩ nửa ngày trời, cô vẫn là quyết định vào bên trong xem thử, lỡ như người bên trong là Bồi Nghị thì sao, vậy thì cô không cần phải phí công như vậy nữa.
Sàn nhà của sân trượt ván vô cùng sáng bóng, nhìn rất rộng rãi.
Trong quầy bar, có một thân ảnh đang lấy một bình rượu từ trong tủ ra, anh nhìn thân bình một cái, sau đó lại đặt lại vào trong tủ, tiếp tục lấy bình khác ra xem, lần này thì anh không có đặt bình rượu lại vào trong tủ nữa, sau khi mở nút bình rượu ra thì đổ rượu vào ly chân cao đặt trên quầy bar.
Chân Hà Nguyệt Tâm bị đóng đinh tại chỗ, nhất thời vào cũng không phải mà lùi cũng không phải.
Nếu như đã đụng mặt rồi thì chỉ có thể đối mặt thôi.
Cô lề mề đi về phía quầy bar ngồi xuống, cầm chìa khóa đẩy về phía Mục Xuyên: "Trả anh."
Mục Xuyên dừng động tác đang làm lại, nhìn chằm chằm chìa khóa nửa hồi rồi lại dời ánh mắt lên nhìn mặt cô, hoàn toàn không nhìn ra được chút lưu luyến không nỡ nào từ mặt cô cả.
Anh ngửa đầu tu hết ly rượu trong tay.
"Anh uống bao nhiêu rồi?" Hà Nguyệt Tâm quét mắt nhìn đóng chai lọ không bên cạnh, nhíu mày hỏi.
"Không có bao nhiêu cả." Mấy bình này thôi đối với anh mà nói thì chả thấm thía vào đâu cả.
Hai người đều không nói gì với nhau nữa, bầu không khí rơi vào trạng thái lúng túng, Hà Nguyệt Tâm nhìn máy uống nước kế bên một cái rồi đứng dậy cầm ly giấy chuẩn bị đi rót nước, muốn thử dùng việc uống miếng nước để giảm bớt sự lúng túng.
"Đừng uống cái đó." Mục Xuyên vô thức nói.
Hà Nguyệt Tâm 'Ả' lên một tiếng, dừng mọi hành động lại quay đầu nhìn anh.
Mục Xuyên xoay đầu tìm kiếm gì đó trong tủ rượu, trong tủ rượu chắc vẫn còn mấy bình nước khoáng nhập khẩu, không khác gì mấy bình anh gửi đến nhà họ Hà cho Hà Nguyệt Tâm cả, khẩu vị thanh mát.
Anh nhớ hình như hãng đó mở đầu bằng chữ K.
Anh tìm kiếm một hồi mới tìm được bình hình dạng như hồ lô, vỏ bao bì bên ngoài có in tên hãng bắt đầu bằng chữ K, bên trong là chất lỏng trong suốt.
Nhưng anh có chút không xác định được có phải là hãng đó hay không, anh xoay người đặt lên bàn quầy bar, tiếp tục tìm kiếm tiếp, đợi đến lúc tìm thấy một bình cũng có tên bắt đầu bằng chữ K, vừa lấy ra thì thấy Hà Nguyệt Tâm đang mở chai trước đó ra ngửa đầu uống một ngụm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


