Hà Nguyệt Tâm hừ bằng mũi một tiếng, mạnh tay lật ngược màn hình điện thoại xuống bàn.
Cô căn bản không có tức giận, anh giải thích gì với cô chứ?
Hơn nữa anh lại không có chỉ đích danh ai cả, ai biết được là anh đang nói chuyện với ai chứ.
Cô tắt máy điện thoại luôn, mắt không thấy là tốt nhất, sau khi tắm xong đặt đồng hồ báo thức xong thì chui vào trong chăn chuẩn bị đi ngủ luôn.
Nhưng lăn qua lăn lại thế nào cũng không ngủ được, trong lòng cứ như có một ngọn lửa đang cháy bập bùng vậy, đầu óc không thể nào ngừng nghĩ lung tung.
Hà Nguyệt Tâm nhíu mày, đi đến bên cửa sổ, khoảnh khắc nhìn xuống dưới thấy được hình ảnh bên dưới thì cô không còn nói ra tiếng nào nữa.
Phòng của cô ở trên tầng ba, Mục Xuyên đứng ở chỗ đối diện cửa sổ tầng một bên dưới, Mục Xuyên dừng động tác ném đá lại, anh thấy cô ló đầu ra thì giơ tay lên vẫy chào cô.
Hà Nguyệt Tâm: "... ..."
Bây giờ đã là 2 giờ sáng rồi, mấy anh trai đều đã ngủ hết rồi. Cả biệt thự không có một chút ánh sáng nào cả, chỉ có ánh đèn đường bên ngoài rọi vào thôi.
Cô cảnh giác nhìn xung quanh Mục Xuyên một cái, sau đó nhỏ giọng nói: "Sao anh vào được đây?"
Cảm xúc bực bội trước đó đã tan biến ít nhiều sau khi cô tắm xong rồi, nên bây giờ thấy Mục Xuyên đột nhiên xuất hiện trong sân nhà cô thì cô chỉ cảm thấy kinh ngạc mà thôi.
Mục Xuyên chơi đùa với đống đá trên tay, mặt mang chút không đứng đắn: "Leo tường vào ó."
Hà Nguyệt Tâm vội lên tiếng: "Anh nhỏ tiếng chút!"
Nếu như để mấy anh trai biết Mục Xuyên nửa đêm nửa hôm leo vào nhà mình, còn leo tường vào nói chuyện với cô nữa thì không biết phải đè anh ra đánh bao nhiêu trận mới đủ nữa đây.
Hơn nữa Mục Xuyên cũng quá to gan rồi đi, rõ ràng biết mấy anh trai không thích anh rồi nhưng anh vẫn tự tìm đến cửa.
Mục Xuyên ờ một tiếng, cũng nhỏ giọng đi theo lời cô: "Em không nhận cuộc gọi của anh."
"... ...Em tắt máy rồi."
Cô không muốn nghĩ đến những chuyện phiền não đó, nên mới tắt máy điện thoại đi.
Mục Xuyên bước lên một bước, ngẩng đầu lên nhìn cô: "Vậy em thấy Weibo mà anh đăng chưa?"
Hà Nguyệt Tâm chợt cảm thấy có chút chột dạ: "Thấy rồi." Anh đến là để hỏi cô có thấy lời giải thích của anh chưa à?
"Vậy thì tốt." Anh hiển nhiên là đã thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


