Ngày tháng chậm rãi trôi qua, những thành phố phía Nam rất ít khi có tuyết rơi, nhưng năm nay lại là ngoại lệ.
Tuyết trong WeChat là rơi lớn nhất.
Mới sáng sớm tinh mơ thì Hà Nguyệt Tâm đã bị tiếng rung của điện thoại làm tỉnh giấc, mở ra xem thì thấy nhóm lớp như bị điên lên hết vậy, điên cuồng đăng video trời xuống tuyết,Hà Nguyệt Tâm xoa nhẹ đôi mắt nhập nhèm của mình, lật lại lịch sử cuộc trò chuyện.
Mười phút trước Cô Mã có gửi một bao lì xì vào trong nhóm, bên trên ghi là đêm 30 vui vẻ.
Hà Nguyệt Tâm thấy vậy liền mở ra xem, trong bao lì xì có đánh số bằng với tổng sỉ số lớp, vẫn còn lại mấy cái nữa, chắc đại khái là ai dậy trễ thì giành mấy cái còn lại thôi.
Cô giành được 1 cái lì vì 30 tệ 8, cũng coi là may mắn hạng trung rồi.
Mục Xuyên: Dậy rồi à?
Hà Nguyệt Tâm trả lời lại ngay: Dậy rồi.
Đầu bên kia Mục Xuyên vẫn trả lời lại ngay lập tức,Hà Nguyệt Tâm từng thổ tào qua, anh cả cũng là tổng tài, tối ngày bận tối mặt tối mũi, xoay như chong chóng vậy, có lúc còn phải đi họp nữa nên không có cách nào làm được việc trả lời tin nhắn ngay lập tức được, nhưng mỗi lần nhắn tin cho Mục Xuyên thì anh đều hầu như là túc trực bên điện thoại vậy đấy.
Mục Xuyên: Chúc mừng năm mới.
Hà Nguyệt Tâm có chút thất vọng, mấy ngày trước Bồi Nghị tìm ra được một chuyên gia nước ngoài, nghe nói là tìm được phương pháp trị liệu tốt nhất cho bệnh của mẹ Mục Xuyên, có thể đẩy nhanh quá trình hồi phục, Mục Xuyên nghe vậy liền vội vàng đưa mẹ anh ra nước ngoài chữa trị rồi, phải 4, 5 ngày nữa mới về được.
Tết năm nay chắc là không gặp được Mục Xuyên rồi.
Mục Xuyên: Lì xì đó.
Hà Nguyệt Tâm:......Có thật à?
Hà Nguyệt Tâm: Em chỉ nói đùa thôi.
Cô nhận lời ở bên anh đầu có phải là vì tiền của anh đâu, cô chính là thích loại tình cảm bình đạm như vậy, không dính chút mùi tiền nào cả.
Mục Xuyên: Đương nhiên là có rồi, còn rất dày nữa.
MắtHà Nguyệt Tâm sáng rực lên.
Bây giờ anh không ở trong nước, nhưng gửi lì xì điện tử vẫn được.
Hà Nguyệt Tâm: Dày bao nhiêu?
Mục Xuyên: Đến lúc đó em sẽ biết ngay thôi.
Hà Nguyệt Tâm có chút nghi hoặc, bây giờ gửi không được sao? Chẳng lẽ phải đợi đến lúc 0 giờ mới gửi được à?
Được nhận lì xì, chuyện tốt đến bao nhiêu, đặc biệt còn là lì xì Mục Xuyên cho nữa,Hà Nguyệt Tâm cười híp mắt gõ chữ: Oki.
Bởi vì là giao thừa, nên anh cả cho tất cả người làm trong nhà nghỉ phép rồi, ngay cả đầu bếp trong nhà cũng được phê chuẩn về nhà ăn tết rồi. Trước khi đi đầu bếp còn có chút lo lắng cơm giao thừa của bọn họ phải giải quyết như thế nào đây, Hà Tinh Hoài tự vỗ ngực nói cứ để anh lo hết, nhưng đầu bếp vẫn thấy có chút lo ngại.
Cô lập tức bò dậy đi vệ sinh cá nhân, đây là cái tết đầu tiên mà cô đón ở nhà họ Hà.
Vừa mới xuống lầu thì Hà Tinh Hoài đã làm xong bữa sáng rồi, chỉ có cháo và bánh bao thôi. Nhưng đối với anh hai mà nói thì đã rất không sai rồi. Vì dù gì anh hai cũng chỉ mới bắt đầu học nấu ăn thôi.
Hà Nguyệt Tâm cũng không chê bai gì cả, ăn hết sạch luôn.
Vừa mới ăn xong thì anh cả liền lôi một bao lì xì từ trong túi ra, bên ngoài bao lì xì có 4 chữ chúc mừng năm nay được viết bằng màu vàng kim, đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là, có chút dày.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


